Chương 68: Chúng bạn xa lánh
Đối với các Đại đầu mục và Đường chủ của Phi Ưng bang, việc Sa Phi Ưng tước đoạt địa bàn và quyền lực chỉ khiến bọn họ phẫn nộ, nhưng chưa đến mức phải liều mạng tử chiến. Dù mất đi thực quyền, bọn họ vẫn là những công thần, Phi Ưng bang không thể thiếu phần phú quý của bọn họ. Nếu đã vậy, phản kháng để làm gì? Sớm về hưu dưỡng lão tuy đáng giận, nhưng không phải là không thể chấp nhận.
Chính vì Tô Tín nhìn thấu tâm tư này nên lần trước hắn mới không ra mặt. Khi đó, đám người này chỉ muốn mượn hắn làm quân cờ, dù hắn có đứng lên cũng chẳng ai phụ họa.
Nhưng hiện tại đã khác, Sa Phi Ưng đã thực sự chạm vào vảy ngược của bọn họ. Nhìn bộ dạng của Sa Nguyên Đông, mới quản lý một tháng đã gây ra đại họa, rõ ràng là kẻ chí lớn tài mọn, ngu xuẩn cực điểm. Nếu Phi Ưng bang thực sự giao vào tay hắn, e rằng đúng như lời Tô Tín nói, không chịu nổi vài lần giày vò, đến lúc đó ngay cả vốn liếng dưỡng lão của bọn họ cũng chẳng còn.
“Sa Nguyên Đông có thể không chết, nhưng hắn nhất định phải chịu trách nhiệm về việc này! Từ nay về sau, bất luận việc lớn nhỏ trong Phi Ưng bang đều không được giao cho Sa Nguyên Đông quản lý. Hắn đã chứng minh bản thân không có tư cách tiếp quản bang phái!”
“Láo xược!”
Nghe những lời quá quắt ấy, một trong bốn đệ tử đi theo Sa Phi Ưng lên tiếng quát lớn.
Tô Tín lạnh nhạt liếc nhìn hắn: “Ta đang nói chuyện với Bang chủ, có chỗ cho ngươi xen mồm sao? Không hiểu quy củ, vả miệng.”
Lời vừa dứt, Lý Phôi ngồi bên cạnh hắn khẽ động. Chỉ trong chớp mắt, bóng người đã áp sát tên bang chúng kia, tung một tát nảy lửa rồi thần tốc trở lại vị trí cũ. Động tác liên hoàn nhanh đến mức mọi người chỉ kịp thấy một chuỗi tàn ảnh.
Tên đệ tử thét lên một tiếng, trực tiếp bị đánh bay ra ngoài. Chân mày Sa Phi Ưng giật nảy, Lý Phôi dám ra tay ngay tại phòng nghị sự, rõ ràng là không xem vị Bang chủ như lão vào trong mắt.
Các Đại đầu mục và ba vị Đường chủ khác đều lộ vẻ kỳ quái. Sa Phi Ưng ở Phi Ưng bang trước giờ luôn nói một không hai, nhưng hôm nay Tô Tín công nhiên đòi phế vị trí người thừa kế của Sa Nguyên Đông, lại còn để thuộc hạ giáo huấn đệ tử của lão ngay trước mặt, đây chính là tát thẳng vào mặt Bang chủ.
Nhớ lại lần trước, Tô Tín vừa giao ra địa bàn liền bị Sa Nguyên Đông chiếm mất, chẳng khác nào bị giáng một đòn đau đớn. Không ngờ chỉ mới một tháng sau, Tô Tín đã trả lại cái tát này, thậm chí còn tàn độc và tuyệt tình hơn gấp bội.
Tô Tín vẫn thản nhiên như chưa có chuyện gì xảy ra, lãnh đạm nói: “Ta vẫn giữ nguyên câu nói đó, Phi Ưng bang là của chung mọi người, không phải của riêng mình Bang chủ. Có để Sa Nguyên Đông tiếp tục quản lý hay không, xin Bang chủ cho một lời.”
Sa Phi Ưng ngửa mặt cười lớn, nhưng trong mắt lại lóe lên tia hung quang: “Được! Rất tốt! Đã nhiều năm rồi không có ai dám khiêu khích quyền uy của ta. Phi Ưng bang do một tay ta sáng lập, không ngờ hôm nay lại có người nói nó không phải của riêng ta!”
Ánh mắt sắc như dao chuyển hướng về phía Đổng Thành Vũ và những người khác, Sa Phi Ưng lạnh giọng hỏi: “Các ngươi cũng nghĩ như vậy sao?”
