Chương 1007: Đi đến cuối hang động, nghe tin không tốt

Chương 178: Đi tới tận cùng sơn động, nghe được tin chẳng lành

Kim Ngọc Luật vẫn mặc bộ cẩm bào thêu đầy tiền đồng kia, trông như một phú ông, chỉ là hiện tại có chút chật vật, khắp người đều là bùn đất và vụn đá. Dáng vẻ của Tiểu Đức còn tồi tệ hơn, trên y phục chỗ nào cũng là bùn vàng, sắc thái còn đậm hơn cả tia bạo liệt nơi đồng tử, trông chẳng khác nào uế vật.

Nhìn thấy Trần Trường Sinh đứng ngoài vách đá, Kim Ngọc Luật rất kinh ngạc, ngay sau đó trên mặt lộ ra vẻ an ủi, bởi không cần nghĩ cũng biết Trần Trường Sinh xuất hiện tất nhiên là vì Lạc Lạc.

Tiểu Đức nhìn Trần Trường Sinh bằng ánh mắt có chút phức tạp. Trong mấy năm qua, hắn thường vô thức hành sự theo phong cách của Trần Trường Sinh.

Nói cách khác, hắn đang học tập đối thủ mà mình từng chán ghét nhất, hôm nay đột nhiên đối mặt, nội tâm kiêu ngạo như hắn khó tránh khỏi có chút lúng túng.

Kim Ngọc Luật hỏi: “Giáo Tông đại nhân cũng tới kiến diện Bệ hạ?”

Trần Trường Sinh gật đầu, hỏi: “Các người đã gặp được chưa?”

Kim Ngọc Luật lắc đầu, vẻ mặt đặc biệt mệt mỏi, nói: “Rõ ràng biết ở ngay bên trong, nhưng thế nào cũng không vào được.”

Trần Trường Sinh trầm mặc một lát, nói: “Thánh nhân vẫn bình an chứ?”

Kim Ngọc Luật đáp: “Chưa từng nhìn thấy, nên không rõ.”

Trên mặt Tiểu Đức lộ ra vẻ cảnh giác.

Trần Trường Sinh nói với hắn: “Vị trí này là do Sĩ tộc tộc trưởng nói cho ta biết.”

Tiểu Đức nghe hiểu ý tứ ẩn chứa trong câu nói này, lên tiếng: “Vậy bây giờ phải xem bản lĩnh của ngươi rồi.”

Sĩ tộc tộc trưởng vốn nổi tiếng mưu mô và cẩn trọng, nếu không phải xác định Tiểu Đức không thể thành công, chắc chắn sẽ không đem vị trí Bạch Đế bế quan nói cho Trần Trường Sinh.

Trần Trường Sinh nhìn về phía vách đá đen kịt kia, cảm nhận uy lực của đạo cấm chế trận pháp, khẽ nhướng mày.

Muốn giải quyết tất cả vấn đề hiện tại, đều phải xác định được tình hình bên trong vách núi đen này trước.

Trần Trường Sinh nghĩ như vậy, Sĩ tộc tộc trưởng nghĩ như vậy.

Tiểu Đức cũng nghĩ như vậy, cho nên hắn trực tiếp rút khỏi Thiên Tuyển Đại Điển đã trù bị nhiều năm, đi tới trước vách núi đen này bắt đầu đào hang.

Kim Ngọc Luật cũng nghĩ như vậy, lão tới còn sớm hơn Tiểu Đức, đào cũng nhanh hơn.

Đến lúc này, Tiểu Đức đã đào hai ngày hai đêm không nghỉ ngơi, Kim Ngọc Luật thì đã đào bốn ngày bốn đêm.

Trần Trường Sinh vừa rồi cũng chuẩn bị dùng phương pháp cưỡng ép phá đá để vượt qua đạo cấm chế này — loại phương pháp dùng lực thô bạo thậm chí có phần ngu ngốc này, đôi khi lại là lựa chọn chính xác nhất.

Những cường giả như Tiểu Đức, Kim Ngọc Luật tự nhiên cũng hiểu đạo lý này.

Điều đáng tiếc là, bọn họ vẫn thất bại.

Trần Trường Sinh không cần thiết phải thử lại lần nữa, nhưng hắn muốn vào trong xem sao.

Cửa động nằm ngay trên bề mặt vách đá đen, nhưng không phải đường thẳng mà là xéo lên trên, đi tới nơi cực sâu mới lại hướng lên lần nữa.

