Hồng Liệt Đào sở hữu Đao Ý, Tô Tín thực chất cũng có.
Hận Cực Quyền và Cừu Cực Chưởng của hắn đều là những võ kỹ mang trong mình võ đạo tinh nghĩa, chỉ có điều đến tận bây giờ, độ thuần thục của hai loại võ kỹ này mới chỉ đạt khoảng bốn mươi phần trăm, chưa thể phát huy tối đa uy lực vốn có.
Ngoài võ đạo tinh nghĩa của hai loại quyền pháp ấy, Tô Tín còn nắm giữ kiếm ý của riêng mình!
Khi Tô Tín dung hợp Khoái Kiếm, Huyết Hà Thần Kiếm và Đoàn gia kiếm pháp làm một, hắn đã nhận ra rằng công pháp khi vào tay mình sẽ không còn rập khuôn máy móc. Chỉ cần có đủ năng lực, hắn hoàn toàn có thể khiến chúng bộc phát sức mạnh kinh hồn hơn.
Ba loại kiếm pháp hợp nhất, Tô Tín cấp cho chúng cái "hình", nhưng "ý" bên trong lại không phải sự âm độc tàn nhẫn của Khoái Kiếm, cũng chẳng phải khí tượng vương giả của Đoàn gia kiếm pháp, càng không phải dùng máu dưỡng kiếm của Huyết Hà Thần Kiếm.
Kiếm ý mà Tô Tín truy cầu chính là: Diệt! Sụp đổ và hủy diệt!
Tất cả đều hướng tới cực hạn của sát thương, nghiền nát mọi thứ trước mắt!
Tuy kiếm ý này vẫn chỉ là một hình hài mờ nhạt, nhưng nó là thứ độc nhất thuộc về Tô Tín, một loại kiếm ý có thể dung nạp bất kỳ công pháp nào!
Long Tuyền kiếm đâm ra, một kiếm kia nhìn qua có vẻ chậm chạp, nhưng lại xoáy nát đao ảnh đầy trời, chỉ thẳng vào Hồng Liệt Đào!
Đào Thiên vốn cũng dùng kiếm, nhìn thấy chiêu này của Tô Tín không khỏi thở dài: “Quả nhiên không hổ danh cường giả Nhân Bảng. Đại đạo chí giản, một kiếm phá vạn pháp đơn giản này còn mạnh hơn nhiều so với những kiếm pháp hoa mỹ lòe loẹt trước đó.”
Nếu trước đây Đào Thiên từng có ý định so tài với Tô Tín, thì sau khi chứng kiến một kiếm này, hắn đã hoàn toàn dập tắt ý nghĩ tranh phong. Cùng là tu vi Tiên Thiên Khí Hải cảnh, nhưng ưu thế của Tô Tín không chỉ dừng lại ở tuổi tác.
Lúc này trên sân, Tô Tín không sử dụng sức mạnh của Huyết Hà Thần Kiếm, hắn chỉ đơn thuần dùng kiếm ý của mình để giảo sát Đao Ý của đối phương, thậm chí ngay cả chân khí cũng không hề vận dụng.
Phía Hồng Liệt Đào cũng vậy. Không phải hắn không muốn dùng, mà vì xuất thân tán tu, đao pháp đều do bản thân tự ngộ ra, hắn căn bản không biết bất kỳ đao pháp cao thâm nào.
Nhưng cũng chính nhờ bộ đao pháp giản đơn ẩn chứa Đao Ý sắc lẹm này, hắn đã một đường giết lên vị trí thứ mười ba trên Phong Vân Bảng, thậm chí dám vượt cấp khiêu chiến võ giả Tiên Thiên Linh Khiếu cảnh.
Hai bên giao thủ hơn trăm chiêu, đánh đến cuối cùng ngay cả Đào Thiên cũng bắt đầu nhìn không thấu.
Họ vậy mà đều bắt đầu thu hồi lực lượng. Đao kiếm chạm nhau không hề thấy dấu vết chân khí bắn ra, thậm chí ngay cả nội lực cũng không dùng đến, giống như hai võ giả Hậu Thiên đang tập luyện đối chiêu, chỉ có điều tốc độ nhanh hơn gấp trăm lần.
Dưới nhãn lực của nhóm Đào Thiên, mọi thứ bắt đầu trở nên hoa mắt chóng mặt.
Nhiếp Phương thở dài: “Họ đã gạt bỏ mọi yếu tố bên ngoài, hoàn toàn so bì võ đạo tinh nghĩa và khả năng khống chế cơ bản công phu. Hồng Liệt Đào làm được điều này không lạ, vì ngoài những đao pháp nền tảng kia, hắn chẳng còn gì khác để luyện. Nhưng Mạnh công tử rõ ràng có sư phụ cảnh giới Nguyên Thần, vậy mà ở tuổi này có thể rèn luyện căn cơ vững chắc và lĩnh ngộ tinh nghĩa đến mức này, thật sự quá hiếm thấy. Đệ tử các đại phái ở Tương Nam mà ta biết, so với Mạnh công tử đúng là kém xa một trời một vực.”
