Chương 465: Cái bóng của tên cướp! !
“Hừ ——”
Thiếu nữ đứng quầy kiêu kỳ hất đầu, sau đó sải bước đi về phía cổng Ngọc Diệu Các.
Thấy Cố Phong vẫn còn ngẩn người, cô tức giận nói: “Đi thôi!”
“Đi đâu?” Trong mắt Cố Phong thoáng qua một tia nghi hoặc.
“Hộ tống các người ra khỏi Vô Tận Hải chứ đâu!”
Hả? ? ? ?
Cố Phong kinh ngạc tột độ, bật thốt lên: “Chúng ta đâu có yêu cầu hộ tống.”
“Miễn phí!”
Cái gì cơ?
Câu này vừa thốt ra, không chỉ Cố Phong ngây người, mà ngay cả nhóm người Lãnh Vạn Hoa cũng đầy mặt kinh ngạc.
Cửa hàng trong thành từ khi nào lại cung cấp nhiệm vụ hộ tống miễn phí thế này?
“Cô nương, Ngọc Diệu Phường các cô bắt đầu kinh doanh dịch vụ lừa đảo từ bao giờ thế? Chẳng lẽ miệng nói miễn phí, nhưng đến nơi lại sư tử ngoạm, đòi phí hộ tống cắt cổ sao?” Cố Phong vẻ mặt đầy nghi hoặc.
Nghe vậy, thiếu nữ đứng quầy bĩu môi, tức giận nói: “Ngọc Diệu Phường chúng ta mà thèm làm loại chuyện đó sao? Còn không phải tại anh, lần trước nói hươu nói vượn một hồi, kết quả sau khi Diệu Ngọc Thánh nữ đến thành Quảng Hàn, đã nâng giá thu mua thiên tài địa bảo lên ngang bằng với mức giá thông thường ở Trung Châu. Kết quả là bị đám chủ cửa hàng lân cận phản đối kịch liệt. Thánh nữ nhà ta nghĩ lại, thấy hành động này chẳng khác nào chặn đường sống của người khác, quả thật không ổn.”
“Thế là, ngài ấy đã thương lượng với đám chủ cửa hàng đó, hạ giá xuống mức chỉ cao hơn các cửa hàng khác một chút thôi.”
Nghe tới đây, Cố Phong xen vào: “Vậy thì liên quan gì đến việc hộ tống miễn phí?”
“Đương nhiên là có quan hệ!” Thiếu nữ đứng quầy lại lườm Cố Phong một cái: “Thánh nữ nhà ta nói, tu sĩ ở ngoại vi Vô Tận Hải vốn đã chẳng dễ dàng gì, bán thiên tài địa bảo bị ép giá thì thôi đi, nếu dọc đường còn bị cướp bóc nữa thì thảm quá. Thế nên... ngài ấy hạ lệnh, phàm là khách hàng ở ngoại vi Vô Tận Hải, bất kể là đến Ngọc Diệu Phường mua hay bán vật phẩm, chỉ cần trị giá trên mười đầu hạ phẩm huyền mạch thì đều được cung cấp dịch vụ hộ tống miễn phí.”
“Nên cô định hộ tống chúng tôi ra tận bên ngoài Vô Tận Hải sao?” Cố Phong cười hỏi.
“Chứ còn gì nữa?” Thiếu nữ đứng quầy đảo mắt, từ trong góc Ngọc Diệu Phường lấy ra một lá cờ. Chính giữa lá cờ thêu ba chữ “Ngọc Diệu Phường” to tướng cực kỳ bắt mắt. Phía dưới còn có hai hình đồ đằng, lần lượt đại diện cho Già Lam Thánh Địa và Thái Nhất Thánh Địa.
“Cầm lấy, anh phụ trách vác cờ.” Thiếu nữ đứng quầy nhét lá cờ vào tay Cố Phong.