Đổng Thành Vũ cuối cùng cũng hiểu ý nghĩa câu nói của Tô Tín trước cửa. Phi Ưng bang này là của Sa Phi Ưng hay là của tất cả mọi người? Tô Tín đã bày tỏ thái độ, giờ đến lượt bọn họ chọn phe.
Đổng Thành Vũ ngẩng đầu, trầm giọng nói: “Bang chủ, Phi Ưng bang là do chúng ta năm xưa cùng nhau gầy dựng. Ta cũng không muốn tâm huyết xương máu của anh em lại bị hủy hoại trong chốc lát.”
Lão không nói thẳng, nhưng ý tứ rõ ràng là: Lúc lập bang, không chỉ có mình ngài đổ máu!
Trang Lê cười xòa nói: “Nguyên Đông là vãn bối, chúng ta nhìn hắn lớn lên từ nhỏ. Không biết quản lý bang phái cũng chẳng sao, chỉ cần Phi Ưng bang còn đó, chúng ta bảo đảm cho hắn một đời vinh hoa phú quý.”
Trong ba vị Đường chủ, chỉ có Lâm Phục Hổ là im lặng. Lão vốn là tâm phúc của Sa Phi Ưng, ít nhất lão nghĩ vậy, nhưng trong thâm tâm lão lại tán thành Tô Tín. Con người ai cũng ích kỷ, nếu Lâm Phục Hổ độc thân một mình, lão có lẽ sẽ liều chết vì Sa Phi Ưng, nhưng lão còn có con trai, có đồ đệ, tất cả đều dựa vào bang phái mà sống. Sa Nguyên Đông không có tài đức như Tô Tín, nếu bang phái rơi vào tay hắn, chỉ có con đường suy tàn.
Sau khi ba vị Đường chủ tỏ thái độ, các Đại đầu mục khác cũng bạo dạn hơn. Trong số mười ba người, chỉ có hai ba người im lặng, còn lại đều lên tiếng ủng hộ Tô Tín.
“Được! Rất tốt!”
Sa Phi Ưng nhìn khắp phòng nghị sự, gương mặt bao phủ bởi một tầng sương lạnh thấu xương.
Chúng bạn xa lánh! Đó chính là tình cảnh hiện tại của lão. Những thuộc hạ, huynh đệ đi theo lão hơn mười năm, trước mặt lợi ích đã không chút do dự mà phản bội.
Sa Nguyên Đông lúc này cũng nhận ra bầu không khí bất ổn, sợ hãi nép sau lưng cha mình. Hành động hèn nhát ấy không qua được mắt mọi người, càng khiến bọn họ tin rằng lựa chọn của mình là đúng đắn. Một kẻ nhu nhược như thế sao có thể chống đỡ cả một bang hội?
Phòng nghị sự rơi vào sự im lặng căng thẳng. Với tính cách của Sa Phi Ưng, lão tuyệt đối không dễ dàng bỏ qua. Nhưng bọn họ cũng sẽ không lùi bước. Nếu Sa Phi Ưng vẫn cố chấp đưa con trai lên vị trí thừa kế, bang phái chắc chắn sẽ tan rã.
“Hy vọng các ngươi không hối hận vì lựa chọn ngày hôm nay!”
Sau một hồi im lặng, Sa Phi Ưng không trực tiếp gây hấn mà dẫn người quay lưng rời đi. Thấy cảnh này, các Đại đầu mục đều thở phào nhẹ nhõm, cho rằng Bang chủ đã thỏa hiệp. Nhưng Trang Lê và Đổng Thành Vũ lại nhíu mày, một cảm giác bất an dâng trào. Họ quá hiểu Sa Phi Ưng, lão không phải là người biết thỏa hiệp.
Tô Tín vươn vai đứng dậy, dẫn theo Lý Phôi và Hoàng Bỉnh Thành bước ra ngoài. Trang Lê và Đổng Thành Vũ lập tức đuổi theo. Chỉ có Lâm Phục Hổ vẫn ngồi ngây dại tại chỗ.
“Tô Đường chủ, ngươi định đi đâu?” Trang Lê đuổi kịp, hạ giọng hỏi.
Tô Tín lười biếng đáp: “Thanh Trúc bang luôn muốn tiêu diệt chúng ta, ta lo bọn họ sẽ gây bất lợi cho Bang chủ, nên định dẫn người đi bảo vệ ngài ấy.”
Trang Lê và Đổng Thành Vũ giật mình kinh hãi. Giọng điệu này của Tô Tín đâu phải là sợ Thanh Trúc bang, rõ ràng là hắn muốn tự tay xử lý Bang chủ!
