Chương 805: Hộ Tống Tà Châu
Mạc Phàm cảm thấy đau đầu. Nghĩ lại thì hắn chỉ biết lai lịch của Hồng Ma, chứ hoàn toàn không biết gã kia rốt cuộc đang ở đâu, làm những gì.
Nếu vậy thì làm sao giúp Linh Linh báo thù đây?
"Cậu Mạc Phàm, vừa hay lão có một chuyện muốn nhờ cậu giúp." Danh Kiếm lão nhân nói.
"Lão gia, cháu bận lắm." Mạc Phàm thẳng thừng từ chối.
"Ngưng Hoa Tà Châu là một vật không rõ ràng, nói thật, giao cho người của mình ta cũng chưa chắc yên tâm. Ta biết đội của các cậu sắp đến Tokyo, ta hy vọng cậu có thể giao Ngưng Hoa Tà Châu cho một người bạn cũ của ta ở Tokyo, ông ấy là người duy nhất có thể tịnh hóa được luồng oán khí trong tà châu." Danh Kiếm lão nhân nói.
"Này, tôi đã đồng ý đâu, ông đừng có tự nhiên như thế mà giao phó việc này cho tôi!" Mạc Phàm nói.
Hiện tại Tây Thủ Các đang nằm dưới quyền thống lĩnh của tướng quân Takagi, vật như Ngưng Hoa Tà Châu sớm muộn gì cũng sẽ bị hắn tìm thấy. Một khi để hắn có được, hậu quả sẽ càng thêm nghiêm trọng. Thực ra, Danh Kiếm lão nhân càng muốn gửi viên châu này đi, gửi đi càng xa càng tốt!
"Bên trong Ngưng Hoa Tà Châu này quả thực chứa đựng năng lượng, hơn nữa nếu để Thú Triệu Hồi hấp thụ thì tác dụng phụ cũng sẽ giảm xuống mức thấp nhất. Nếu cậu có thể giúp chúng ta giải quyết khó khăn lần này, một phần lực lượng tố hồn bên trong Ngưng Hoa Tà Châu sẽ thuộc về cậu. Ta nhớ không lầm thì cậu cũng là một Triệu Hoán Hệ Pháp Sư, so với người khác càng cần loại bảo vật có thể tố hồn cho Thú Triệu Hồi hơn... Haiz, cung cấp tài nguyên như vậy cho một tuyển thủ quốc phủ Trung Quốc, cấp trên mà biết chắc sẽ trách tội ta mất. Nhưng bây giờ cũng hết cách rồi, Ngưng Hoa Tà Châu vừa mới thành hình, ma tính vẫn chưa mạnh lắm, nhân lúc này tịnh hóa nó là lựa chọn tốt nhất." Danh Kiếm lão nhân nói.
Nghe điều kiện Danh Kiếm lão nhân đưa ra, Mạc Phàm không khỏi có chút động lòng.
Việc thăng cấp cho Tật Tinh Lang vẫn luôn là một vấn đề, nó đã dừng ở thực lực đó quá lâu rồi, nếu cứ tiếp tục thì sẽ không theo kịp yêu cầu chiến đấu của hắn.
Tật Tinh Lang vẫn luôn trung thành tuyệt đối với hắn, Mạc Phàm đương nhiên không muốn thay đổi nó. Có điều kiện thì vẫn nên nâng cao thực lực cho nó.
Nhưng vừa nghĩ đến món đồ này có chút ma quái, trong lòng Mạc Phàm vẫn hơi bài xích.
"Sao ông không tìm người khác?" Mạc Phàm cảm thấy Danh Kiếm lão nhân này cũng quá tin tưởng mình rồi.
"Cậu nghĩ vật này thích hợp để nhiều người tiếp xúc sao?" Danh Kiếm hỏi ngược lại.
Đúng thật, qua lời kể của Vọng Nguyệt Danh Kiếm về chuyện cũ, đến cả người thân yêu nhất cũng có thể trở mặt thành thù, vật này thực sự không thể tùy tiện giao ra được.
"Lão sư, ngài để cậu ta hộ tống, có phải là hơi..." Vọng Nguyệt Thiên Huân nói.
"Cậu Mạc Phàm cũng giống như Nhất Thu, là số ít người có thể duy trì sự tỉnh táo dưới sự mê hoặc của Ngưng Hoa Tà Châu. Lần này cậu hộ tống tà châu, ta sẽ không nói cho bất kỳ ai, cậu Mạc Phàm cũng tuyệt đối đừng nhắc đến với đồng đội của mình. Khi được bọc trong lớp vải bạc, tà châu trông không khác gì một viên châu bình thường. Cậu chỉ cần đến Tokyo, giao đồ cho bạn cũ của ta là có thể nhận được một chiến hồn ưu việt, tiến hành một lần cường hóa cho Thú Triệu Hồi của cậu." Danh Kiếm lão nhân nói.
"Nghe thì có vẻ rất tốt, nhưng tôi quan tâm hơn đến tung tích của Hồng Ma đời trước. Cộng sự thợ săn của tôi vẫn luôn tìm kiếm dấu ấn linh hồn màu đỏ sậm, không ngờ mầm họa này lại bắt nguồn từ Đông Thủ Các của Nhật Bản các người. Cô ấy rất quan trọng với tôi, vì vậy tôi hy vọng các người cũng đừng giấu giếm tôi điều gì." Mạc Phàm nói thẳng.
