Chương 1195: Hải ngoại cường giả

Bàn về thực lực, Tô Tín cảm thấy Trầm Cửu Phong này còn mạnh hơn Y Kiếm Đình năm xưa một chút.

Đáng tiếc, Tô Tín hiện tại đã không còn là Tô Tín của ngày cũ khi đối đầu với Y Kiếm Đình. Sau khi trảm sát hàng loạt cường giả Chân Võ cảnh, chiến lực của hắn sớm đã thăng hoa vượt bậc.

Mười quyền hạ xuống, pháp tướng Thạch Đao của Trầm Cửu Phong vỡ vụn hoàn toàn. Chúng nhân chứng kiến đều không thể tin nổi, Trầm Cửu Phong lại bại như vậy sao? Một đường bị áp chế, ngay cả pháp tướng cũng tan tành thê thảm đến thế?

Nhưng đúng lúc này, Trầm Cửu Phong đột nhiên cử động. Pháp tướng Thạch Đao vỡ tan hóa thành thiên địa nguyên khí, nhưng từ trong đống đổ nát ấy, hắn lại rút ra một thanh hẹp dài Yển Nguyệt Đao mang theo phong mang tuyệt thế, hàn khí thấu xương, lạnh lẽo vô cùng.

Pháp tướng vốn là sự kết hợp giữa sức mạnh bản thân và thiên địa nguyên khí, dù có chân thực đến đâu cũng chỉ là vật hư ảo. Thế nhưng, Trầm Cửu Phong lại từ trong pháp tướng hư ảo ấy rút ra một thanh thần binh thực thể, điều này ngay cả Tô Tín cũng không rõ hắn làm cách nào thực hiện được.

Phía dưới, một gã võ giả kinh hãi hô lên: “Đó chẳng phải là Hàn Long Yển Nguyệt Đao, Thần binh của ‘Hàn Vũ Đao Thánh’ Niếp Thiên Ngao năm xưa sao? Nghe đồn nó đã sớm cùng Niếp Thiên Ngao táng thân nơi cực bắc băng hải, không ngờ lại rơi vào tay Trầm đảo chủ.”

Tô Tín nheo mắt, trong lòng thoáng chút ngạc nhiên.

Trước đó hắn đã cảm thấy kỳ quái, khi Duy Ngã Đạo Kiếm đánh nát Uyên Long Đao, Trầm Cửu Phong lại chẳng hề hấn gì. Nên biết Uyên Long Đao vốn là bản mệnh thần binh hắn uẩn dưỡng mấy chục năm, nếu bị phá hủy, dù không trọng thương thì cũng phải chịu ảnh hưởng không nhỏ.

Giờ thì mọi chuyện đã rõ, vị cường giả Chân Võ cảnh này vẫn luôn giấu nghề. Uyên Long Đao chỉ là binh khí thường dùng, còn bản mệnh thần binh thực sự chính là thanh Hàn Long Yển Nguyệt Đao này!

Thanh đao này hiện tại linh tính đã tiêu tán nhiều, rớt xuống cấp bậc Thiên binh, nhưng nội hàm Thần binh vẫn còn đó, độ sắc bén không phải thứ tầm thường có thể sánh bằng.

Trầm Cửu Phong chém xuống một đao, trong nháy mắt, vạn vật trong vòng mười dặm tuyết rơi trắng trời, mặt đất đóng băng lạnh giá.

Vô số tiếng rên xiết thê lương truyền ra từ đường đao ấy, tựa như cửa địa ngục vừa mở, tử khí bùng phát, thôn tính sinh cơ, vô cùng kinh khủng.

Trầm Cửu Phong lạnh lùng nói: “Chiêu Tu La Trảm này vốn định để dành tranh phong với mấy lão bất tử trong nội hải, ngươi có thể ép ta dùng tới nó, cũng đủ để tự hào rồi!”

