Chương 963: Đế Chế Yêu Ma Amazon

Mạc Phàm tự tay đặt con mắt của quái điểu Nazca trở lại vị trí cũ. Ngay khoảnh khắc viên bảo thạch được đặt xuống, hắn ngẩng đầu lên và choáng ngợp khi thấy quân đoàn quái điểu khổng lồ như một cơn bão mây đang cuồn cuộn trên nền trời xanh.

Mạc Phàm còn đang kinh hãi tột độ trước cảnh tượng đó thì toàn bộ bầu trời bỗng khôi phục lại màu xanh biếc nguyên bản, trống không, không một gợn mây trắng.

Cũng chỉ trong khoảnh khắc ấy, ban ngày đã suýt biến thành đêm tối. Mạc Phàm tin chắc đó chính là làn sóng trừng phạt vận rủi thứ năm của đám quái điểu, dù đã biết bí mật của vật tượng trưng thì đó vẫn là một hình ảnh cực kỳ đáng sợ.

May mắn là, tất cả đã dừng lại. Đúng như Nam Giác đã nói, một khi vật được trả lại, ngay cả những thành phố bị tấn công cũng lập tức trở lại yên bình.

Những người thợ mỏ ở Á Liệt đã được giải cứu, khoảnh khắc họ nhìn thấy lại ánh mặt trời, ai nấy đều không khỏi reo hò vui sướng.

Trở lại nơi đóng quân, Mạc Phàm phát hiện sắc mặt của vị tướng quân nọ đặc biệt khó coi, trong khi Ngả Giang Đồ, người vốn ít cười, lại nở một nụ cười bí ẩn, nói với Mạc Phàm rằng sẽ tặng hắn một món quà lớn.

Mạc Phàm rất nghi hoặc, tại sao lại tặng mình một món quà lớn? Chẳng phải Áo Tư Thác nên dựa theo lời hứa mà giao lại những tài nguyên vốn thuộc về đội quốc phủ của họ sao?

Áo Tư Thác rất giữ chữ tín, cũng để mọi người lựa chọn một vài tài nguyên cần thiết.

Nghĩ đến việc Tiểu Viêm Cơ sau khi thức tỉnh chắc chắn sẽ cần một lượng lớn thức ăn, Mạc Phàm đã đến chỗ Áo Tư Thác lấy không ít linh chủng Hỏa hệ.

Tiểu Viêm Cơ đã đến kỳ trưởng thành, thứ cần ăn chính là linh chủng, năng lượng từ mảnh vỡ linh chủng không đủ để thỏa mãn khẩu vị của nàng nữa. Vừa nghĩ đến việc Tiểu Viêm Cơ trong tương lai có thể trở thành Viêm Cơ Nữ Vương, Mạc Phàm liền quyết không do dự chút nào về khoản sữa bột, nhất định phải cho con gái cưng ăn loại sữa tốt nhất!

Ở lại thành phố Peru vài ngày, sau đó Mạc Phàm nghe Áo Tư Thác nói, vị hậu duệ của Cổ Ấn Đệ An tên Hiết Nhĩ Đốn kia rất có thể là do lầm đường lạc lối, lại cần một khoản tiền lớn, bị người ta xúi giục nên mới nảy sinh ý định động đến bảo vật của tổ tiên.

Mạc Phàm ban đầu còn tưởng gã này có mục đích gì đó cực kỳ tà ác và to lớn, nhưng khi biết hắn chỉ đơn giản là đang rất thiếu tiền, lại là một kẻ nghiện ngập, thì không khỏi cảm thấy di tích cổ nằm trong cơn bão sấm sét kia và bức họa Nazca cần cả bầy quái vật bảo vệ càng thêm đáng thương.

Thời gian đúng là có thể thay đổi rất nhiều thứ, một tộc người từng ưu tú như vậy cũng có thể vì sự phồn hoa và mục ruỗng của thế gian mà sa đọa đến mức không thể nhìn nổi, tai họa đã đến nơi mà vẫn u mê không tỉnh.

Tuy nhiên, Mạc Phàm cũng không còn để tâm đến những chuyện này nữa.

