Chương 603: Hóa ra ngươi cũng là quái vật
Phương Ấu Miêu ngồi sụp dưới đất, tinh thần hoàn toàn suy sụp.
Hắn đã đoán được Dương Dương thôn xảy ra biến cố, có thể bị cướp sạch, hoặc tệ nhất là toàn bộ dân làng đã bị thảm sát. Nhưng khi biết được trưởng thôn Phương Cốc đã biến tất cả bọn họ thành Hoạt Tử Nhân, linh hồn hắn vẫn không kìm được mà run rẩy!
Liễu Như không thể nào bảo vệ được tất cả mọi người. Hoạt Tử Nhân nào có tử khí càng nồng đậm thì càng mạnh mẽ. Bảy tám tên đang vây lấy nàng đã khiến nàng khó lòng thoát thân, còn những tên khác thì Trương Tiểu Hầu cũng không đối phó nổi...
“Ghê tởm!” Liễu Như nghiến răng, trên bàn tay nàng xuất hiện một khối vật chất màu đen, hung hăng đánh vào người một tên Hoạt Tử Nhân cường tráng.
Khối vật chất màu đen này có khả năng ăn mòn năng lượng. Nó không chui vào cơ thể tên Hoạt Tử Nhân, mà trực tiếp ăn thủng lồng ngực của gã, tạo ra một cái lỗ lớn, để lộ ra phần thịt cứng ngắc bên trong.
Nhưng Liễu Như đã đoán sai vị trí kết tinh của nó, con Hoạt Tử Nhân này vẫn hoạt động bình thường, cánh tay như sắt thép của nó đấm thẳng vào bụng Liễu Như.
Liễu Như bị đánh bay ra ngoài, thân thể trượt đi cả chục mét, gót chân đụng phải bậc thang mới dừng lại được.
Không chờ nàng đứng vững, ba con Hoạt Tử Nhân thiếu niên đã lao tới, chúng linh hoạt như yêu hầu lại có móng vuốt sắc bén...
Liễu Như điểm nhẹ mũi chân, thân hình như chim yến lướt nhẹ lên nóc nhà. Nàng đưa tay lên, cắn vào hổ khẩu tay mình, mấy giọt máu đỏ tươi từ đó nhỏ giọt xuống...
Máu tươi còn chưa rơi xuống đất đã bị Liễu Như bắn ra như những viên đạn, hóa thành từng tia máu đỏ thẫm, xuyên qua thân thể ba tên vong linh thiếu niên!
“Khôi Khống!”
Ngón tay Liễu Như bắt lấy một đầu tia máu, tựa như đang điều khiển ba con rối gỗ, ba thân thể vong linh thiếu niên liền có những động tác cứng ngắc, sau đó lại nhào về phía ba con Hoạt Tử Nhân khác mà cắn xé!
Phương Cốc nhíu mày, nữ nhân này thật khó đối phó, nàng thao túng ba Hoạt Tử Nhân như vậy chẳng khác nào đã kiềm chế được sáu tên.
Tên pháp sư quân đội từ bên ngoài kia thực lực cũng không kém, có thể đối phó với ba bốn tên Hoạt Tử Nhân mà không hề hấn gì. Nếu cứ kéo dài thời gian, đợi đội thợ săn yêu của thành phố tới, hắn muốn chạy cũng không kịp!
“Hừ, giết hết bọn chúng cho ta!”
Trên lòng bàn tay Phương Cốc xuất hiện một luồng khí đen, ném tới một con Hoạt Tử Nhân tráng niên.
Đôi mắt của tên Hoạt Tử Nhân tráng niên bỗng dưng đỏ ngầu, mạch máu toàn thân nổi lên chằng chịt, xương cốt vang lên những tiếng “răng rắc”...
Chỉ trong vài giây, con Hoạt Tử Nhân tráng niên này đã trở nên cường tráng hơn mấy phần, thân thể màu xanh sẫm ánh lên vẻ kim loại, cứng rắn và tàn bạo!
Nó bất chợt phóng tới, đâm sầm vào Nham Chướng của Trương Tiểu Hầu. Ngọn núi nhỏ bị va chạm trực tiếp vỡ nát một mảng lớn, mà con Hoạt Tử Nhân này lại không hề bị thương!
Sau khi xông vào, nó dùng hai tay tóm lấy một người thôn dân đang muốn chạy trốn. Cánh tay nó mạnh mẽ vô cùng, ra tay vặn gãy cổ người thôn dân đó ngay lập tức!
Phương Cốc biết đội thợ săn yêu của thành phố sắp tới, hiện tại hắn không còn muốn hành hạ những thôn dân này nữa, mà phải nhanh chóng giết sạch bọn họ. Nếu không, bọn họ chắc chắn sẽ chạy đến nơi an toàn, lúc đó muốn hạ thủ sẽ rất khó. Quan trọng nhất là, lần này tên pháp sư Lôi Hỏa kia không có ở đây, nếu hắn có mặt thì toàn bộ đám Hoạt Tử Nhân này của hắn có khả năng sẽ bị tiêu diệt hết!