Tô Tín nhướn mày, quân bài tẩy của Trầm Cửu Phong quả thực không tệ, có thể ngưng tụ tử vong lực lượng đáng sợ đến thế.

Lý Phôi cũng luyện tử vong chi kiếm, nhưng Tô Tín luôn nhắc nhở hắn hạn chế sử dụng vì nó tổn hại thọ nguyên. Tử vong lực lượng của Trầm Cửu Phong tuy không thuần túy bằng Lý Phôi, nhưng lại được uẩn dưỡng lâu năm, hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát. Một đao chém xuống, mấy dặm quanh Tô Tín hóa thành Tu La luyện ngục.

Tô Tín bước tới, phật quang hoàng kim bao phủ lấy hắn như một vị đại năng Phật tông, dù rằng số hòa thượng chết dưới tay hắn không hề ít.

Dưới sự gia trì của Đấu Chiến Kim Thân, Tô Tín trực tiếp nghênh đón đường đao, hai tay kết ấn, hỏa diễm đỏ rực như máu bùng lên giữa chiến trường Tu La lạnh lẽo, chói mắt như ngọn đăng minh rực rỡ.

Thiên La Hỏa Đạo!

Đây mới là uy năng thực sự của Thiên La Hỏa Đạo, luyện hóa vạn vật, sinh sinh bất diệt. Ngay cả tử vong lực lượng vô tận kia cũng bị Vạn Đạo Sâm La dung luyện. Đến cả Huyền Âm Thập Nhị Kiếm hung lệ nhất Kiếm Giới còn bị Chuẩn Nhân Thiên Ẩn luyện thành Huyền Âm Chi Đạo, thì việc Tô Tín dùng Thiên La Hỏa Đạo thiêu rụi tử khí này cũng chẳng có gì khó khăn.

Một chưởng hạ xuống, cánh tay hoàng kim rực lửa tóm chặt lấy Hàn Long Yển Nguyệt Đao. Toàn thân Tô Tín phát ra tiếng nổ vang kinh người, ngay cả Đấu Chiến Kim Thân cũng suýt chút nữa không duy trì nổi.

Thanh đao này dù sao cũng mang nội hàm Thần binh, độ sắc bén cực cao, Đấu Chiến Kim Thân dù mạnh cũng khó lòng chịu thấu đòn chém ở cự ly gần thế này.

Nhưng ngay lúc ấy, hỏa diễm của Thiên La Hỏa Đạo chuyển sang màu đỏ sậm như máu, bao phủ toàn bộ thanh đao. Thanh đao vốn mang sắc xanh lam lạnh lẽo nay bị nung đỏ rực, tựa như sắp tan chảy đến nơi.

Chút linh tính cuối cùng của Thần binh bị xóa sạch khiến Trầm Cửu Phong phun ra một ngụm máu tươi, mắt hiện rõ vẻ kinh hoàng. Đây rốt cuộc là ngọn lửa gì mà ngay cả Thần binh cũng có thể nung chảy?

Không chỉ vậy, hỏa diễm còn theo cánh tay hắn thiêu đốt khí huyết và chân khí bên trong cơ thể.

Trầm Cửu Phong quyết đoán buông đao thối lui, vận dụng chân khí cuồng bạo mới trục xuất được ngọn lửa quỷ dị kia.

Nhưng Tô Tín đã áp sát, một quyền mang theo Thiên La Hỏa Đạo đánh thẳng vào ngực hắn. Tiếng nổ vang lên, Trầm Cửu Phong bị đánh bay, máu tươi tuôn ra xối xả. Lần này, hắn thực sự không chống đỡ nổi nữa, bài tẩy tung ra hết vẫn bị trọng thương như cũ.

Ngay khi Tô Tín định kết liễu đối thủ và đoạt lấy Thần Võ Lệnh, sóng dữ trên biển đột ngột dâng cao. Một bóng người đạp sóng mà đến, mỗi bước chân đều khiến sóng biển nổ tung, chớp mắt đã chắn trước mặt Tô Tín.

