Chương 957: Vô Cùng Vô Tận Huyền Bí

Bên trong Tà Thánh Điện, Mạc Phàm cảm giác mình như đang trôi nổi giữa một dải ngân hà tăm tối. Xung quanh không phải là những bức tường lạnh lẽo hay những pho tượng ma quái, mà là một không gian sâu thẳm vô tận, lấp lánh những tinh vân mờ ảo tựa như những linh hồn đang say ngủ.

Tinh thần lực của hắn lan tỏa ra, giống như một giọt nước nhỏ nhoi rơi vào đại dương bao la, ngay lập tức bị nuốt chửng, không cách nào dò xét được điểm cuối của nơi này. Mỗi một tinh vân, mỗi một hạt bụi lấp lánh trong không gian này dường như đều ẩn chứa một loại quy tắc cổ xưa, một mảnh tri thức huyền bí vượt xa tầm hiểu biết của con người.

"Đây rốt cuộc là nơi quái quỷ gì vậy?" Mạc Phàm lẩm bẩm, cảm giác nhỏ bé và bất lực bao trùm lấy hắn.

Ma pháp hệ Ám Ảnh vốn là sở trường của hắn, nhưng ở đây, bóng tối dường như có sinh mệnh riêng, chúng không tuân theo sự điều khiển của hắn mà chảy trôi theo một quy luật vĩnh hằng nào đó. Hắn thử ngưng tụ một chút năng lượng Lôi hệ, nhưng tia điện vừa lóe lên đã bị không gian vô tận này hấp thụ sạch sẽ, không để lại một gợn sóng.

Bất chợt, phía trước Mạc Phàm, những tinh vân bắt đầu hội tụ lại. Chúng xoay tròn, xoắn xuýt vào nhau, tạo thành một con mắt khổng lồ đang chậm rãi mở ra. Con mắt ấy không có con ngươi, chỉ có một vùng xoáy sâu hun hút, phảng phất như có thể nhìn thấu linh hồn, nhìn thấu mọi bí mật trong quá khứ và tương lai.

Đối diện với con mắt vũ trụ này, Mạc Phàm cảm thấy mọi suy nghĩ, mọi ký ức của mình đều bị phơi bày. Hắn cảm nhận được sự tồn tại của những sinh vật cổ đại, những vị thần đã ngã xuống, những nền văn minh đã lụi tàn... Tất cả đều là một phần của bí ẩn vô tận này.

"Pro vãi... Đây chẳng lẽ là con mắt của một vị Tà Thần cổ đại sao?" Hắn không khỏi rùng mình, nhưng trong lòng lại dâng lên một sự phấn khích khó tả.

Đây chính là thế giới ma pháp, luôn ẩn chứa những điều huyền bí không thể tưởng tượng nổi. Dù nguy hiểm trùng trùng, nhưng nó cũng mang lại những cơ hội và những trải nghiệm mà không một thế giới nào có được.

Con mắt vũ trụ khổng lồ vẫn nhìn hắn chằm chằm, không hề có chút địch ý, chỉ có sự tĩnh lặng và cổ xưa như chính thời gian. Dường như nó đang chờ đợi, chờ đợi một kẻ đủ tư cách để kế thừa những bí mật mà nó đang canh giữ. Mạc Phàm hít một hơi thật sâu, ánh mắt trở nên kiên định. Hắn biết, con đường phía trước sẽ vô cùng gian nan, nhưng hắn sẽ không lùi bước.

Đề xuất Voz: Vũng Linh Du Ký
BÌNH LUẬN