Hắn cười thầm trong lòng, cuối cùng cũng hiểu tại sao đối phương lại khó chịu với mình. Tự dưng bị tăng thêm khối lượng công việc, nếu là Cố Phong, e rằng hắn cũng sẽ mặt nặng mày nhẹ như vậy thôi.
Cả nhóm dọc theo đại lộ thành Quảng Hàn, đi thẳng ra ngoài cổng thành.
Thiếu nữ này tuy chỉ là một nhân viên đứng quầy ở Ngọc Diệu Phường, nhưng lại là đệ tử Thánh địa hàng thật giá thật.
Đám người Lãnh Vạn Hoa rất biết điều, đệ tử Thánh địa là tồn tại mà bọn họ chỉ có thể ngước nhìn, không dám tùy tiện bắt chuyện. Bởi vì ở Trung Châu từng xảy ra rất nhiều chuyện tương tự, có vài tán tu tìm nữ tu của các thế lực lớn trò chuyện, bị hiểu lầm là đang tán tỉnh rồi bị đánh chết tại chỗ. Thế nên ai nấy đều hết sức cẩn trọng, cúi đầu đi đường, không dám hé răng.
Nhưng Cố Phong thì chẳng có gì phải kiêng dè.
“Cô nương, thực lực của cô mới chỉ là Quy Nhất cảnh đỉnh phong, liệu có đủ sức bảo vệ cả đám chúng tôi không? Ngọc Diệu Phường các cô làm việc có phải hơi qua loa quá rồi không?” Cố Phong trêu chọc.
“Cô nương cái gì mà cô nương, tôi không có tên à?” Thiếu nữ đứng quầy trừng mắt.
“Vậy xin hỏi cô nương xưng hô thế nào?” Cố Phong nhếch miệng cười.
“Thanh La!” Thanh La miễn cưỡng thốt ra hai chữ.
Rồi cô quay đầu lại nói: “Bảo vệ các người mà phải để bản cô nương ra tay đã là đại tài tiểu dụng rồi. Chỉ cần có lá cờ này ở đây, khắp Vô Tận Hải này ai dám cướp bóc chứ!”
Vừa nói, một luồng khí thế kiêu hãnh vừa tỏa ra từ người cô.
Nhóm Lãnh Vạn Hoa ở bên cạnh lập tức bày ra bộ mặt nịnh bợ, phụ họa theo: “Thanh La cô nương nói rất đúng, chúng ta được Diệu Ngọc tiên tử bảo hộ, cho dù là những kẻ liều mạng tâm ngoan thủ lạt nhất ở ngoại vi Vô Tận Hải cũng chẳng dám làm càn.”
“Già Lam Thánh Địa và Thái Nhất Thánh Địa xưng bá Thanh Châu, dù nhìn khắp Trung Châu cũng chẳng có mấy thế lực sánh kịp hai đại Thánh địa này.”
“Diệu Ngọc tiên tử huệ chất lan tâm, lòng dạ bao dung, quả thực là phúc phận của Vô Tận Hải chúng ta!”
Nhìn bộ dạng nịnh hót của đám người Lãnh Vạn Hoa, Cố Phong thầm khinh bỉ. Đúng là quân nịnh hót, nịnh cho cố vào rồi cuối cùng cũng chẳng được gì.
Được mọi người tâng bốc, Thanh La dần dần đánh mất phương hướng, giống như một con gà trống kiêu ngạo, ngẩng đầu ưỡn ngực, bước chân cũng trở nên nhẹ nhàng hơn hẳn.
Ánh mắt cô tình cờ liếc về phía Cố Phong, thấy hắn tỏ vẻ khinh thường thì lập tức nổi giận: “Chẳng lẽ anh cho rằng ở Vô Tận Hải này có kẻ dám không nể mặt Diệu Ngọc Thánh nữ nhà tôi sao?”
Hai má cô phồng lên, đôi mắt trừng lớn, trông rất đáng yêu.
