Chương 9: Gã Tra Nam Trà Xanh
“Chết tiệt… sao học sinh này không vào lớp mình mà lại rơi vào tay Trương Kiến Quốc chứ! Lần này lão Trương vớ được của báu rồi.” Vẻ mặt chủ nhiệm Tiết Mộc Sinh lộ rõ sự ngưỡng mộ xen lẫn ghen tị.
Trong khi đó, Mục Bạch đứng phía trước, sau cơn kinh ngạc, vẻ mặt lại càng thêm âm trầm và khinh bỉ.
*Lôi hệ thì ghê gớm thật, nhưng nếu không biết cách tu luyện thì cũng chỉ là đồ bỏ đi. Dân số Trung Quốc đông như vậy, xuất hiện một cường hệ cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên, cũng chẳng phải loại song hệ trời sinh xuất chúng gì. Hừ, cứ chờ xem sau này tao giẫm mày dưới chân thế nào! Dám cướp mất hào quang của tao!*
*À, suýt thì quên mất tên cặn bã Mạc Phàm. Thức tỉnh lâu như vậy, chắc chắn là tạch rồi.*
“Wow, cũng là Hỏa hệ!”
“Pro quá, lớp ta lại có thêm một Hỏa hệ!”
“Ai bảo cậu ta thức tỉnh thất bại chứ? Là Hỏa hệ đấy, đáng ngưỡng mộ thật!”
Sau cơn chấn động vì Lôi hệ, mọi thứ dần lắng xuống, lúc này mọi người mới để ý Mạc Phàm đã hoàn thành thức tỉnh.
Nữ sinh Châu Mẫn, người cũng thức tỉnh Hỏa hệ trước đó, có vẻ hơi kinh ngạc. Cô nàng liếc nhìn Mạc Phàm, phát hiện ngọn lửa trên Thức Tỉnh Thạch của cậu còn rực rỡ hơn cả của mình.
“Lớp 8 lại có thêm một Hỏa hệ nữa kìa.”
“Tuy không phải hệ hiếm như Lôi hệ, nhưng Hỏa hệ cũng rất lợi hại rồi.”
“Hỏa… Hỏa hệ?” Tiết Mộc Sinh ngây người nhìn học sinh trước mặt.
Sự xuất hiện của Lôi hệ suýt nữa đã khiến Tiết Mộc Sinh quên mất sự tồn tại của cậu học sinh này. Vốn tưởng cậu ta sẽ thức tỉnh thất bại, không ngờ lại thành công, càng không ngờ lại thức tỉnh được Hỏa hệ xuất sắc.
“Thế này… thế này cũng coi như nhặt được của quý rồi. Hơn nữa, nhìn hỏa diễm rực rỡ thế kia, thiên phú có vẻ còn nhỉnh hơn Châu Mẫn một chút.”
Tiết Mộc Sinh thật không ngờ cậu học sinh đội sổ của lớp lại đột nhiên mang về cho mình một vinh dự lớn như vậy.
“Không tệ, không tệ, thật sự không tệ! Em tên là gì nhỉ… À, Mạc Phàm phải không?” Tiết Mộc Sinh vui đến híp cả mắt lại.
“Vâng.” Mạc Phàm gật đầu.
Mạc Phàm vốn nghĩ sẽ có người thấy mình thức tỉnh Lôi hệ, nhưng khi nhìn quanh, hắn bất ngờ phát hiện chẳng có ai để ý đến khoảnh khắc đó cả.
Có lẽ do Lôi hệ xuất hiện ở lớp bên cạnh quá chấn động, hoặc cũng có thể do sức mạnh Lôi hệ mà hắn thức tỉnh còn quá yếu ớt.
Khi mới thức tỉnh, Thức Tỉnh Thạch quả thực có thể phản ánh phần nào mức độ mạnh yếu của ma pháp, nhưng nó không phải là yếu tố quyết định. Dù sức mạnh ban đầu có mỏng manh, sau này vẫn có thể bù đắp bằng nỗ lực tu luyện.
“Học sinh Hỏa hệ, tốt, tốt lắm! Sau này phải nỗ lực tu luyện, có gì không hiểu cứ đến hỏi lão sư.” Chủ nhiệm Tiết Mộc Sinh vui vẻ vỗ vai Mạc Phàm.
Trong lòng Mạc Phàm đang vui như mở hội.
Dù vậy, hắn cũng không tỏ ra vênh váo, chỉ hận không thể lập tức khoe ra Lôi hệ vừa thức tỉnh để mọi người biết mình là song hệ trời sinh. Mạc Phàm không làm vậy, hắn biết rõ nhà họ Mục có người mang địch ý rất lớn với mình, nếu để lộ ra thiên phú song hệ trời sinh, kết cục chỉ có thể là bị thu phục hoặc bị giết chết. Dù nắm trong tay tuyệt thế song hệ, nhưng hiện tại hắn vẫn còn quá yếu ớt, chờ đến khi đủ mạnh rồi ngông cuồng cũng chưa muộn.