Trần Trường Sinh theo Kim Ngọc Luật và Tiểu Đức đi một quãng thời gian rất dài mới tới được tận cùng.

Nhìn những vết móng vuốt rõ ràng và sâu hoắm trên bốn phía vách động, cảm nhận khí tức cuồng bạo vẫn còn sót lại, hắn dường như nhìn thấy được những hình ảnh chân thực đã xảy ra trong mấy ngày qua.

Kim Ngọc Luật và Tiểu Đức đã tiến vào trạng thái cuồng hóa, thân hình như ngọn núi nhỏ điên cuồng tấn công vào vách đá cứng rắn, trong sơn động tối tăm thỉnh thoảng lại hiện lên quang ảnh sư tử báo khổng lồ.

Rất nhanh hắn đã chú ý tới điểm dị thường trên vách động, phiến thạch bích phía trước nhất vô cùng trơn nhẵn, giống như ngọc thạch, không có bất kỳ vết nứt nào, ngay cả bụi bẩn cũng không có.

Kim Ngọc Luật nói: “Chúng ta đã từng đổi mấy hướng, đều không cách nào vòng qua phiến thạch bích này, chứng tỏ vị trí này chính là Thiên Cơ Hoạt Xu trong trận pháp.”

Trần Trường Sinh hỏi: “Bản thân khối thạch bích này là vật gì?”

Kim Ngọc Luật đáp: “Chắc là Tinh Thạch trong truyền thuyết, sở hữu trọng lượng vượt xa thể tích vô số lần, cho dù là cường giả Thần Thánh lĩnh vực cũng rất khó dời đi.”

Nghe đến cái tên Tinh Thạch, Trần Trường Sinh nhớ tới kiện quốc giáo trọng bảo mà Bạch Thạch đạo nhân từng nắm giữ, trầm mặc giây lát rồi bước lên phía trước, dùng Vô Cấu Kiếm chém mạnh xuống thạch bích.

Một tiếng “keng” thanh thúy vang lên, Vô Cấu Kiếm vẫn sáng loáng sắc bén như cũ, không hề tổn hại, nhưng trên khối thạch bích kia cũng chỉ để lại một vệt hằn rất nhạt.

Nếu muốn dùng Vô Cấu Kiếm chém nát khối thạch bích này, không biết phải tốn bao nhiêu ngày đêm.

Trần Trường Sinh có chút thất vọng, lại không biết Kim Ngọc Luật và Tiểu Đức khi nhìn thấy cảnh này, trong mắt lộ ra vẻ hãi hùng.

Tinh Thạch ngoài việc có mật độ và trọng lượng không tưởng, còn có một đặc chất nổi danh nhất chính là cứng rắn.

Kim Ngọc Luật và Tiểu Đức đã thử rất nhiều lần, dù là móng vuốt sắc bén của chân thân sau khi cuồng hóa, hay là pháp khí cao cấp mang theo bên người, đều không thể để lại bất kỳ dấu vết nào trên bề mặt Tinh Thạch.

Trần Trường Sinh tùy ý vung kiếm đã có thể cắt ra một đường nhỏ trên thạch bích, thanh kiếm này rốt cuộc sắc bén đến mức nào?

Tiểu Đức từng giao đấu với kiếm của Trần Trường Sinh ở ngõ Bắc Binh Mã Tư, lúc đó không cảm thấy kiếm của hắn đáng sợ như vậy, sau đó mới nghĩ thông suốt, đây chắc hẳn là do kiếm đạo tu vi của Trần Trường Sinh trong mấy năm qua đã tăng tiến vượt bậc.

Trần Trường Sinh hỏi: “Đã là cấm chế trận pháp, tất phải có người bố trận, thạch bích nặng nề như thế, ai có thể đặt nó vào vị trí Thiên Cơ Hoạt Xu?”

Kim Ngọc Luật nói: “Chắc là Hoàng hậu nương nương đã vận dụng hải triều chi lực, thúc đẩy Tinh Thạch phong tỏa nơi này.”

Tiểu Đức bỗng nhiên nói: “Tinh Thạch có thể hấp thụ tinh huy.”

Trần Trường Sinh có chút không hiểu tại sao hắn lại đột nhiên nói câu này, khoảnh khắc tiếp theo mới hiểu ra, thần sắc trở nên nặng nề.

Tinh huy không phải là tinh quang, mà là năng lượng vô hình được thu thập từ sự kết nối giữa các vì sao xa xôi và người tu hành.

Chân nguyên trong cơ thể người tu hành cũng là tinh huy, ngay cả Thánh nhân cũng không thoát khỏi phạm trù này.