Qua cuộc giao thủ này, Tô Tín cũng hiểu tại sao trước đây Hồng Liệt Đào dù bị đệ tử tông môn do Yến Trọng Hằng mang tới đánh bại vẫn không phục.
Luận về căn cơ, Hồng Liệt Đào không thua kém bất kỳ ai. Một kẻ ở Tiên Thiên Khí Hải cảnh đã lĩnh ngộ được võ đạo tinh nghĩa, ngay cả cường giả Nhân Bảng cũng không phải ai cũng làm được, ít nhất là Phương Đông Đình không thể.
Nhưng đáng tiếc, ngoài căn cơ ra hắn chẳng biết đao pháp nào khác. Tô Tín thậm chí còn hoài nghi không biết hắn làm sao tu luyện được tới Tiên Thiên cảnh giới.
Bị đám người tông môn dùng công pháp đè bẹp, hắn đương nhiên không phục. Trong mắt hắn, nếu hắn có tài nguyên và công pháp như họ, chắc chắn hắn sẽ mạnh hơn gấp vạn lần!
Tuy nhiên, đối mặt với Tô Tín, Hồng Liệt Đào lại không nảy sinh ý nghĩ đó.
Kiếm đạo căn cơ của Tô Tín không hề kém hắn. Giao thủ mấy trăm chiêu, Tô Tín ngoài việc dùng kiếm đạo cơ bản thì không sử dụng thêm bất kỳ chiêu thức nào, vậy mà không những không bị áp chế, ngược lại còn ép ngược hắn xuống.
Cuối cùng, khi đến gần chiêu thứ một ngàn, thanh Trảm Mã Đao trong tay Hồng Liệt Đào bị Tô Tín liên tiếp điểm mười sáu kiếm, trực tiếp bị đánh bay khỏi tay.
Hồng Liệt Đào xoa xoa hổ khẩu đang tê dại, cười khổ: “Ta thua rồi. Sau này Mạnh công tử có gì sai bảo, Hồng Liệt Đào ta nhất định tuân theo. Đương nhiên, nếu bảo ta đi chịu chết thì ta không đáp ứng đâu.”
Khi chưa bị đánh bại, hắn ngạo khí đầy mình, mở miệng là xưng "lão tử", dù Tô Tín là cường giả Nhân Bảng hắn cũng chẳng coi ra gì. Giờ đây bị Tô Tín dùng chính sở trường đánh bại, Hồng Liệt Đào đã hoàn toàn tâm phục khẩu phục.
Thực tế, Tô Tín cũng thầm thở phào, hắn thắng không hề dễ dàng. Luận về võ đạo căn cơ, Hồng Liệt Đào đã luyện thanh Trảm Mã Đao này mấy chục năm, còn Tô Tín tính ra chưa đầy một năm.
Bình thường mà nói, dù thiên phú của Tô Tín có tốt đến đâu cũng khó thắng nổi. Tuy nhiên, mỗi lần nhận được một môn công pháp, hệ thống lại tặng kèm năm phần trăm độ thuần thục. Năm phần trăm này chính là kinh nghiệm tu luyện thực tế, tích lũy từ nhiều môn công pháp khiến căn cơ của hắn trở nên thâm hậu dị thường.
Chưa kể Tô Tín còn tu luyện Long Tượng Bàn Nhược Công, dù không dùng lực lượng của nó nhưng sức mạnh nhục thân là thứ không thể che giấu, tính ra hắn vẫn chiếm chút tiện nghi.
Dĩ nhiên, Tô Tín sẽ không nói ra điều đó, hắn chỉ cười đáp: “Hồng huynh không cần lo lắng, ta mời huynh đến là để giúp Yến tiểu thư tranh đoạt chức Thành chủ, chứ không phải bắt huynh đi chịu chết. Nếu Yến tiểu thư thắng lợi, kho tàng công pháp của Thương Sơn thành có không ít bí tịch đao pháp, Hồng huynh có thể thỏa sức lựa chọn.”
Tô Tín quay sang nói với Nhiếp Phương và Đào Thiên: “Nhiếp huynh và Đào quán chủ cũng vậy. Tài liệu luyện khí hay sự phát triển của Đông Lâm võ quán, chỉ cần Yến tiểu thư lên làm Thành chủ, mọi yêu cầu của chư vị nhất định sẽ được thực hiện!”