Cố Phong nhếch môi, thong thả đáp: “Chuyện đó cũng chưa chắc, ở Vô Tận Hải có một bộ phận tu sĩ đến cơm còn chẳng có mà ăn. Trong tình cảnh đó, đừng nói là cô, ngay cả Diệu Ngọc Thánh nữ đích thân tới thì bọn họ cũng dám ra tay cướp bóc thôi.”
“Anh... anh nói cái gì?” Thanh La sải bước đến trước mặt Cố Phong, hai tay chống nạnh, đôi mắt nhìn chằm chằm vào hắn, cứ như thể hắn vừa nói điều gì đó đại nghịch bất đạo lắm.
“Cô đừng giận, tôi cũng chỉ nói thật thôi mà!” Cố Phong nhún vai.
“Nghe nói dạo gần đây ở ngoại vi Vô Tận Hải xuất hiện một tên cướp bí ẩn, xuất quỷ nhập thần, không để lại dấu vết, chuyên môn cướp bóc tu sĩ qua đường. Rất nhiều người đã gặp họa mà không làm gì được hắn. Nghe đâu hắn còn có một danh hiệu rất kêu: Đạo tặc Bóng ma!”
Vừa dứt lời, nhóm người Lãnh Vạn Hoa cũng đưa mắt nhìn sang.
“Tên Đạo tặc Bóng ma đó hình như nhờ vào một chiếc cà sa thần bí, dựa vào việc đánh lén bất ngờ mới có thể nhiều lần đắc thủ, chứ thực lực bản thân cũng không mạnh.”
“Từng có người giao đấu với hắn, thực lực cũng chỉ tầm Quy Nhất cảnh bát trọng, cùng lắm là cướp của mấy tu sĩ Quy Nhất cảnh thôi, tuyệt đối không dám làm càn trước mặt chúng ta đâu.”
Cố Phong thầm cười trong bụng, vẻ mặt vẫn giả vờ điềm nhiên như không có gì, cứng miệng nói: “Cũng không hẳn đâu, giờ nhẫn trữ vật đang nằm trên người Thanh La cô nương, biết đâu hắn lại dám đến cướp thì sao?”
“Hừ! Cho hắn thêm mười lá gan cũng không dám!” Thanh La kiêu kỳ hất đầu. Là đệ tử Thánh địa, tu vi lại ở Quy Nhất cảnh đỉnh phong, dù có gặp tu sĩ mới vào Vấn Thiên cảnh thông thường cô cũng có sức đánh một trận, huống chi là một tên cướp Quy Nhất cảnh bát trọng!
“Tên Đạo tặc Bóng ma đó mà dám xuất hiện, vừa hay để hắn nếm thử lợi hại của bản cô nương!” Vừa nói, Thanh La vừa vung vẩy nắm đấm nhỏ nhắn.
“Thanh La cô nương thật bá khí!” Cố Phong giơ ngón tay cái về phía cô.
“Hừ!” Thanh La kiêu ngạo dậm chân bước đi. Dưới sự thúc giục của cô, cả nhóm bắt đầu phi hành với tốc độ cực nhanh.
Thấy Cố Phong tụt lại phía sau cùng, vẻ mặt trông rất vất vả, khóe môi Thanh La khẽ nhếch lên, trong mắt loé qua một tia tinh quái. Cánh tay trắng ngần vung lên: “Tăng tốc lên, bản cô nương còn phải quay về làm ăn nữa!”
Cô không hề hay biết rằng, hành động này vô tình đã tạo điều kiện thuận lợi cho Cố Phong thực hiện kế hoạch “treo đầu dê bán thịt chó” của mình.
“Thanh Ngưu, đưa cà sa cho ta!”
“Được thôi!” Bên cạnh Cố Phong hiện ra hình bóng của Thanh Ngưu.
Đề xuất Huyền Huyễn: Băng Hỏa Ma Trù