“Rắc!!”
Tiếng cổ gãy lìa vang lên. Trên nóc nhà, Liễu Như chứng kiến cảnh này liền nổi giận, một cảm giác tức giận không thể kìm nén khiến lồng ngực nàng phập phồng kịch liệt.
Trước khi trở thành Hấp Huyết Quỷ, nàng cũng chỉ là một thiếu nữ bình thường, đừng nói là mạng người, dù chỉ một con chó nhỏ, mèo nhỏ chết đi cũng khiến nàng đau lòng một hồi, điểm này của nàng không khác gì những thiếu nữ khác. Mặc dù bây giờ đã trở thành kẻ sống trong màn đêm, trở thành một Huyết Tộc máu lạnh, nhưng không có nghĩa là nàng có thể vô cảm trước cái chết!
Giếng ở Dương Dương thôn khô cạn, bọn họ phải trốn đến Hoa thôn. Hoa thôn không cứu tế họ cũng chỉ là vì tự vệ, dù sao nước giếng có hạn, dân trong thôn mỗi tháng đều phải tiếp nhận tẩy lễ từ nó, nếu không đuổi họ đi thì người trong thôn cũng sẽ chết.
Hành động của Hoa thôn dĩ nhiên là vô nhân đạo, nhưng cũng không còn lựa chọn nào khác. Ngược lại, tên Phương Cốc này lại đổ hết mọi tội lỗi cho người khác. Hắn đường đường là một pháp sư, lại dùng sức mạnh tà ác của Vong Linh hệ khiến cho những người dân đã chết không được yên nghỉ, phải đi theo hắn làm hại dương gian. Tội ác này không thể tha thứ!
Liễu Như nhìn lại, những thôn dân còn sống chỉ còn lại bốn năm người. Nàng tức giận điều khiển ba con vong linh kia, đồng thời bản thân cũng phóng tới lưng của con Hoạt Tử Nhân tráng niên.
Thân thể mềm mại của nàng gần như dính chặt trên lưng con vong linh tráng niên. Nó quay đầu lại, Liễu Như cũng theo đó mà di chuyển, vòng ra sau lưng nó, thân pháp cực kỳ quỷ dị.
Đợi đến lúc nó định tấn công người thôn dân kế tiếp, Liễu Như đột nhiên chống hai tay lên, lộ ra cặp răng nanh sắc nhọn, cắm phập vào cổ con Hoạt Tử Nhân đã cuồng hóa này!
Nó lập tức phản ứng, cánh tay sắt thép điên cuồng đập vào người nàng...
Xương cốt của nàng đã bị đập gãy mấy cái, nhưng nàng quyết không nhả ra, để độc tố từ nước bọt của mình thẩm thấu vào toàn thân con Hoạt Tử Nhân.
Vài giây trước nó còn vô cùng hung bạo, cố gắng lôi Liễu Như khỏi người mình, nhưng không bao lâu sau, thân thể nó lại trở nên cứng đờ.
Khi đi săn, Huyết Tộc có thể tiết ra hai loại độc, trong đó có một loại là máu độc, có thể trong thời gian ngắn phá hủy cơ thể người gần như hoàn toàn, kể cả thứ cốt lõi nhất của vong linh: kết tinh...
Cho nên một khi bị Huyết Tộc cắn, hơn một nửa là khó lòng thoát chết.
Liễu Như biết mình rất khó giải quyết con Hoạt Tử Thi được cường hóa này trong thời gian ngắn, chỉ có thể trực tiếp dùng phương pháp thô bạo này của Huyết Tộc. Sức mạnh của Huyết Tộc nằm ở cặp răng nanh này, dù là sinh vật có đẳng cấp cao hơn rất nhiều, một khi bị cắn vài giây cũng sẽ nhanh chóng mất mạng.
Chấp nhận gãy vài cái xương để giải quyết tên Hoạt Tử Nhân cường hãn này, những thôn dân còn lại mới có cơ hội sống sót. Họ đều là những đứa trẻ, Liễu Như dù thế nào cũng không thể để chúng bị Phương Cốc sát hại!
“Hóa ra ngươi cũng là một con quái vật…” Phương Cốc cười lạnh, nhìn Liễu Như với khóe miệng còn vương máu tươi.
“Quái vật hay không, không phải do bản chất quyết định, mà là do hành động quyết định!” Liễu Như lau đi vết máu bên mép, ánh mắt bình thản đối diện với Phương Cốc.
Đề xuất Tiên Hiệp: Nhân Vật Phản Diện Hoàng Tử Ba Tuổi Rưỡi