Chương 241: Trí mạng khe hở
Chương 242: Khe Hở Chí Mạng
Trong kho hàng rộng lớn, 146 bộ Tinh Khải tựa như những chiến thần bằng thép, lặng lẽ đứng sừng sững dưới ánh đèn mờ ảo. Luồng khí tức lạnh lẽo từ lớp vỏ kim loại tỏa ra, đan xen thành một áp lực vô hình khiến người ta phải nghẹt thở. Từng vết trầy xước trên giáp trụ không còn là dấu vết của sự tàn phế, mà là minh chứng cho sự tái sinh huy hoàng dưới bàn tay của Lý Diệu.
Hứa lão nhìn chằm chằm vào đội quân sắt thép này, trong mắt hiện lên tia thần quang phức tạp. Ông đã sống gần hết đời người, chứng kiến không biết bao nhiêu thiên tài luyện khí, nhưng chưa một ai mang lại cho ông cảm giác chấn động như thiếu niên trước mặt. “Tinh Khải Chi Vương”, danh hiệu này không hề khuếch trương, mà là sự thừa nhận tuyệt đối dành cho một kỳ tích.
Mao Phong đứng bên cạnh, lồng ngực phập phồng không thôi. Hắn cảm nhận được sát khí ngùn ngụt từ những bộ Tinh Khải vốn dĩ đã bị coi là phế liệu. Mỗi đường vân, mỗi khớp nối đều được tinh chỉnh đến mức hoàn mỹ, tựa như chúng đang hô hấp, chờ đợi một mệnh lệnh để xé toạc màn đêm.
Lý Diệu bước tới trước bộ Tinh Khải dẫn đầu, bàn tay hắn lướt nhẹ trên lớp vỏ lạnh lẽo. Ánh mắt hắn bình thản nhưng sâu thẳm như vực tối, chứa đựng một ý chí kiên định không gì lay chuyển nổi. Hắn biết, bên ngoài kia, kẻ địch đang rình rập, và trận chiến này sẽ là nơi sắt thép và máu thịt va chạm khốc liệt nhất.
“Hứa lão, Mao đại ca, thời gian không còn nhiều.”
Giọng nói của Lý Diệu vang lên, lạnh lùng và dứt khoát như tiếng kiếm reo. Hắn xoay người, nhìn về phía cửa kho đang khép chặt, nơi ánh lửa chiến tranh đã bắt đầu le lói.
“Bọn chúng tưởng rằng chúng ta đã cùng đường, tưởng rằng những đống sắt vụn này chẳng thể làm nên chuyện. Nhưng chúng đã sai. Một sai lầm chí mạng.”
Lý Diệu nheo mắt, trong đầu hắn hiện lên sơ đồ chiến thuật cùng những thông số kỹ thuật khô khan nhưng đầy uy lực. Hắn đã tìm thấy khe hở trong sự phòng ngự của đối phương, một điểm yếu nhỏ nhoi nhưng đủ để xoay chuyển toàn bộ cục diện.
“Sắt thép không biết đau đớn, cũng không biết sợ hãi. Khi 146 bộ Tinh Khải này cùng lúc xuất kích, đó sẽ là cơn ác mộng mà chúng không bao giờ muốn tỉnh lại.”
Hứa lão gật đầu, trầm giọng nói: “Đi đi, để thế gian này thấy rõ sức mạnh của Luyện Khí Sư chúng ta. Đừng để những bộ chiến giáp này phải hổ thẹn với danh xưng của chúng.”
Lý Diệu không nói thêm lời nào, hắn khoác lên mình bộ Tinh Khải thuộc về riêng mình. Tiếng cơ khí vận hành rầm rập vang lên, hệ thống năng lượng khởi động, tỏa ra ánh sáng xanh thẳm huyền ảo. Hắn như hóa thân thành một con mãnh thú bằng thép, sẵn sàng lao vào chỗ chết để tìm kiếm một con đường sống.
Cửa kho nặng nề mở ra, gió lạnh từ chiến trường tràn vào, mang theo mùi thuốc súng và máu tanh. Lý Diệu dẫn đầu, phía sau là đội quân sắt thép lặng lẽ tiến bước. Mỗi bước chân giẫm xuống mặt đất đều tạo nên những rung chấn mạnh mẽ, báo hiệu một cuộc thảm sát sắp sửa bắt đầu.
Khe hở chí mạng đã lộ ra, và Tinh Khải Chi Vương sẽ không bỏ lỡ cơ hội ấy.
Đề xuất Voz: Họ nhà em bị vong ám