Ba người Đào Thiên đồng loạt chắp tay. Họ có thể chưa tin tưởng Yến Khuynh Tuyết, nhưng thực lực của Mạnh công tử trước mắt đã đủ để họ tin phục.
Phương Hạo đứng bên cạnh cũng hớn hở gật đầu liên tục. Hắn giờ đã là người của phe Yến Khuynh Tuyết, thấy thực lực phe mình tăng mạnh, hắn đương nhiên phấn khích.
Khi Tô Tín đưa ba người trở về, Tạ Chỉ Yến và Lương Bá hoàn toàn ngây người. Họ không ngờ Tô Tín chỉ đi ra ngoài một chuyến mà đã mang về ba vị võ giả Tiên Thiên trên Phong Vân Bảng. Đặc biệt là kẻ khó trị như Hồng Liệt Đào, hắn đã làm cách nào?
Tô Tín không giải thích nhiều, dù sao thủ đoạn hắn dùng với Nhiếp Phương cũng có chút không được quang minh cho lắm. Hắn giới thiệu ba người với Yến Khuynh Tuyết, đồng thời cắt cử Phương Hạo đi theo hỗ trợ họ.
Đêm khuya, Lương Bá lại một lần nữa được Yến Hoàng Cửu triệu đến để thuật lại sự việc ban ngày. Tuy không trực tiếp đi theo, nhưng những gì hắn kể lại là dựa trên lời của Phương Hạo – dù có chút thêm thắt cho Tô Tín thêm phần anh minh thần võ, nhưng về cơ bản vẫn là sự thật.
Yến Hoàng Cửu nghe xong liền cho Lương Bá lui ra. Ông khẽ ho một tiếng, nhàn nhạt hỏi: “Tử Trọng, ngươi thấy Mạnh Thanh Trạch này thế nào?”
Một trung niên khoảng bốn mươi tuổi, sau lưng đeo đao, từ trong bóng tối bước ra. Người này mặt trắng không râu, đôi mắt vô thần, thần sắc có chút đờ đẫn như chưa tỉnh ngủ.
Nhưng kẻ trông có vẻ ngây ngô này lại sở hữu thanh đao nhanh nhất Thương Sơn thành, đứng đầu Phong Vân Bảng – "Đoạn Phong Đao" Liệt Tử Trọng! Hắn cũng là đệ nhất cao thủ dưới trướng Yến Hoàng Cửu.
Đao của Liệt Tử Trọng nhanh đến mức tương truyền có thể chém đứt cuồng phong. Trái ngược với đao, phản ứng của hắn lại luôn chậm hơn người khác một nhịp. Phải mất một lúc sau khi Yến Hoàng Cửu hỏi, hắn mới chậm rãi đáp lời:
“Rất tốt. Căn cơ võ công vững chắc, không hổ danh Nhân Bảng. Tâm tư kín đáo, khẩu tài xuất chúng. Quan trọng nhất là hắn không bảo thủ, không bị những thứ giả nhân giả nghĩa trói buộc. Chỉ cần để hắn trưởng thành, đây sẽ là một nhân tài không tầm thường.”
Yến Hoàng Cửu gật đầu, vô cùng tán đồng. Cách Tô Tín mời ba người bằng ba phương thức khác nhau đã thể hiện rõ tính cách và bản lĩnh của hắn.
Đối với Đào Thiên, hắn dùng lời lẽ đánh vào tâm lý, không tốn một đao một kiếm đã thu phục được người, thể hiện sự mưu mô và khả năng thuyết phục. Đối với Hồng Liệt Đào, hắn dùng thực lực chân chính để khuất phục, đây là cách bền vững nhất để khiến một võ giả trung thành.
Còn thủ đoạn đối với Nhiếp Phương mới là điều khiến Yến Hoàng Cửu đánh giá cao nhất. Dù có chút không từ thủ đoạn, thậm chí là bỉ ổi, nhưng trên giang hồ, kẻ nào cứ khư khư giữ cái gọi là quang minh chính đại, nhân nghĩa đạo đức, kẻ đó chắc chắn sẽ bị chơi chết đầu tiên.
Liệt Tử Trọng chậm rãi nói tiếp: “Cứ ngỡ đồ đệ của Tông Hạo Dương sẽ là một tên hủ nho võ công khá khẩm, không ngờ lại là một tiểu tử thú vị như vậy.”
Yến Hoàng Cửu cười lớn: “Ngươi lầm rồi. Tông Hạo Dương tuy danh tiếng tốt trong võ lâm, nhưng chưa bao giờ là kẻ cổ hủ. Có thể từ thân phận tán tu tu luyện tới cảnh giới Nguyên Thần thì không kẻ nào đơn giản cả. Tông Hạo Dương hành hiệp trượng nghĩa cứu người nhiều, nhưng số kẻ hắn giết cũng chẳng ít đâu.”