“Ngươi điên rồi sao?” Trang Lê kinh hãi quát khẽ.
Tô Tín cười nhạo: “Điên? Các ngươi không nghĩ xem Sa Phi Ưng là loại người nào sao? Ta nghe nói mười mấy năm trước, lão từng ra tay tàn độc giết một loạt Đại đầu mục không nghe lời. Hành vi của các ngươi hôm nay còn nghiêm trọng hơn thế, các ngươi tưởng lão sẽ bỏ qua?”
Trang Lê và Đổng Thành Vũ im lặng. Họ là những người từng chứng kiến sự tàn nhẫn của Sa Phi Ưng năm xưa. Ngay cả huynh đệ cùng vào sinh ra tử lão còn không nương tay, huống chi là lúc này.
“Ngươi muốn chúng ta làm gì?” Trang Lê hỏi.
Đổng Thành Vũ cũng không lên tiếng phản đối. Dù trước đây có mâu thuẫn lớn với Tô Tín, nhưng hiện tại bọn họ đang cùng hội cùng thuyền trước sự đe dọa của Sa Phi Ưng.
“Các ngươi không cần làm gì cả, cứ ở đây mà xem.”
Dứt lời, Tô Tín dẫn người rời đi. Đổng Thành Vũ ngơ ngác: “Hắn định giết Bang chủ thật sao? Hay là định cầu viện Thiết Vô Tình?”
Trang Lê lắc đầu: “Chắc chắn không phải Thiết Vô Tình. Nếu vị kia có thể ra tay thì đã ra tay từ tháng trước rồi. Với thực lực của Thiết Vô Tình, lão có thể giải quyết Bang chủ ngay từ lần nghị sự trước.”
“Nhưng nếu hắn tự tay hành động, lấy đâu ra tự tin để đấu với Bang chủ? Một tháng trước hắn mới đột phá Hậu Thiên trung kỳ, chẳng lẽ chỉ trong một tháng lại có thể đột phá thêm một đại cảnh giới?” Đổng Thành Vũ nghi hoặc.
Trang Lê ngước nhìn trời, vẻ mặt xảo quyệt thường ngày bị thay thế bởi sự thâm trầm: “Ai mà biết được? Dù sao nếu hôm nay Tô Tín còn sống trở về, thì trời của Phi Ưng bang này thực sự thay đổi rồi!”
Thực tế, phán đoán của Đổng Thành Vũ về thực lực của Tô Tín khá gần. Hắn quả thực chưa đột phá Hậu Thiên đại viên mãn, nhưng hắn đã khai mở được 107 khiếu huyệt. Bình thường, dù có đan dược hỗ trợ, việc luyện thể càng về sau càng khó. Ngay cả đệ tử các đại phái ở Trung Nguyên cũng không thể trong một tháng mở từ 72 khiếu huyệt lên 107 khiếu huyệt.
Nhưng hiệu quả của Long Tượng Bàn Nhược Công quá mức khủng khiếp. Mỗi khi vận công, hắn cảm nhận được cơ thể, kinh mạch và khiếu huyệt liên tục được cường hóa. Ba ngày trước, khi Long Tượng Bàn Nhược Công đột phá tầng thứ nhất, toàn bộ khiếu huyệt trong người hắn như được tôi luyện lại, chân khí dung nhập không chút trở ngại, giúp hắn khai mở thêm hơn hai mươi khiếu huyệt trong nháy mắt.
Nhờ vậy, chỉ trong một tháng ngắn ngủi sau khi lên Hậu Thiên trung kỳ, thực lực của hắn đã áp sát Hậu Thiên đại viên mãn. Tuy nhiên, lợi ích của Long Tượng Bàn Nhược Công về mặt tu luyện cũng chỉ dừng lại ở đó. Hậu Thiên luyện thể, Tiên Thiên luyện khí. Đến Tiên Thiên cảnh, môn công pháp này chỉ còn tác dụng rèn luyện nhục thân, không thể giúp tăng cường tu vi võ học.
Sa Phi Ưng là võ giả Hậu Thiên đại viên mãn đã khai mở đủ 108 khiếu huyệt, Tô Tín biết rõ điều này. Hắn hiện tại chỉ kém lão một chút xíu. Nhưng Sa Phi Ưng đã già nua, còn hắn thì trẻ khỏe, khoảng cách mong manh ấy hoàn toàn có thể bù đắp bằng sức bật của tuổi trẻ.
Đề xuất Linh Dị: Số 13 Phố Mink