Chương 699: Suy nghĩ trong sáng

Tiết phủ từng một thời môn đình quạnh quẽ, hiện tại vẫn chẳng mấy náo nhiệt, nhưng ít nhất đã có vài người ghé thăm, mà đều là những nhân vật tầm cỡ. Trước linh tiền, Trung Sơn Vương chỉ tùy ý gật đầu một cái rồi xoay người rời đi, Lễ Bộ Thượng Thư lại rất nghiêm túc thắp một nén hương, sau đó thấp giọng nói điều gì đó, không ai biết nội dung ông ta nói là gì.

Trong viện phía Đông có thiết lập một gian tĩnh thất, Trần Trường Sinh, Tô Mặc Ngu, Trần Lưu Vương và Thiên Hải Thắng Tuyết đang ngồi trên ghế.

Bốn người bọn họ đều còn rất trẻ, người lớn tuổi nhất là Thiên Hải Thắng Tuyết cũng chỉ mới ngoài ba mươi.

Trần Trường Sinh nhìn vết sẹo trên mặt Thiên Hải Thắng Tuyết, định nói điều gì đó.

Thiên Hải Thắng Tuyết đã lên tiếng trước.

Năm đó sau khi kết thúc Đại Triều Thí, ân oán giữa Quốc Giáo Học Viện và Thiên Hải Thắng Tuyết đã được hóa giải, riêng tư còn có một vài mặc khế không ai hay biết. Thứ mặc khế cùng lời hứa hẹn năm xưa ấy, đặt trong bối cảnh đại biến tại Thiên Thư Lăng có vẻ thật mong manh, không chịu nổi một đòn, nhưng dù sao đôi bên cũng từng có sự thấu hiểu ngầm.

Hơn nữa như đã nói ở trên, bọn họ đều còn trẻ.

Người trẻ tuổi nói chuyện với nhau, khí tức hủ bại sẽ ít đi rất nhiều, trực tiếp hơn hẳn.

“Ngươi nên hiểu rõ, những đại nhân vật đến Tiết phủ ngày hôm nay đều muốn mượn thế của ngươi để thăm dò hoặc xác nhận cục diện triều chính hiện tại.”

Thiên Hải Thắng Tuyết nói: “Uy quyền chí cao vô thượng của Đạo tôn trong triều đình cần Chu Thông còn sống để làm minh chứng, ít nhất cho đến hiện tại vẫn chưa có ai dám thách thức điều này, nhưng ta tin rằng theo thời gian trôi qua, phụ thân của chúng ta sẽ không cam tâm tình nguyện mãi làm kẻ dưới.”

Phụ thân của hắn là Thiên Hải Thừa Võ, phụ thân của Trần Lưu Vương là Tương Vương, đều là những đại nhân vật thực thụ của Đại Chu vương triều.

Trần Trường Sinh hiểu ý của hắn, im lặng một hồi rồi nói: “Không ai biết điều đó cần bao lâu.”

“Không thể vì không xác định được con đường phía trước mà tùy tiện bước đi, bởi vì như thế rất dễ lầm đường lạc lối.”

Trần Lưu Vương nhìn hắn với thần sắc nghiêm nghị khuyên bảo: “Bất cứ chuyện gì cũng phải lấy đại cục làm trọng, ngươi kế vị Giáo Tông chính là đại cục quan trọng hơn tất thảy mọi việc, xứng đáng để nhẫn nại chờ đợi.”

Trần Trường Sinh không nói gì, hắn có cách nhìn khác về việc này.

Hắn hiểu rõ sư phụ của mình hơn bất kỳ ai, kể cả Giáo Tông bệ hạ.

Mười bốn năm sống trong ngôi chùa cũ tại Tây Ninh Trấn, đạo nhân trung niên kia đối với hắn vừa là thầy vừa là cha, nhưng giờ đây nghĩ kỹ lại, dù là hắn hay Dư Nhân đều chưa từng thấy qua chân diện mục của vị đạo nhân ấy, thứ họ thấy chẳng qua chỉ là một góc đỉnh núi trong sương mù, một vệt trời xanh trong ngày u ám, hay một đóa hoa bên bờ suối mà thôi.

