Chương 242
Chương 243: Ở trong thiên địa tu luyện
Trong kho hàng rộng lớn, không gian vốn dĩ tràn ngập mùi dầu máy nồng nặc và bụi bặm nay đã bị một luồng sát khí lạnh lẽo bao trùm. Một trăm bốn mươi sáu bộ Tinh Khải đứng sừng sững như những pho tượng thần bằng thép, lặng lẽ nhưng ẩn chứa uy áp kinh người. Ánh sáng từ những ngọn đèn trên cao hắt xuống lớp vỏ kim loại vừa được phục chế, phản chiếu những tia sáng sắc lạnh, tựa như những con mãnh thú đang thu mình chờ đợi thời khắc xé xác con mồi.
Lý Diệu đứng giữa những khối sắt thép ấy, ánh mắt bình thản đến cực điểm, tựa như mặt hồ đóng băng ngàn năm không chút gợn sóng. Mười ngày đêm không nghỉ, hắn không chỉ đơn thuần là sửa chữa những đống phế liệu này. Hắn đã dùng tâm huyết và linh hồn của một Luyện Khí sư để giao tiếp với từng thớ thịt kim loại, từng đường dây linh năng. Đối với hắn, mỗi bộ Tinh Khải ở đây đều là một phần cơ thể, là vũ khí sắc bén nhất để khai thông con đường máu giữa chiến trường vạn biến.
Hắn khẽ vuốt ve lớp giáp ngực của bộ Tinh Khải gần nhất, cảm nhận được độ rung động rất nhẹ của lò phản ứng linh năng bên trong. Những điểm yếu trong hệ thống phòng ngự của kẻ địch đã bị hắn nhìn thấu qua những khe hở nhỏ nhất của quy tắc chiến tranh. Trong đầu Lý Diệu lúc này là một bản đồ chiến thuật khổng lồ, nơi mỗi bộ Tinh Khải là một quân cờ mang theo sức mạnh hủy diệt.
Hứa lão bước vào kho hàng, bước chân lão khựng lại khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt. Vị tiền bối lão luyện này không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh. Những bộ chiến giáp vốn dĩ đã bị coi là rác thải chiến tranh, qua bàn tay của Lý Diệu, giờ đây lại toát ra một thứ linh tính đáng sợ. Lão nhìn bóng lưng gầy gò nhưng thẳng tắp của Lý Diệu, cảm nhận được một luồng ý chí kiên định như bàn thạch.
“Chủ nhân, tất cả đã sẵn sàng.” Mao Phong từ phía sau tiến tới, thanh âm trầm thấp nhưng không giấu nổi sự hưng phấn. Gã là một chiến binh, và bản năng của một chiến binh cho gã biết rằng, một khi cánh cửa kho hàng này mở ra, thế giới bên ngoài sẽ phải run rẩy trước cơn cuồng phong sắt thép này.
Lý Diệu không quay đầu lại, giọng nói của hắn vang lên trong không gian tĩnh lặng, lạnh lùng và chứa đựng một thứ quyền uy khó cưỡng: “Tu luyện, vốn không phải chỉ là việc tọa thiền trong mật thất, hấp thu linh khí thiên địa. Giữa chiến hỏa liên miên, dùng máu và lửa để tôi rèn ý chí, đó mới là chân chính tu hành.”
Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lóe lên tia sáng sắc lẹm như lưỡi kiếm vừa ra khỏi vỏ: “Một trăm bốn mươi sáu bộ Tinh Khải này không phải là phế liệu được vá víu. Chúng là những thanh thần binh sẽ chém đứt mọi rào cản. Kẻ địch tự mãn với phòng ngự của chúng, nhưng chúng không biết rằng, ta đã tìm ra tử huyệt của chúng rồi.”
Bên ngoài, tiếng gầm thét của đại pháo và tiếng xé gió của những luồng linh năng va chạm bắt đầu vọng lại, báo hiệu trận đại chiến đã bước vào giai đoạn khốc liệt nhất. Bầu trời vốn dĩ u ám nay bị nhuộm đỏ bởi ánh lửa chiến tranh.
Lý Diệu chậm rãi siết chặt nắm tay, cảm giác sức mạnh cuộn trào trong huyết quản. Hắn đã chuẩn bị đủ lâu, đã ẩn nhẫn đủ sâu. Giờ đây, trời đất chính là lò luyện, và hắn sẽ dùng cả chiến trường này để hoàn tất bước đột phá cuối cùng của mình.
“Xuất trận.”
Chỉ hai từ ngắn gọn thoát ra từ đôi môi mỏng của Lý Diệu, nhưng nó giống như một mệnh lệnh tối cao kích phát toàn bộ sát cơ đang kìm nén. Một trăm bốn mươi sáu bộ Tinh Khải đồng loạt khởi động, tiếng gầm rú của động cơ linh năng vang vọng khắp kho hàng, rung chuyển cả mặt đất. Những luồng hào quang rực rỡ từ các đạo phù trận bùng lên, soi sáng gương mặt lãnh khốc của Lý Diệu.
Hắn bước đi, bóng dáng hòa vào bóng tối của những khối kim loại khổng lồ, hướng thẳng về phía chiến trường đang rực lửa. Trận chiến này, không chỉ vì thắng bại, mà còn là để chứng danh cho đạo tâm của hắn giữa thiên địa bao la.
Đề xuất Voz: [Kể chuyện] Những chuyện éo le thực tế