Chương 226: Huyền Cốt Sống Lại

Chương 227: Huyền cốt sống lại

Trong xưởng luyện khí sâu thẳm của Đại học Đại Hoang, không khí đặc quánh mùi dầu máy và rỉ sét lâu năm. Những tia sáng le lói từ trận pháp chiếu rọi lên bộ khung xương kim loại khổng lồ đang nằm im lìm giữa đại sảnh, tựa như di hài của một vị thần chiến tranh viễn cổ.

Đó chính là Huyền Cốt, một dự án đã từng khiến bao thiên tài phải đổ máu và nước mắt, giờ đây chỉ còn là một đống phế liệu u ám, mang theo nỗi uất hận của những người đã khuất.

Nguyên Mạn Thu đứng đó, bóng lưng gầy guộc của bà đổ dài trên sàn đá lạnh lẽo. Đôi mắt bà vẩn đục, nhìn chằm chằm vào bộ chiến giáp không còn linh hồn, giọng nói khản đặc vang lên: “Lý Diệu, ngươi thật sự muốn vực dậy nó sao? Đây là một hố đen không đáy, đã nuốt chửng biết bao tâm huyết và cả mạng sống của những Luyện khí sư xuất sắc nhất.”

Lý Diệu tiến lại gần, bàn tay thô ráp vuốt ve lớp vỏ kim loại xù xì. Hắn không cảm thấy sự lạnh lẽo của sắt thép, mà dường như nghe thấy tiếng gào thét của hàng nghìn linh kiện đang khao khát được rực cháy một lần nữa.

“Sư mẫu, thứ đã chết thì có thể hồi sinh, thứ đã gãy thì có thể đúc lại. Huyền Cốt không nên kết thúc ở đây, nó xứng đáng được khoác lên mình hào quang vốn có.”

Lý Diệu khẽ nói, ánh mắt hắn bình thản nhưng ẩn chứa một ngọn lửa cuồng nhiệt đang âm ỉ cháy. Hắn không chỉ nhìn thấy một bộ chiến giáp, mà còn thấy được ý chí của cha Đinh Linh Đang, của những bậc tiền bối đã ngã xuống.

Nguyên Mạn Thu thở dài một tiếng, nhưng trong thâm tâm bà lại dâng lên một luồng cảm xúc đã nguội lạnh từ lâu. Bà gật đầu, ra hiệu cho hắn bắt đầu.

Lý Diệu không chần chừ, hắn khoác lên mình bộ đồ bảo hộ, linh năng trong cơ thể bắt đầu vận chuyển theo một quỹ đạo kỳ lạ. Hắn cầm lấy chiếc búa rèn nặng nề, mỗi bước chân bước đi đều phát ra âm thanh trầm đục, vang vọng khắp không gian u tối.

“Bắt đầu từ lõi linh năng, chúng ta sẽ thay đổi toàn bộ cấu trúc dẫn truyền.”

Tiếng búa đập vào kim loại vang lên chát chúa, mỗi nhát búa đều mang theo kình lực mãnh liệt, chấn động cả xưởng luyện khí. Những tia lửa bắn tung tóe như những ngôi sao băng rụng xuống giữa đêm đen.

Lý Diệu đắm chìm trong thế giới của riêng mình. Trong tâm trí hắn, sơ đồ của Huyền Cốt hiện ra chi tiết đến từng kẽ hở. Hắn sử dụng những kỹ thuật tinh vi nhất mà mình học được từ những mảnh ký ức vỡ vụn, kết hợp với tư duy phá cách của một kẻ điên cuồng.

Thời gian trôi qua không hay biết, mồ hôi ướt đẫm tấm lưng, nhưng đôi tay hắn vẫn chuẩn xác đến đáng sợ. Từng linh kiện rỉ sét được gỡ bỏ, từng đường dây linh năng mới được lắp đặt, sáng rực lên sắc xanh lam huyền ảo.

Dưới sự dẫn dắt của Lý Diệu, bộ khung xương vốn dĩ chết chóc kia dường như đang dần có nhịp đập. Một luồng uy áp nhàn nhạt bắt đầu lan tỏa, khiến không khí xung quanh trở nên vặn vẹo.

Nguyên Mạn Thu đứng bên cạnh, chứng kiến cảnh tượng này mà không khỏi bàng hoàng. Bà nhận ra rằng, Lý Diệu không chỉ đơn thuần là sửa chữa, mà hắn đang thực sự thổi vào đó một linh hồn mới.

“Huyền Cốt... sắp tỉnh giấc rồi.”

Bà thầm thì, đôi tay run rẩy chạm vào bảng điều khiển. Ánh sáng từ các phù văn trên thân chiến giáp bắt đầu liên kết lại với nhau, tạo thành một mạng lưới rực rỡ.

Giữa màn đêm sâu thẳm của Đại học Đại Hoang, một tiếng gầm nhẹ từ sâu trong lòng đất vang lên, báo hiệu sự trở lại của một huyền thoại đã từng bị lãng quên. Huyền Cốt, rốt cuộc đã tìm thấy người có thể khiến nó sống lại một lần nữa.

Lý Diệu đứng trước bộ chiến giáp đã hoàn thiện sơ bộ, hơi thở hắn dồn dập nhưng ánh mắt lại lạnh lùng như băng. Hắn biết, đây mới chỉ là sự khởi đầu cho một hành trình đầy máu và lửa phía trước.

“Ngươi hãy nhìn cho kỹ, đây mới là sức mạnh thực sự của một Luyện khí sư.”

Hắn lẩm bẩm, bàn tay nắm chặt, sẵn sàng nghênh đón mọi thử thách để đưa Huyền Cốt lên đỉnh cao vinh quang.

Đề xuất Tiên Hiệp: Tu Luyện Giản Lược Hóa Công Pháp Bắt Đầu
Quay lại truyện Tu Chân Tứ Vạn Niên
BÌNH LUẬN