Chương 262: Yêu tinh luyện khí thất

Chương 263: Yêu tinh luyện khí thất

Ánh nắng ban mai xuyên qua màn sương mỏng, khẽ lay động đôi hàng mi của Lý Diệu. Hắn mở mắt, cảm nhận được hơi ấm từ người thiếu nữ bên cạnh, trong lòng dâng lên một cảm giác yên bình khó tả. Đêm qua, dưới bầu trời sao rực rỡ, những lời tâm sự chân thành đã kéo gần khoảng cách giữa hai tâm hồn, khiến những mệt mỏi của những ngày tu luyện gian khổ dường như tan biến hết.

Lý Diệu khẽ cử động, nhìn Đinh Linh Đang vẫn còn đang chìm trong giấc nồng, khóe miệng nàng hơi cong lên như đang gặp một giấc mơ đẹp. Hắn không nỡ đánh thức nàng, lặng lẽ đứng dậy, hít một hơi thật sâu không khí trong lành của buổi sớm, rồi xoay người đi về phía phòng luyện khí.

Bước chân hắn vững chãi và dứt khoát. Sau một đêm nghỉ ngơi và giải tỏa tâm lý, tinh thần của Lý Diệu đã đạt đến trạng thái viên mãn nhất từ trước đến nay. Trong đầu hắn lúc này, vô số cấu trúc linh văn phức tạp và sơ đồ thiết kế pháp bảo đang không ngừng nhảy múa, đan xen vào nhau.

Cánh cửa phòng luyện khí nặng nề khép lại, ngăn cách hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Lý Diệu đứng giữa căn phòng đầy rẫy những thiết bị tinh vi và nguyên liệu quý hiếm, ánh mắt hắn dần trở nên sắc lạnh, khí chất ôn hòa lúc nãy biến mất, thay vào đó là một sự cuồng nhiệt đến cực đoan.

“Bắt đầu thôi.”

Hắn thì thầm, đôi tay bắt đầu chuyển động nhịp nhàng trên bàn thao tác. Từng luồng linh năng từ đầu ngón tay hắn tuôn ra, bao bọc lấy những khối kim loại thô kệch. Dưới sức nóng của lò luyện và sự khống chế tinh vi của thần niệm, những vật liệu cứng nhắc ấy dần tan chảy, uốn lượn theo ý muốn của hắn.

Lý Diệu lúc này giống như một con yêu tinh thực thụ bị giam cầm trong mật thất sắt thép. Hắn quên ăn quên ngủ, quên đi khái niệm thời gian, toàn bộ tinh lực đều đổ dồn vào những đường nét khắc họa li ti trên thân pháp bảo. Tiếng búa đập nhịp nhàng, tiếng lửa reo hừng hực và tiếng linh năng dao động tạo thành một bản nhạc trầm hùng, vang vọng trong không gian chật hẹp.

Trong mắt hắn, mỗi món pháp bảo không chỉ là vật vô tri vô giác, mà là một sinh mệnh đang chờ được khai phá. Sự tập trung cao độ khiến mồ hôi thấm đẫm áo bào, nhưng ánh mắt hắn lại càng thêm sáng rực, lấp lánh như những vì sao trên bầu trời đêm qua.

Cứ thế, trong căn phòng luyện khí âm u, một con yêu tinh đang miệt mài kiến tạo nên những kỳ tích, dùng ý chí sắt đá và niềm đam mê cháy bỏng để tôi luyện nên những thần binh lợi khí, chuẩn bị cho những phong ba bão táp sắp tới trên con đường tu chân đầy gian nan.

Đề xuất Tiên Hiệp: Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh
Quay lại truyện Tu Chân Tứ Vạn Niên
BÌNH LUẬN