“Ngươi là kẻ nào? Dám đến hải ngoại hành hung, thực sự coi hải ngoại ta không có người sao?”

Người đến chính là cường giả Chân Võ cảnh của Tứ Hải Đảo, “Đạp Lãng Phúc Hải” Công Tôn Vân.

Nhìn thấy thương thế của Trầm Cửu Phong, Công Tôn Vân không khỏi kinh hãi. Hắn vốn dùng bí pháp xuyên qua hải nhãn để đến đây nhanh nhất, chưa đầy nửa khắc đồng hồ mà Trầm Cửu Phong đã thê thảm thế này, thực lực kẻ trước mặt quả thực quá mức khủng bố.

Trầm Cửu Phong ho khan: “Hắn là Tô Tín! Kẻ này ẩn nấp trong Sở gia mưu đồ chí bảo nội hải, bị ta phát hiện nên mới lộ bộ mặt thật!”

Bí mật về lệnh bài Nhân Hoàng vốn Trầm Cửu Phong muốn độc chiếm, nhưng giao thủ xong hắn biết một mình mình không phải đối thủ của Tô Tín, buộc phải liên thủ.

Đúng lúc này, ánh kim quang rực rỡ trên mặt biển, một thân ảnh ngưng tụ từ nguyên thần xuất hiện giữa không trung. Tô Tín nheo mắt, kẻ này là ai mà có thể ngưng luyện nguyên thần đến mức độ này? Dùng nguyên thần ngao du thiên địa, trình độ này đã tiệm cận đại thành nguyên thần bí pháp trên phiến đá bạch ngọc của Nhân Hoàng.

Công Tôn Vân kinh ngạc nhìn bóng người hoàng kim: “Trường Sinh đạo trưởng, không ngờ ngài cũng tới.”

Chung Xử Huyền, chưởng giáo Phương Tiên Đạo Môn, vốn thường dùng nguyên thần ngao du, hành tung bất định. Nguyên thần của lão không mở miệng, nhưng lực lượng nguyên thần lại tác động đến quy tắc thiên địa, mượn gió truyền thanh: “Phương Tiên Đạo Môn ta không màng tranh chấp nội hải, nhưng kẻ nào dám động thủ trong lãnh hải của ta, chúng ta tuyệt không dung thứ.”

Nói đoạn, Chung Xử Huyền nhìn về phía Tô Tín, ánh mắt mang theo uy áp nguyên thần khuấy động cả thiên địa. Những lời Trầm Cửu Phong nói lão đều nghe thấy, thực tế Phương Tiên Đạo Môn không mấy mặn mà với truyền thừa của Nhân Hoàng, nhưng lão lại tò mò về cảnh giới mà Nhân Hoàng từng đạt tới nên mới muốn đoạt lệnh bài về nghiên cứu.

Ba vị Chân Võ cảnh vây hãm, Trầm Cửu Phong dù thương nhưng vẫn còn chiến lực. Nếu ba người hợp sức mà không bắt được Tô Tín thì quả là trò cười.

Công Tôn Vân lạnh lùng: “Tô Tín, ngươi đến hải ngoại gây hấn, giờ phải cho chúng ta một lời giải thích.”

Tô Tín bật cười: “Đáng tiếc, vốn dĩ ta không muốn động thủ với các vị, không ngờ cuối cùng vẫn kinh động đến tất cả. Ta đến đây chỉ để lấy đồ, nếu muốn đánh, Tô Tín ta xin đợi ở Tây Bắc.”

Nói đoạn, Tô Tín phất tay tạo ra lực hút mạnh mẽ, tóm lấy Sở Cảnh Thiên. Một đạo kim quang như rồng bay vụt lên, trong nháy mắt đã biến mất không tăm tích.

Đề xuất Tiên Hiệp: Thanh Liên Chi Đỉnh [Dịch]
BÌNH LUẬN