Chương 307
Chương 308: Đoàn Thu Mua Pháp Bảo
Trong sân huấn luyện, luồng khí tức nặng nề của mười lần trọng lực vẫn còn chưa tan hết, áp bách lên lồng ngực mỗi người khiến họ cảm thấy khó thở. Ánh mắt của đám đông đều đổ dồn vào bóng dáng thiếu niên đang đứng sừng sững bên cạnh bộ chiến khải xám xịt, loang lổ những vết xước.
Lý Diệu chậm rãi tháo xuống mũ giáp, gương mặt trẻ tuổi nhưng lạnh lùng như băng thạch, đôi mắt sâu thẳm tỏa ra hàn mang nhiếp người. Hắn không nhìn đám phóng viên đang ngơ ngác, cũng chẳng đoái hoài đến những lời bàn tán xôn xao, chỉ lẳng lặng đứng đó, tựa như một thanh đoản kiếm đã tuốt vỏ, sắc bén vô cùng.
Vị phóng viên trung niên vừa rồi còn lớn tiếng chất vấn, nay sắc mặt xanh trắng đan xen, đôi môi run rẩy không thốt nên lời. Tốc độ và sự ổn định mà Lý Diệu vừa thể hiện dưới áp lực mười lần trọng lực đã tát một cú trời giáng vào sự kiêu ngạo và định kiến của gã.
“Đây chính là Huyền Cốt mà các người coi thường sao?”
Giọng nói của Nguyên Mạn Thu vang lên, bình thản nhưng chứa đựng uy nghiêm khó cưỡng. Bà đứng bên cạnh Lý Diệu, ánh mắt quét qua toàn trường, khiến những kẻ vừa rồi còn cười nhạo phải cúi đầu né tránh.
“Huyền Cốt chiến khải không cần sự hoa mỹ phù phiếm, nó chỉ cần sự thuần túy và ổn định đến cực hạn. Trên chiến trường khốc liệt, thứ cứu mạng tu sĩ không phải là những phù văn lộng lẫy, mà là sự bền bỉ có thể chịu đựng vạn quân.”
Giữa bầu không khí trầm mặc, một đoàn người mặc y phục chỉnh tề, khí độ bất phàm từ phía xa tiến lại gần. Dẫn đầu là một lão giả râu tóc bạc phơ, nhưng đôi mắt lại sáng quắc như đuốc, chính là đại diện của đoàn thu mua pháp bảo liên bang.
Lão giả dừng bước trước Huyền Cốt chiến khải, quan sát kỹ lưỡng từng đường nét thô sơ nhưng đầy tính thực chiến của nó, rồi chậm rãi lên tiếng: “Lý Diệu tiểu hữu, ngươi cho rằng một bộ chiến khải rẻ tiền, cấu tạo đơn giản như thế này, có thể thay đổi được cục diện cuộc chiến với Yêu tộc sao?”
Lý Diệu ngước mắt, khí thế trên người bỗng chốc bùng phát, sát khí nhàn nhạt bao phủ lấy không gian xung quanh. Hắn lạnh lùng đáp: “Pháp bảo sinh ra là để giết chóc, không phải để trưng bày. Huyền Cốt tuy rẻ, nhưng nó có thể trang bị cho vạn người. Một thanh tiên kiếm dù mạnh đến đâu cũng khó lòng ngăn cản triều cường Yêu thú, nhưng vạn bộ Huyền Cốt... có thể san bằng cả vạn dặm yêu sơn.”
Câu nói vừa dứt, cả trường đấu im phăng phắc. Những tu sĩ có thâm niên trong giới đều lộ vẻ trầm tư. Lời nói của Lý Diệu tuy ngông cuồng nhưng lại đánh thẳng vào thực tế tàn khốc của chiến tranh.
Nguyên Mạn Thu khẽ gật đầu, trong lòng dâng lên một luồng cảm xúc khó tả. Đứa trẻ này, tâm tính đã rèn luyện đến mức cực kỳ kiên định, vượt xa lứa tuổi của mình.
“Thời gian sẽ chứng minh tất cả.” Lý Diệu thu hồi sát khí, xoay người nhìn về phía bộ chiến khải, giọng nói trầm thấp nhưng đầy kiên quyết: “Huyền Cốt không ngại bất kỳ sự khiêu khích nào, bởi vì nó được tạo ra để chiến đấu cho đến hơi thở cuối cùng.”
Dưới ánh mặt trời gay gắt, bóng dáng của Lý Diệu và Huyền Cốt chiến khải như hòa làm một, toát ra một loại mỹ cảm đầy bạo liệt và cô độc, khiến người ta không tự chủ được mà nảy sinh lòng kính sợ.
Đề xuất Huyền Huyễn: Long Vương Truyền Thuyết