Hiện tại trải qua bao nhiêu chuyện, rất nhiều hình ảnh và mảnh vỡ ký ức dần dần ngưng tụ thành hình, dù là đóa hoa bên suối, ngọn núi trong sương hay bầu trời sau mây, những cuốn Đạo tạng trong chùa, những chi tiết tưởng chừng không có mục đích gì nhưng thực chất ẩn chứa mưu lược vô cùng tận kia, đã hợp thành một bức tranh chân thực, đó chính là sư phụ hắn, Thương Hành Chu.

Giáo Tông bệ hạ muốn truyền Quốc Giáo vào tay Trần Trường Sinh, người cho rằng dựa vào sức mạnh của Ly Cung cùng uy danh của bản thân đủ để đảm bảo sau khi mình trở về với tinh hải, ít nhất nội bộ Quốc Giáo không ai dám phản đối chuyện này, vậy thì chỉ cần nội bộ Quốc Giáo ổn định và thống nhất, triều đình sẽ không có cách nào can thiệp.

Trần Trường Sinh lại biết chuyện này nhất định sẽ không diễn tiến như vậy. Hắn phi thường chắc chắn, ngày Giáo Tông sư thúc trở về tinh hải chính là ngày sư phụ ra tay với mình. Hắn hoặc là bị giết chết, hoặc là giống như Tiểu Hắc Long, bị vĩnh viễn giam cầm trong một vực sâu không thấy ánh mặt trời nào đó.

Bất luận là kết quả nào, đều không phải là kết quả hắn mong muốn.

Thiên Hải Thắng Tuyết cảm nhận được điều gì đó, nói: “Nếu ngươi thực sự cảm thấy sẽ có chuyện lớn xảy ra, hiện tại nên chuẩn bị trước đi.”

Trần Trường Sinh lắc đầu, nói: “Mọi sự chuẩn bị đều không có nhiều ý nghĩa.”

Giống như đêm đó, khi Hoàng Liễn Đồ mất đi hiệu lực, cục diện của cả kinh đô đều phụ thuộc vào trận chiến giữa Thiên Thư Lăng.

Lịch sử đại lục từ trước đến nay luôn do những cường giả trong Thần Thánh lĩnh vực quyết định.

Giữa Thần Thánh và thế tục có một hào sâu không thể vượt qua.

Thiên phú tu đạo của Trần Trường Sinh dù mạnh đến đâu, cũng không thể vượt qua con hào đó chỉ trong vài mươi ngày ngắn ngủi.

“Ngươi nên rời đi.”

Trần Lưu Vương có quan điểm khác với Thiên Hải Thắng Tuyết: “Nhân lúc hiện tại Giáo Tông bệ hạ còn có thể ép sư phụ ngươi không được ra tay... Đây là thời cơ tốt nhất cũng là cuối cùng.”

Tô Mặc Ngu liếc nhìn Trần Trường Sinh một cái.

Tại Quốc Giáo Học Viện, hắn cũng từng đưa ra đề nghị tương tự.

Trần Trường Sinh không nói gì, hắn biết mình không thể rời đi.

Thiên Hải Thắng Tuyết rời khỏi tĩnh thất, trước khi bước ra ngoài đã nói một câu: “Vài ngày nữa, điển lễ sẽ bắt đầu.”

Mùa thu năm nay xảy ra rất nhiều đại sự, Thiên Hải nương nương trở về tinh hải, Ma Quân rơi xuống vực sâu cái chết.

Còn có một số việc sắp sửa diễn ra, có thể sánh ngang với hai việc này chính là Nam Bắc hợp lưu.

Vài ngày tới, điển lễ Nam Bắc hợp lưu sẽ được tổ chức tại kinh đô, theo như lời đồn từ mùa xuân, vợ chồng Bạch Đế có khả năng sẽ đến dự lễ.