Triệu Mãn Duyên đã mang đến cho Mạc Phàm ma cụ tăng cường khả năng khống chế mà hắn cần, đó là một chiếc nhẫn có thể đeo trên tay. Triệu Mãn Duyên hết lời khen ngợi lai lịch của chiếc nhẫn này, còn nói rằng gia đình hắn đã bị lỗ, số tiền bỏ ra mua món đồ chơi này còn cao hơn cả giá trị của nguyên tinh.

Mạc Phàm đời nào chịu bù thêm tiền, sau khi nhận được ma cụ khống chế liền lập tức lao vào tu luyện. Tốc độ tu luyện nhanh như cưỡi tên lửa, chỉ trong một ngày đã nối liền được hai tinh quỹ, tức là 14 viên Tinh Tử!

Cứ theo đà này, chẳng mấy ngày nữa Mạc Phàm có thể sử dụng được ma pháp cao cấp của Lôi hệ rồi!

Rất rõ ràng, Lôi Tọa Chi Thư không thể thể hiện được toàn bộ ma pháp cao cấp của Lôi hệ. Ma pháp Lôi hệ khi lên đến cao cấp rất cần khả năng khống chế, ma pháp cao cấp thi triển dựa vào chòm sao chi thư cực kỳ cứng nhắc, đơn thuần chỉ là đánh ra một tia sét đủ mạnh mà thôi. Thế nhưng theo như Mạc Phàm biết, ma pháp cao cấp của Lôi hệ tuyệt đối không chỉ đơn giản là một tia tử quang Lôi hệ!

Tương tự, Tư Dạ Thống Trị cũng có rất nhiều cách sử dụng khác nhau, đều cần Mạc Phàm phải tự mình nắm vững toàn bộ tinh quỹ và bố cục tinh đồ.

Đêm khuya thanh vắng, Mạc Phàm nằm trên giường, tay cầm chiếc điện thoại di động căng vạch sóng.

"Kéo thấp xuống chút nữa đi, thấp nữa đi, ngại ngùng cái gì chứ, có ai ở đây đâu..." Mạc Phàm dụ dỗ.

"Không muốn, đang là ban ngày." Tâm Hạ cảm thấy Mạc Phàm quá mức vô liêm sỉ, dứt khoát tắt phụt video.

Mạc Phàm tiếc hùi hụi, thực ra hắn vừa bất ngờ phát hiện ra ở phần cổ áo hơi trễ của Tâm Hạ có thể thấy rõ khe ngực trắng ngần đầy mê người, hình như mấy tháng không gặp lại lớn thêm không ít.

Trong một buổi tối cô đơn khó tả như thế này, dù chỉ nhìn thấy một sợi tóc của phụ nữ, Mạc Phàm cũng có thể tưởng tượng ra toàn bộ thân hình nóng bỏng của nàng, huống chi là được nhìn thấy một vị trí mời gọi như vậy.

Đáng tiếc, Tâm Hạ đã tắt máy, có lẽ nàng đã nhìn thấu ý đồ thực sự của hắn.

"À, bên đó vẫn là ban ngày à, vậy đợi bên đó tối, chúng ta gọi lại nhé?" Mạc Phàm nói.

"..." Tâm Hạ chỉ muốn nói cho tên lưu manh Mạc Phàm này biết, chuyện này không liên quan gì đến ban ngày hay ban đêm cả!!

"Không nói với anh nữa, em phải ra ngoài đây, đạo sư bảo em tham gia tuyển chọn Thị Nữ Athena, như vậy sẽ có cơ hội vào trong Thần Nữ Điện." Tâm Hạ với gương mặt ửng hồng vội chuyển chủ đề.

"Thần Nữ Điện, đó lại là cái gì?"