"Nếu vậy, cậu càng nên đưa nó đến chỗ người bạn cũ của ta ở Tokyo." Danh Kiếm lão nhân nói.
"Tại sao?"
"Trước tướng quân Takagi, chính ông ấy là người nắm giữ mọi thứ của Đông Thủ Các. Ta nghĩ trên thế giới này cũng chỉ có ông ấy biết tung tích của Hồng Ma, từ trước đến nay ông ấy vẫn luôn chống lại Hồng Ma đời trước." Danh Kiếm lão nhân nói.
"Nếu ông đã nói vậy, được thôi, viên châu này tôi sẽ giao." Mạc Phàm gật đầu.
"Thiên Huân sẽ đi cùng con." Danh Kiếm nói.
"Con?" Vọng Nguyệt Thiên Huân sững sờ.
Bảo cô, một giáo viên, đi cùng đội quốc phủ Trung Quốc đến Tokyo, chuyện này có chút không thích hợp, lấy lý do gì, thân phận gì đây?
"Chuyện của Hạc Điền cứ giao cho ta. Đưa viên châu này đi, tin rằng Hạc Điền cũng sẽ hồi phục như trước, Takagi cũng không thể vô cớ giam giữ nó lâu như vậy." Danh Kiếm lão nhân nói.
Đêm đó đã xảy ra rất nhiều chuyện, nhưng đối với những người đang say ngủ, mọi thứ dường như vẫn thật bình yên.
Trở lại phòng mình, trong tay Mạc Phàm đã có thêm một viên châu được bọc trong lớp vải gạc màu bạc. Hắn có thể cảm nhận được một luồng năng lượng tà dị tỏa ra từ bên trong, khi thấm vào da thịt liền khiến người ta lạnh run.
"Mạc Phàm, Mạc Phàm, mau dậy đi!" Giọng Triệu Mãn Duyên từ ngoài phòng vọng vào.
Mạc Phàm mở cửa, trông vẫn khá tỉnh táo. Dù sao cũng là pháp sư, tinh thần lực mạnh hơn người thường rất nhiều, vài ngày không ngủ cũng không ảnh hưởng lớn.
"Sao thế?" Mạc Phàm khó hiểu hỏi.
"Người phụ nữ kia, chính là cái cô Vọng Nguyệt Thiên Huân ngực to mà não phẳng đã đấu với cậu ấy, lại muốn đi cùng chúng ta đến Tokyo!" Triệu Mãn Duyên có vẻ hơi phấn khích.
"Ồ." Mạc Phàm đáp một tiếng.
"Ồ?? Phản ứng của cậu cũng lạnh nhạt quá đấy! Con nhỏ đó nói chuyện hơi khó nghe, nhưng dáng người thì chuẩn không cần chỉnh. Nhân lúc đường đến Tokyo xa xôi, tranh thủ đẩy ngã đi chứ!" Triệu Mãn Duyên lại bắt đầu tỏa ra cái khí chất dê xồm của mình.
"Tôi không phải loại người đó."
"Cũng phải, với cái nết của cậu thì làm sao có thể chỉ đơn giản là 'đẩy ngã' được, nào là roi da, nến, xiềng xích, ghế hùm... Chậc chậc." Triệu Mãn Duyên nói không ngớt, trong đầu dường như đã bắt đầu bay bổng.
"Thằng dở hơi."
"Này này, làm gì mà nghiêm túc thế, không biết đàn ông buổi sáng hormone tiết ra dồi dào nhất à? Nghĩ bậy một chút cũng không được sao? Từ lúc bắt đầu rèn luyện tới giờ, thiếu gia ta đây chưa được chạm vào phụ nữ rồi, cứ khổ tu thế này nữa chắc ta phát điên mất." Triệu Mãn Duyên ca cẩm.
"Cậu còn chuyện gì không? Không có thì lão tử còn phải đi ngủ, buồn ngủ chết đi được." Mạc Phàm mất kiên nhẫn nói.
"Buồn ngủ? Tối qua cậu không ngủ à!"
"Gặp chút chuyện phiền phức." Mạc Phàm vẫn chưa hiểu rõ về Ngưng Hoa Tà Châu, nên cũng không định kéo Triệu Mãn Duyên xuống nước.
Vật này cực kỳ nguy hiểm, nếu không thì năm đó cha của Linh Linh, một Thợ Săn Vương, cũng đã không phải chết. Mạc Phàm cảm thấy trước khi có sự đảm bảo an toàn tuyệt đối, tốt nhất không nên nói cho người khác biết.
"Tôi đến đây là muốn nói với cậu một chuyện, dạo này không biết sao tôi toàn mơ thấy mấy thứ kỳ quái... Mẹ kiếp, tôi đang nói chuyện nghiêm túc đấy, cậu đẩy tôi ra ngoài làm gì?" Triệu Mãn Duyên nói.
"Để sau đi, cho lão tử ngủ một giấc đã."
"Đồ cầm thú, tối qua chắc chắn lại đi làm chuyện không bằng cầm thú rồi."
✺ Lời văn VN bay như gió — Vozer giữ chỗ bình yên ✺
Đề xuất Huyền Huyễn: Đại Tần: Từ Chiến Trường Bắt Đầu Nhặt Thuộc Tính