Mạc Phàm quay đầu lại nhìn phản ứng của Mục Bạch và Triệu Khôn Ba.
Quả nhiên, mặt của cả hai tên này đều đang co giật.
*Thằng ranh này gặp vận chó má gì vậy? Thức tỉnh thành công đã đành, lại còn là Hỏa hệ!* Mục Bạch ngoài mặt vẫn ra vẻ đạo mạo, nhưng trong lòng thì không ngừng chửi bậy.
“Đệch, sao có thể là Hỏa hệ được…” Tên chó săn Triệu Khôn Ba cũng choáng váng.
“Hahaha, em đã nói Phàm ca nhà ta bất phàm mà! Hỏa hệ, ngầu vãi! Phong hệ của cậu, Triệu Khôn Ba, chỉ là tép riu thôi!” Trương Tiểu Hầu vui sướng nhảy cẫng lên, nhìn bộ dạng của Triệu Khôn Ba mà hả hê như vừa được trả thù cho những lần bị bắt nạt.
Triệu Khôn Ba mặt mày tức tối, nếu so đấu ở cấp cơ bản, Phong hệ chắc chắn sẽ chịu thiệt trước Hỏa hệ.
Mạc Phàm xoay người, nở một nụ cười tiêu sái dưới ánh nắng rực rỡ. Bước chân của hắn lúc này tựa như đang đi trên thảm đỏ, hai bên là tiếng hò reo của các thiếu nữ, quả là một con đường xuân phong đắc ý.
Lúc đi ngang qua Mục Bạch, Mạc Phàm lặng lẽ giơ ngón giữa về phía hắn. Toàn bộ động tác khinh bỉ được thực hiện một cách liền mạch, trông qua chỉ như một cái vẫy tay chào hỏi bình thường.
Mục Bạch cảm thấy như vừa bị đối phương nhét đầy một bụng uất ức, tức đến nổ phổi.
Hít một hơi thật sâu, Mục Bạch tự nhủ phải giữ hình tượng, nhất định phải giữ hình tượng, mình không thể chấp nhặt với một tên du côn. Dù sao mình cũng là thiếu gia nhà họ Mục, còn tên này chỉ là con trai của một người làm công.
*Tên phế vật này không chỉ thức tỉnh thành công mà còn là Hỏa hệ có khởi đầu tốt, đúng là chó ngáp phải ruồi! Đã thế, con mẹ nó, lớp bên cạnh lại lòi ra một thằng Lôi hệ hiếm có. Băng hệ danh giá của gia tộc mình hoàn toàn bị lu mờ, đệt!* Bề ngoài, Mục Bạch vẫn giữ phong thái đạo mạo của một bạch mã hoàng tử, nhưng trong lòng đã sớm chửi thề không biết bao nhiêu lần.
Mạc Phàm trở về chỗ ngồi, cảm nhận được những ánh mắt hoàn toàn khác của các bạn học.
“Hỏa hệ kìa, sau này tốt nhất đừng chọc vào gã này.”
“Chọc vào làm gì, phải kết thân mới đúng! Tớ là Quang hệ, muốn sống yên ổn ở trường này phải dựa vào đại ca Hỏa hệ rồi.”
“Đúng vậy, cậu ấy tên gì nhỉ? Hình như là Mạc Phàm?”
Những lời bàn tán khe khẽ xung quanh lọt vào tai Mạc Phàm khiến hắn sảng khoái vô cùng. Hắn cố ý liếc sang Mục Bạch, quả nhiên thấy khóe miệng gã kia đang co giật không ngừng.
Mạc Phàm thừa biết Mục Bạch là loại người nào, vẻ mặt tỏ ra như không có gì nhưng thực chất trong lòng đang cực kỳ khó chịu.
*Đồ tra nam trà xanh,[1] lão tử mới thức tỉnh mỗi Hỏa hệ mà mày đã cay cú thế này rồi. Chờ đến lúc mày biết Mạc Phàm gia gia đây còn có cả Lôi đình hệ, chắc mày phải mổ bụng tự sát mất?*
*
[1] Tra Nam Trà Xanh (Lục Trà Nam): Tiếng lóng chỉ những gã đàn ông có vẻ ngoài tử tế, ấm áp, điềm tĩnh nhưng thực chất bên trong lại đầy mưu mô, thủ đoạn, hai mặt và xấu tính.
Đề xuất Voz: 2018 của tôi