"Parthenon Thần Miếu được chia thành rất nhiều đại điện, trong đó Thần Nữ Điện là đại điện tôn quý nhất, nơi truyền thừa Y Chi Sa của Thần Nữ cho các pháp sư trị liệu, gọi là Thần Nữ, là người duy nhất trên thế giới này sở hữu thuật phục sinh. Mà các nữ hầu của Thần Nữ Điện cũng được cả thế giới tôn kính, là một nhóm nữ pháp sư hệ Trị Liệu có địa vị cao nhất. Đạo sư hy vọng em có thể được tuyển vào Thần Nữ Điện, trở thành một nữ hầu kiến tập, như vậy sẽ nhận được sự chúc phúc của Thần Nữ Điện. Chúc phúc có thể khiến năng lực trị liệu của em tăng lên đáng kể, đồng thời có thêm một số năng lực đặc thù." Tâm Hạ rất kiên nhẫn giải thích cho Mạc Phàm.

"Em nói thuật phục sinh?? Thật sự có thể làm người chết sống lại sao??" Mạc Phàm nghiêm túc hỏi.

"Chắc là không phải chỉ những người đã chết rất lâu đâu..." Tâm Hạ nói.

"Vậy em có thể học được năng lực đó không?" Mạc Phàm hỏi.

"Không được đâu, dù chỉ là một suất kiến tập cũng đã có mấy vạn pháp sư trị liệu xuất sắc tranh giành, huống chi trên nữ hầu còn có nữ hiền, trên nữ hiền có điện mẫu, trên điện mẫu nữa mới đến Thần Nữ. Thần Nữ không phải do cạnh tranh mà có, mà là do truyền thừa. Người như em không phải học sinh xuất thân từ hệ thống trị liệu chính thống của Parthenon, dành cả đời để leo lên được đến chức nữ hiền đã là ghê gớm lắm rồi." Tâm Hạ nói.

Mạc Phàm cũng không hiểu rõ lắm về tình hình của Parthenon Thần Miếu, nhưng qua những gì Tâm Hạ kể, hắn dần dần càng ngày càng tò mò về cơ cấu được cả thế giới tôn xưng là Thánh địa này.

Thuật phục sinh??

Vị Thần Nữ chí cao vô thượng trong ngôi thần miếu ở Parthenon đó thật sự có thể làm người chết sống lại sao??

Nếu đúng như vậy, được gọi là thần quả thực không quá đáng, có cơ hội phải đến đó tham quan một chuyến mới được.

Ngược lại không phải Mạc Phàm thật sự hứng thú với nền văn minh ma pháp Trị Liệu hệ rực rỡ ở đó, mà là qua vài lời của Tâm Hạ, Mạc Phàm đã hiểu ra đó là một nơi lấy phụ nữ làm chủ. Thử tưởng tượng một ngôi thần miếu, mấy đại điện, toàn bộ đều là những nữ tử dáng người thon thả mặc váy lụa mỏng, bóng hình thướt tha tao nhã của họ phản chiếu trên nền điện sáng bóng như gương, trong không khí phảng phất hương thơm thanh khiết làm người ta huyết mạch sôi trào, một nơi như thế, sao có thể không đến trải nghiệm một phen??

Nước miếng sắp chảy đầy đất rồi còn đâu!!!

Trạm tiếp theo là Mexico. Không có gì bất ngờ, các đạo sư đã tịch thu hết tất cả giấy tờ tùy thân hợp lệ của mọi người, yêu cầu họ phải đi bộ xuyên qua Colombia, Panama, Costa Rica, băng qua dải đất liền dài dằng dặc nằm giữa biển Caribe và Thái Bình Dương để đến Mexico.

"Vãi thật, cái dải đất liền ven biển này vừa hẹp vừa dài, y hệt Đại Hải Trình trong Vua Hải Tặc, có khác gì bắt người ta chạy bộ từ Cà Mau ra tận Hà Nội đâu!" Triệu Mãn Duyên tỏ ra vô cùng bất mãn.

"Bên cạnh là biển Caribe, liệu có hải tặc các kiểu không nhỉ?" Giang Dục cũng ngô nghê hỏi.

"Hải tặc Caribe có hay không thì không biết, nhưng ở mấy quốc gia ven eo biển này đúng là có một băng cướp khét tiếng đang lẩn trốn, thiệt hại mà chúng gây ra cho các quốc gia quanh vùng biển này chỉ đứng sau Hắc Giáo Đình." Nam Giác nói.

