Chương 8: Trời Sinh Song Hệ (Hạ)
Trong thế giới tinh thần hư vô chợt lóe lên một tia sáng. Mạc Phàm tập trung cảm nhận, bỗng nhiên phát hiện một mảnh tinh trần nhỏ bé xuất hiện trong cõi hư vô của mình.
Mạc Phàm vui sướng khôn xiết.
Đối với một Pháp Sư, tinh trần này cực kỳ quan trọng. Nó không chỉ là căn cứ chính để đánh giá tu vi mà còn tồn tại như một vùng trời đất riêng trong thế giới tinh thần của họ. Tinh trần chiếm không gian càng lớn trong cõi hư vô thì tu vi của Pháp Sư càng cao.
Bên trong tinh trần ấy, Mạc Phàm có thể thấy một thứ gì đó đang sáng lên. Đó là một mảnh tinh trần nhỏ màu tím, so với cả thế giới tinh thần thì đúng là chỉ nhỏ bé như hạt bụi. Nhưng như vậy cũng có nghĩa là mình đã thức tỉnh thành công, không hề thất bại. Sách vở đã viết rõ, chỉ cần nắm giữ được tinh trần trong thế giới tinh thần, dù nó có mỏng manh đến đâu, cũng là thức tỉnh thành công rồi!
“Ha ha ha, thằng nào bảo lão tử đây sẽ thức tỉnh thất bại ấy nhỉ?”
“Lão tử đây chẳng phải đã thành công rồi sao, thật muốn xem cái mặt méo xệch của Mục Bạch và Triệu Khôn Ba lúc này.”
“Hửm?”
“Khoan đã, tinh trần này màu gì đây? Không phải màu đỏ, tiếc thật, không phải Hỏa hệ rồi.”
Tinh trần màu đỏ là Hỏa hệ, màu xanh lá là Phong hệ, màu nâu là Thổ hệ, màu lam là Thủy hệ, màu vàng là Quang hệ.
Còn tinh trần màu tím, đại diện cho…
Vãi cả chưởng…
Mạc Phàm đột nhiên đờ cả người.
“Màu tím!”
“Tinh trần của mình màu tím!”
“Là màu tím!”
“Trời ơi, lớp bên cạnh có người thức tỉnh được Lôi hệ kìa!” Trên sân thể dục đột nhiên có học sinh hét lớn.
“Cái gì, cái gì? Có người ra Lôi hệ á? Phải xem mới được, là ai mà tích đức mấy đời thế không biết!”
“Đâu, đâu? Wow, đúng là màu tím ngầu vãi!”
Chắc cả chủ nhiệm lớp 7 cũng phải sửng sốt.
“Oa oa oa, giết tôi đi! Tại sao tôi lại là Thủy hệ chứ, sao không phải Lôi hệ? Các người đừng cản tôi, tôi muốn lên thiên đàng đây!”
“Thôi đi ông ơi, chết làm gì, dưới đó có cả đống xác bên Quang hệ nằm sẵn rồi kìa.”
Học sinh thức tỉnh được Lôi hệ này quả thật đã gây ra một trận náo động toàn trường.
Nếu Hỏa hệ là hệ ma pháp mà mọi Pháp Sư bình thường đều mong muốn thức tỉnh nhất, thì Lôi hệ chính là món quà trời ban, là hệ hoàn mỹ đệ nhất, còn bá đạo hơn cả Hỏa hệ. Pháp Sư Lôi hệ ngay từ sơ giai đã sở hữu sức chiến đấu khủng bố. Các giáo viên đã thống kê, trừ phi học sinh thức tỉnh Lôi hệ lười biếng không chịu học, còn không thì có đến 50% trong số họ sẽ đột phá nhanh chóng để trở thành trung giai Pháp Sư.
Kỳ thi trung khảo đã loại thẳng tay khoảng 60% học sinh, 40% còn lại mới được bước vào vòng thức tỉnh ma pháp. Nhưng như thế vẫn chưa xong, trong số những người đủ tư cách thức tỉnh, e rằng sẽ có thêm 60% nữa bị đào thải, bởi vì suốt ba năm cao trung, có những người còn chẳng thể phóng ra nổi một ma pháp nào.
Khóa này có 1500 học sinh mà chỉ có duy nhất một người thức tỉnh được Lôi hệ, đủ thấy nó đáng kinh ngạc đến mức nào.
Trong phút chốc, toàn bộ giáo viên và học sinh đều đổ dồn ánh mắt về phía cậu học sinh lớp 7 kia. Cậu bạn này lại trùng hợp mặc một bộ quần áo màu tím, càng làm cho màn thức tỉnh của cậu ta thêm phần nổi bật. Nam sinh với vẻ mặt tự tin pha lẫn cao ngạo lạnh lùng ấy lập tức trở thành tâm điểm chú ý, gây nên một trận xôn xao khắp sân trường.
“Ồ, ồn ào thế nhỉ?” Mạc Phàm chậm rãi mở mắt, niềm vui sướng hiện rõ trên mặt.
Thế nhưng, ngay khi vừa mở mắt, hắn lại phát hiện thầy chủ nhiệm của mình đang ngẩng đầu nhìn sang lớp bên cạnh với vẻ đầy ngưỡng mộ. Mạc Phàm quay đầu lại thì thấy tất cả bạn học cũng đang nhìn về phía đó.