Nếu phiến thạch bích này không ngừng hấp thụ tinh huy, điều đó cũng có nghĩa là nó sẽ hấp thụ chân nguyên của Bạch Đế.

Bạch Đế dù cảnh giới cao thâm khó lường, không bận tâm đến sự ảnh hưởng và can nhiễu của phiến Tinh Thạch này, nhưng Ngài dù sao cũng đang tĩnh tu dưỡng thương trong thâm sâu vách đá đen, cớ sao lại tự chuốc lấy phiền phức cho mình?

Tất cả những manh mối này, cuối cùng đều chỉ về một khả năng duy nhất.

“Bất luận là Thiên Tuyển Đại Điển hay là kết minh với Ma tộc, hóa ra đều không liên quan gì đến Yêu tộc ta, mà là dã tâm của Đại Tây Châu, nếu như Bệ hạ đã quy vị tinh hải.”

Trong một thời gian ngắn, Kim Ngọc Luật như già đi rất nhiều, giọng nói cũng run rẩy theo.

Khả năng này không quá lớn, cường giả Thần Thánh lĩnh vực quy vị tinh hải, cả đại lục đều sẽ sinh ra cảm ứng, gọi là Thiên Triệu.

Năm đó Thanh Y Khách vừa mới tử trận, Mục phu nhân ở cách xa tám vạn dặm đã biết tin, khi mưu hại vợ chồng Biệt Dạng Hồng và Vô Cùng Bích, Mục phu nhân phải khởi động Hồng Hà cấm chế trước chính là vì đạo lý này.

Càng không cần nói Bạch Đế là Thánh nhân đương đại, nếu Ngài thực sự quy vị tinh hải, dù cấm chế trận pháp có mạnh đến đâu cũng không thể ngăn cách được tin tức, thiên địa tất nhiên sẽ theo đó mà chấn động.

Tiểu Đức thần sắc ngưng trọng nói: “Cho dù hiện tại Bệ hạ không sao, tình hình có lẽ cũng rất nguy hiểm. Trận chiến với Ma Quân, Bệ hạ bị thương cực nặng, hiện tại Hoàng hậu nương nương lại dùng thủ đoạn này, chỉ e thương thế của Bệ hạ chẳng những không chuyển biến tốt đẹp, ngược lại còn ngày một nghiêm trọng, nếu qua vài ngày nữa, không chừng thực sự sẽ xuất hiện cục diện tồi tệ nhất.”

Nghĩ đến khả năng đó, sắc mặt Kim Ngọc Luật và Tiểu Đức đều rất khó coi, Trần Trường Sinh trái lại so với lúc trước còn bình tĩnh hơn một chút.

Như hắn đã nghĩ trước khi tiến vào vách núi đen này, Bạch Đế đã chết hay vẫn còn sống khỏe mạnh, đối với Nhân tộc mà nói đều là tin tức rất xấu. Nếu là vế trước, điều đó chứng tỏ nội bộ Yêu tộc không còn ai có thể áp chế được dã tâm của Mục phu nhân; nếu là vế sau, tức là nói rõ Bạch Đế thực sự có cùng ý nghĩ với Mục phu nhân, muốn kết minh với Ma tộc, có một vị Thánh nhân như vậy đứng trong bóng tối quan sát, hắn còn có thể làm được gì?

Hiện tại suy đoán Bạch Đế có thể đang trọng thương, bị Mục phu nhân dùng thủ đoạn giam cầm và không ngừng làm suy yếu, tình hình này trái lại là tốt nhất.

Điều này chứng tỏ Tương tộc tộc trưởng đêm đó là đang giả truyền ý chỉ của Bạch Đế, thực tế Bạch Đế vẫn ủng hộ Nhân tộc.

Vậy thì chỉ cần cứu Ngài ra, mọi chuyện đều có thể dễ dàng giải quyết.

Đúng lúc này, bên ngoài động bỗng nhiên truyền đến một tiếng hạc lệ vô cùng thanh thoát.

Trần Trường Sinh ra khỏi động, gỡ mảnh giấy xuống xem, thần sắc trở nên cực kỳ ngưng trọng.

Bạch hạc mang đến hai tin tức mới nhất.

Một tin tốt, một tin xấu.

Hiên Viên Phá đã tỉnh, Biệt Dạng Hồng hôn mê.

Đề xuất Voz: Nghi có ma...xung quanh nhà!
Quay lại truyện Trạch Thiên Ký
BÌNH LUẬN