"Vậy thì mong là chúng ta đừng gặp phải bọn chúng, lỡ bị chặn đường cướp bóc gì đó, đội chúng ta dù gì cũng có mấy mỹ nhân như hoa như ngọc." Triệu Mãn Duyên thì thầm.

"Hừ, ta nghe nói đám người ở châu Mỹ này lại thích mấy gã công tử bột đẹp mã như ngươi hơn đấy!" Tương Thiểu Nhứ không chút khách khí đáp trả.

"Đi ngang qua biển Caribe vẫn còn tốt hơn là phải vào rừng rậm Amazon để rèn luyện. Amazon là một đế chế yêu ma rừng rậm với số lượng chưa từng được thống kê cụ thể, bộ tộc nhiều vô số kể, bộ lạc đâu đâu cũng có. Tôi tin rằng nếu chúng ta phải đến Amazon rèn luyện, thì cuộc rèn luyện của chúng ta sẽ kết thúc tại đây luôn." Giang Dục lạnh giọng nói.

Amazon, nếu dùng màu sắc để phân cấp nguy hiểm, thì vùng ven của nó đã toàn là màu đỏ, càng đi sâu vào trong thì càng là màu tím đậm kinh hoàng, mật độ yêu ma cao đến đáng sợ. Con người nếu đi vào sâu trong rừng rậm Amazon thì chẳng khác nào một con quái thú nhỏ đi lạc vào trung tâm Sài Gòn.

Thành phố yêu ma!

Amazon chính là được gọi như vậy!

Thật lòng mà nói, họ cảm thấy nếu trạm tiếp theo không phải Mexico mà là Brazil, thì đám đạo sư điên rồ kia thật sự sẽ ném họ vào thành phố yêu ma Amazon, nói cho hay là đi rèn luyện, còn nói thẳng ra là bắt họ làm nguyên liệu nấu ăn để nuôi yêu ma Amazon.

Vì vậy, so ra thì việc đi ngang qua biển Caribe, lại có đất liền và quốc gia để đi, đã là may mắn lắm rồi.

Việc quá cảnh cũng không quá khó khăn, bất tri bất giác họ đã rời Peru, đi qua Colombia và đến gần biển Caribe.

Họ tiếp tục đi đường bộ, xét thấy không phải ai trong đội cũng giỏi thủy chiến, nên lần này họ không đi thuyền.

Nơi đây là vùng nhiệt đới, dừa là loại cây rất phổ biến. Dọc đường đi họ cũng qua không ít thôn trang, trấn nhỏ, thành nhỏ, phần lớn đều có những hàng dừa thẳng tắp, nhà cửa chủ yếu là nhà tranh vách đất.

"Kỳ lạ, đây là làng toàn đàn ông hay sao vậy, tại sao chúng ta đi qua bao nhiêu làng rồi mà chẳng thấy bóng dáng phụ nữ đâu cả?" Triệu Mãn Duyên có lẽ đã hơi cô đơn khó nhịn, lại bắt đầu ca cẩm.

"Toàn là đàn ông lực lưỡng."

"Nơi này của họ gần như không có công trình phòng ngự nào, nếu có hải yêu đến, chắc là toang."

"Theo tôi thấy, thứ họ sợ chưa chắc đã là hải yêu, không thấy mấy cái thôn trấn và thành thị lớn hơn một chút mà chúng ta đi qua đều dán lệnh truy nã sao..."

"Lệnh truy nã??" Vừa nghe đến lệnh truy nã, hai mắt Mạc Phàm sáng rực lên, bản tính thợ săn có thể nói là bộc lộ ra ngay lập tức.

Bây giờ Mạc Phàm tốt xấu gì cũng là một Thợ Săn Đại Sư, học phí đắt đỏ trên con đường ma pháp đều dựa vào việc nhận tiền thưởng, vì vậy vừa nghe đến lệnh truy nã, Mạc Phàm liền có phản ứng đầu tiên, sau đó là hỏi ngay tiền thưởng bao nhiêu

Vozer gọi ta về nhà

Đề xuất Huyền Huyễn: Bất Diệt Long Đế
BÌNH LUẬN