“Tình hình gì đây?”
“Mọi người nhìn đi đâu vậy?”
Rất nhanh sau đó, Mạc Phàm cũng hiểu ra vấn đề.
Hóa ra lớp bên cạnh cũng có một người thức tỉnh Lôi hệ. Trùng hợp là khoảnh khắc Mạc Phàm thức tỉnh cũng là lúc toàn bộ giáo viên và học sinh đồng loạt hướng mắt về cái gã thức tỉnh nhanh hơn mình một bước kia.
Mạc Phàm méo xệch cả mặt, nhìn Thức Tỉnh Thạch đang tỏa ra ánh tím đặc trưng của Lôi hệ. Hắn chỉ muốn tát cho ông thầy chủ nhiệm một phát và gào lên: “Thầy nhìn sang lớp bên cạnh mà ao ước cái gì chứ, lão tử đây cũng là Lôi hệ thần thánh đây này!”
Mạc Phàm vừa định lên tiếng thì Thức Tỉnh Thạch lại đột nhiên nổi lên những ngôi sao lấp lánh, tựa như một dòng năng lượng hội tụ về phía bàn tay hắn.
Mạc Phàm ngạc nhiên.
Quá trình thức tỉnh chẳng phải đã kết thúc rồi sao? Sao Thức Tỉnh Thạch này lại khởi động lần nữa?
Mạc Phàm muốn rút tay ra nhưng luồng ma lực đó đã theo bàn tay lan truyền khắp toàn thân.
Một ngọn lửa năng lượng nóng rực!
Mạc Phàm không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng một luồng sức mạnh lại đẩy cậu vào thế giới tinh thần thêm một lần nữa. Cậu có thể cảm nhận được một nguồn năng lượng thứ hai đang dần xâm chiếm.
Trong thế giới tinh thần hư vô, tinh trần màu tím vẫn lấp lánh tỏa ra thứ ánh sáng yếu ớt, càng nhìn càng khiến người ta khao khát muốn làm nó lan tỏa mạnh mẽ hơn.
Đó là Lôi hệ tinh trần mà Mạc Phàm vừa thức tỉnh cách đây không lâu. Nhưng một luồng sức mạnh khác, giống như Lôi hệ lúc trước, đã xông vào. Bên trong thế giới tinh thần của Mạc Phàm, một ngọn lửa vẽ ra một quỹ đạo hình vòng cung rực rỡ, khiến cả người hắn rung động.
“Chuyện này… đây là…”
Bên trong thế giới tinh thần của chính mình lại xuất hiện “một mảnh tinh trần màu đỏ”!!
Lúc đầu, Mạc Phàm có hơi mơ hồ, nhưng ngay sau đó, hắn hoàn toàn rơi vào trạng thái vui mừng điên cuồng.
Hỏa hệ!
Mình lại thức tỉnh thêm một Hỏa hệ nữa!
Mình thế mà lại thức tỉnh được song hệ!
Ở cấp sơ giai, mỗi Pháp Sư chỉ có thể thức tỉnh duy nhất một hệ. Người xuất hiện song hệ gần như là không thể, xác suất còn nhỏ hơn cả vạn lần so với xác suất một phần nghìn của Lôi hệ.
Trời đất ơi!
Mạc Phàm cảm thấy mình hạnh phúc đến muốn ngất đi.
Sự xuất hiện của Lôi hệ đã khiến hắn mừng như điên, giờ lại có thêm cả Hỏa hệ, hình thành trời sinh song hệ, hắn quả thật mừng đến phát khóc.
Đọc qua kiến thức về ma pháp, Mạc Phàm hiểu rất rõ, nhiều hơn một hệ thôi cũng đã bỏ xa người khác. Hai hệ lại có thể tồn tại song song, tu luyện độc lập.
Điều này thật không tưởng! Hầu hết mọi người chỉ có thể thức tỉnh một hệ rồi cày cuốc khổ sở, còn mình thì trực tiếp mở khóa hai hệ. Quan trọng nhất là hai hệ này cùng tồn tại trên một người, sức chiến đấu đâu còn là vấn đề 1+1=2 đơn giản nữa.
Thế này thì sướng quá rồi!
Lão tử đây trời sinh song hệ, một Lôi hệ bá đạo kinh thiên, một Hỏa hệ bạo lực hủy diệt, xem ai có thể cản được ta!
Nghĩ đến việc cha phải cắn răng bán nhà, sự áy náy trong lòng Mạc Phàm giờ đây đã bị quét sạch. Hắn biết rất rõ, chỉ cần mình chăm chỉ tu luyện, nỗ lực hết mình, nâng cấp cả hai hệ lên, chắc chắn bản thân sẽ nhanh chóng trở thành Pháp Sư thuộc giai cấp thống trị.
Cái gì mà nội tình mấy trăm năm của Mục gia, cái gì mà Hàn Băng thế gia, sao bì được với lão tử đây, trời sinh song hệ cơ mà!
Ha ha ha ha ha ha ha…
Đề xuất Tiên Hiệp: Đại Đế Cấm Khu