Trần Trường Sinh hiểu Thiên Hải Thắng Tuyết muốn nhắc nhở mình điều gì.

Lạc Lạc, có lẽ sẽ trở lại kinh đô.

...

...

Chu Thông trở lại ngõ Bắc Binh Mã Ty.

Hắn đứng dưới chân tường viện, chắp tay sau lưng, nhìn cái hố cây sâu hoắm, thần sắc lãnh đạm, không nói một lời, chờ đợi cây Hải Đường trở về.

Giữa bầu trời thu chếch bóng, bỗng nhiên vang lên một tiếng chim hót thê lương, hắn cùng mấy viên quan viên cấp dưới ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một bóng đen từ trên trời rệu rã rơi xuống.

Đó là một con Hồng Ưng, loài chim bền bỉ nhất trong những chuyến bay dài, một đêm có thể vượt ngàn dặm non sông mà không biết mệt mỏi.

Nhưng con Hồng Ưng từ phương Nam trở về này lại mệt đến mức chết tươi.

Phương Nam chắc chắn đã xảy ra chuyện lớn.

Ly Sơn Kiếm Tông? Thu Sơn gia? Hay là... Hòe Viện?

Lông mày Chu Thông nhướn lên.

Cấp dưới vội vàng chạy tới, trình lên tình báo khẩn cấp từ phương Nam.

Vương Phá đã rời khỏi Hòe Viện.

Mật thám của Thanh Lại Tư vốn luôn theo sát người này đã bị cắt đuôi tại Thanh Giang vào hai ngày trước, mất đi tung tích của Vương Phá.

Không ai biết Vương Phá muốn đi đâu, hiện tại đang ở nơi nào.

Chu Thông nhìn chằm chằm viên cấp dưới kia, không nói lời nào.

Giọng nói của viên cấp dưới có chút do dự: “Hắn... có lẽ sẽ đến kinh đô.”

Thần sắc Chu Thông khẽ biến, im lặng một hồi, đột nhiên nói: “Ta muốn vào cung.”

Các cấp dưới có chút không phản ứng kịp, nếu Vương Phá thực sự muốn đến kinh đô, đại nhân tại sao không mau chóng sắp xếp nhân thủ ngăn chặn hoặc vây sát, mà lại vội vàng vào cung?

“Các ngươi đều điếc cả rồi sao?”

Sắc mặt Chu Thông có chút tái nhợt, giọng nói có phần sắc nhọn.

Hắn vội vã vào cung là vì hiện tại hắn cảm thấy bất an, thậm chí là có chút sợ hãi.

Chỉ có ở trong hoàng cung, dưới sự chú mục của Đạo tôn, hắn mới cảm thấy mình được an toàn.

Hắn rất chắc chắn, Vương Phá sẽ đến kinh đô.

Hắn rất chắc chắn, Vương Phá muốn làm gì.

...

...

Sau khi trở về Quốc Giáo Học Viện, Trần Trường Sinh cũng biết được tin tức này.

Tô Mặc Ngu rất hoang mang, hỏi: “Hắn đến kinh đô làm gì? Đến tế bái Tiết Tỉnh Xuyên sao?”

Không ai dám thu xác cho Tiết Tỉnh Xuyên, không ai dám đến viếng, vào lúc này nếu Vương Phá xuất hiện, rất phù hợp với ấn tượng của thế gian về hắn.

Trần Trường Sinh không nghĩ như vậy, hắn biết, không phải để tế bái, cũng không phải vì bất cứ chuyện gì khác.

Vương Phá đến kinh đô, chỉ muốn làm một việc duy nhất.

Hắn muốn giết người.

Giết Chu Thông.

Đề xuất Voz: Vẫn Là Thằng Lặng Lẽ Đi Sau Em Và Nó
Quay lại truyện Trạch Thiên Ký
BÌNH LUẬN