Chương 604: Lấy Oán Báo Ân!

“Chính là nơi này!”

“Tử khí nồng đậm quá, sao vong linh lại chạy vào trong thành phố được!”

“Mau bao vây nơi này lại, phong tỏa toàn bộ khu vực này…”

Bên ngoài sân viện vang lên những tiếng huyên náo, dường như có rất nhiều pháp sư đã kéo đến.

Không lâu sau, một luồng ánh sáng trắng tinh khiết từ trên trời chiếu xuống, nhanh chóng xua tan sạch sẽ đám tử khí dày đặc.

“Chết tiệt, đến nhanh thật.” Phương Cốc tức tối chửi một câu.

Đến lúc này, Phương Cốc mới chỉ giết được bảy tám tên thôn dân, còn trưởng thôn Tạ Tang và mấy kẻ đầu sỏ quyết định đuổi bọn họ đi thì vẫn chưa chết!

Phương Cốc ác độc liếc nhìn Liễu Như, nếu không có nữ nhân này ngáng đường, chỉ bằng tên pháp sư ngu ngốc kia thì làm sao chống nổi Hoạt Tử Nhân của hắn.

Đây là thành phố, Phương Cốc chỉ có thể mang theo một số lượng vong linh giới hạn, chứ nếu ở ngoài thành, chỉ cần tên pháp sư Lôi Hỏa kia không xuất hiện, hắn có thể tàn sát toàn bộ người ở đây!

“Để ta xem ngươi có thể bảo vệ chúng cả đời được không!” Phương Cốc biết bên ngoài đã bị đội săn yêu bao vây, lập tức ra lệnh rút lui, thân hình nhanh chóng ẩn vào trong tử khí nồng nặc.

“Ta không cần bảo vệ họ cả đời, chỉ cần giết tên pháp sư bệnh hoạn nhà ngươi là được!” Liễu Như lạnh lùng đáp trả.

“Vậy phải xem ngươi có bản lĩnh đó không đã!” Từ trong tử khí vọng ra giọng nói của Phương Cốc, đến khi Liễu Như định đuổi theo thì hắn đã biến mất không còn tăm hơi.

Tên này rõ ràng đã chuẩn bị sẵn đường lui, dù sao nơi này cũng là thành phố, luôn có đội bảo vệ tuần tra.

Liễu Như không dám đuổi theo, nàng bị thương không nhẹ, có thể bảo vệ được đám trẻ và mấy lão thôn dân đã là cố gắng hết sức.

Liễu Như đi đến bên cạnh trưởng thôn Tạ Tang, cánh tay của ông ta đã bị bẻ gãy, không biết đã dùng cách gì để thoát khỏi sự truy sát của hai con Hoạt Tử Nhân.

“Trưởng thôn, ông không sao chứ?” Liễu Như đưa tay ra định đỡ.

Trưởng thôn liếc thấy khóe miệng Liễu Như vẫn còn vương vết máu, cả người lập tức run lên bần bật, vẻ mặt vô cùng hoảng sợ.

Cảnh Liễu Như dùng răng nanh cắn chết Hoạt Tử Nhân lúc nãy ông ta cũng đã thấy, hơn nữa trưởng thôn còn nhớ rõ Cẩu Tử từng nói, nữ nhân này bị đâm xuyên tim mà vẫn không chết. Ban đầu Tạ Tang cho rằng hắn điên điên khùng khùng nói bậy, ai ngờ nữ nhân này cũng là một con Hoạt Tử Nhân!

Trưởng thôn cả đời chẳng mấy khi ra khỏi thôn, dĩ nhiên không biết đến sinh vật thuộc Huyết Tộc, hiện tại chỉ cần nghe đến hai chữ vong linh hay Hoạt Tử Nhân là ông ta đã sợ mất mật.

Thấy vẻ mặt sợ hãi của trưởng thôn, Liễu Như tái mặt cười tự giễu, tự giác lùi lại phía sau một chút. Đúng lúc này, tiếng bước chân dồn dập vang lên từ bên ngoài, vài người mặc đồng phục của đội săn yêu xông vào…

Bọn họ thấy thi thể ngổn ngang khắp sân thì sững sờ, không ngờ trong thành lại xảy ra một thảm án như vậy.

“Vong linh… Không đúng, giống như là Hoạt Tử Nhân.” Vị đội trưởng có vẻ dày dạn kinh nghiệm lập tức đoán ra.

“Hình như đã chạy thoát rồi.” Nữ thợ săn mặc áo choàng đỏ nói.

“Các ngươi đi cứu người, những người còn lại đi kiểm tra xung quanh xem còn vong linh nào sót lại không.” Đội trưởng dẫn theo vài người đi thẳng đến trước mặt trưởng thôn Tạ Tang. Hắn mở miệng hỏi thăm xem chuyện gì đã xảy ra, nhưng trưởng thôn Tạ Tang vẫn còn trong trạng thái ngây dại.

Tô Tiểu Lạc vẫn còn tương đối tỉnh táo, vội vàng nhờ mấy đội viên đi tìm những đứa trẻ đã chạy trốn, tránh cho chúng gặp nguy hiểm.

“Cô bị thương không nhẹ, có cần chúng tôi đưa đến bệnh viện không?”

Đội trưởng đi tới bên cạnh Liễu Như, quan tâm hỏi.

“Không cần, tôi không…”

“Nàng là vong linh, nàng cũng là vong linh, nàng có răng nanh dài!” Liễu Như còn chưa nói hết câu, trưởng thôn Tạ Tang đã đột nhiên gào lên.

“Trưởng thôn!” Tô Tiểu Lạc hét lên, muốn ngăn cản hành động điên rồ của ông ta.

“Nàng là vong linh, nàng sẽ giống như bọn chúng, sẽ giết chúng ta, giết sạch chúng ta…” Tạ Tang hoảng loạn la hét.

Đội trưởng nheo mắt lại, ánh mắt lập tức quét qua những vết thương trên người Liễu Như, nữ nhân này bị thương nặng như vậy mà không hề chảy một giọt máu…

Nữ thợ săn cũng khóa chặt mục tiêu là Liễu Như, lạnh lùng nói: “Khó trách miệng đầy máu mà lại không phải máu của mình. Người đâu, bắt ả lại!”

Biến cố xảy ra quá đột ngột, Liễu Như thế nào cũng không ngờ trưởng thôn lại tố giác mình. Thấy ánh sáng màu vàng từ trên người nữ thợ săn lóe lên, nàng sợ hãi tột độ, vội vàng lùi về phía sau…

Đội trưởng thấy thân pháp quỷ mị của Liễu Như, càng chắc chắn đây không phải là thứ mà pháp sư loài người có thể làm được!

“Giết ả, kẻ độc ác này!” Đội trưởng hiển nhiên cho rằng tất cả những thi thể này đều do Liễu Như gây ra. Nhất thời, toàn bộ đội viên trong sân lập tức vây chặt Liễu Như!

“Dừng tay, các người mau dừng tay, cô ấy đã cứu chúng tôi… Các người không thể giết cô ấy!” Tô Tiểu Lạc kêu lên.

“Bất kể lý do là gì, đội săn yêu thành phố chúng ta có quyền giết chết bất kỳ sinh vật nào không phải nhân loại!” Nữ thợ săn căn bản không nói lý lẽ, chỉ cần xác định Liễu Như không phải con người, liền tuyệt đối không để nàng sống sót.

Xiềng xích Hàn Băng từ lòng đất trồi lên, lao vút về phía Liễu Như đang nhảy lên không trung, định trói chặt nàng lại.

“Phừng!”

Một ngọn lửa rực cháy xé tan bóng tối, Liệt Quyền hung hãn giáng xuống, đánh nát vụn xiềng xích Hàn Băng vốn không thể né tránh.

“Vù vù vù!”

Ngọn lửa của Liệt Quyền còn chưa tan, một cơn cuồng phong đã nổi lên, cuốn phăng những mảnh vỡ của căn nhà xung quanh. Liễu Như còn chưa kịp đáp xuống đất đã bị cuốn vào cơn lốc, thân thể yếu ớt bị quăng quật như một cọng cỏ rác.

Trương Tiểu Hầu và Tô Tiểu Lạc thấy vậy đều vội vàng ra tay cứu giúp, nhưng thành viên đội săn yêu quá đông, từng đạo ma pháp trung cấp nối nhau xuất hiện, tấm chắn Nham Chướng mà Trương Tiểu Hầu dựng lên để bảo vệ Liễu Như cũng bị đánh cho tan nát.

“Hai người các ngươi còn cản trở nữa thì sẽ bị bắt giam luôn. Tòa thành này tuyệt đối không cho phép những thứ như vậy tồn tại, các ngươi bảo vệ nó, tức là đồng phạm!” Đội trưởng lạnh lùng nói với Trương Tiểu Hầu và Tô Tiểu Lạc.

“Cứ giao hai người họ cho ta là được rồi.” Nữ thợ săn mỉm cười, bàn tay lượn lờ ánh sáng hắc ám. Nàng ta vung tay, hai chiếc Cự Ảnh Đinh bay vút về phía Trương Tiểu Hầu và Tô Tiểu Lạc.

Hai người lập tức bị Cự Ảnh Đinh khóa chặt.

Tâm thần Trương Tiểu Hầu bị giam cầm, không thể nào tiếp tục niệm chú được nữa.

✩ Vần thơ VN rót dịu dàng — Vozer nâng bước trang vàng ✩

Đề xuất Tiên Hiệp: Toàn Cầu Dị Năng: Bắt Đầu Thức Tỉnh Tử Tiêu Thần Lôi
BÌNH LUẬN