Chương 306: Muốn ăn đòn!

Chương 307: Muốn ăn đòn!

Trong đám đông truyền đến một tiếng hừ lạnh đầy vẻ mỉa mai: “Nguyên giáo sư, Lý Diệu đồng học, hai người diễn màn kịch này thật sự rất xuất sắc. Một người là thiên tài Luyện Khí sư trăm năm khó gặp, một người là Khải sư nghiệp dư xuất thân từ khoa Luyện Khí, lại có thể điều khiển một bộ Tinh Khải cấp thấp hoàn thành những động tác có độ khó cực cao trong môi trường trọng lực gấp mười lần. Chuyện này mà truyền ra ngoài, chỉ sợ toàn bộ giới Khải sư của Liên bang đều phải thấy xấu hổ mà tự sát hết mất!”

Kẻ vừa lên tiếng là một nam tử trung niên, ánh mắt sắc lẹm như dao, trên ngực đeo huy hiệu của một tòa soạn báo có tiếng trong giới tu chân. Hắn nhìn chằm chằm vào Lý Diệu, gằn từng chữ: “Nếu ta đoán không lầm, vị Lý Diệu này hẳn là át chủ bài được Đại Hoang Chiến Viện bí mật bồi dưỡng, thậm chí có thể là một vị Khải sư cấp cao nào đó cải trang thành sinh viên để lừa gạt dư luận, nhằm đánh bóng tên tuổi cho Huyền Cốt chiến khải, đúng chứ?”

Lý Diệu đứng trong khoang điều khiển, qua lớp mặt nạ kim loại, giọng nói của hắn vang lên đều đều, không chút gợn sóng: “Vị tiền bối này nói đùa rồi. Ta đích xác là sinh viên năm hai của khoa Luyện Khí. Nếu ngươi không tin, có thể tùy ý kiểm tra học tịch của ta tại hệ thống quản lý của Liên bang.”

Hắn dừng một chút, thanh âm bỗng trở nên lạnh lẽo: “Còn về việc tại sao một kẻ nghiệp dư như ta lại có thể điều khiển Huyền Cốt chiến khải đến mức này, lý do rất đơn giản. Bởi vì nó chính là ‘cơm rang trứng’.”

“Một bát cơm rang trứng ngon nhất, không cần đến những nguyên liệu quý hiếm hay kỹ thuật hoa mỹ, mà cần sự phối hợp hoàn mỹ giữa lửa và gạo. Huyền Cốt chiến khải cũng vậy, nó vứt bỏ tất cả những chức năng rườm rà, chỉ giữ lại những thứ cơ bản nhất, thuần túy nhất. Chính vì sự đơn giản đến cực hạn đó, nó mới mang lại cảm giác điều khiển chân thực nhất cho người sử dụng.”

Tên phóng viên kia cười lạnh: “Nói thì hay lắm! Nhưng trong môi trường trọng lực gấp mười lần, dù là Tinh Khải cấp cao cũng khó lòng duy trì được sự linh hoạt, một bộ ‘phế phẩm’ lắp ghép từ linh kiện cũ như Huyền Cốt, dựa vào đâu mà làm được?”

Lý Diệu không đáp lời, hắn chỉ khẽ nhích chân.

Oanh!

Một tiếng nổ trầm đục vang lên, mặt đất cứng cáp của sân huấn luyện xuất hiện những vết nứt li ti. Huyền Cốt chiến khải tựa như một vệt chớp đen, biến mất ngay tại chỗ, để lại một luồng kình phong thổi quét khắp bốn phía.

Chỉ trong chớp mắt, hắn đã xuất hiện ở phía bên kia sân khấu, tốc độ nhanh đến mức mắt thường khó lòng bắt kịp. Điều đáng sợ là, trong suốt quá trình di chuyển, bộ chiến khải không hề phát ra bất kỳ tiếng động cơ nào quá lớn, hết thảy đều mượt mà như nước chảy mây trôi.

Mọi người có mặt tại hiện trường đều lâm vào trầm mặc. Bọn họ đều là những kẻ có thâm niên trong giới, đương nhiên hiểu rõ ý nghĩa của màn trình diễn vừa rồi. Trong trọng lực gấp mười lần mà vẫn có thể bộc phát tốc độ và sự ổn định như vậy, điều này chứng minh kết cấu khung xương của Huyền Cốt chiến khải đã đạt đến một mức độ cân bằng kinh người.

Nguyên Mạn Thu đứng bên cạnh, thần sắc lãnh đạm, đôi mắt thâm thúy nhìn về phía đám đông đang xôn xao, thản nhiên nói: “Thế giới này luôn có những kẻ thích dùng nhãn quan hạn hẹp của mình để đo lường sự nỗ lực của người khác. Nếu các vị cảm thấy Lý Diệu đang diễn kịch, vậy thì cứ coi như là diễn kịch đi. Nhưng sự thật vẫn luôn là sự thật, Huyền Cốt chiến khải có xứng đáng để các vị đặt kỳ vọng hay không, thời gian sẽ đưa ra câu trả lời thỏa đáng nhất.”

Lý Diệu đứng lặng yên như một pho tượng thép, thanh âm từ trong chiến khải truyền ra, mang theo một tia ngạo nghễ khó lòng che giấu: “Muốn ăn đòn thì cứ việc bước lên đây. Huyền Cốt chiến khải của ta, chưa bao giờ ngại sự khiêu khích.”

Lời nói vừa dứt, một luồng sát khí nhàn nhạt từ trên người hắn lan tỏa, khiến không ít kẻ đứng gần đó phải rùng mình ớn lạnh. Đây không phải là khí thế của một sinh viên bình thường, mà là sát khí được trui rèn qua máu và lửa, lạnh lẽo đến tận xương tủy.

Đám phóng viên và khán giả đưa mắt nhìn nhau, không ai dám ho một tiếng. Bầu không khí trên sân bỗng chốc trở nên đông cứng, chỉ còn lại tiếng linh năng vận hành khe khẽ bên trong bộ chiến khải màu đen xám kia, tựa như hơi thở của một con mãnh thú đang rình mồi.

Huyền Cốt, tuy mang danh là phế phẩm, nhưng lúc này đây, nó lại tỏa ra một áp lực khiến người ta phải ngạt thở.

Đề xuất Tiên Hiệp: Chí Quái Thư
Quay lại truyện Tu Chân Tứ Vạn Niên
BÌNH LUẬN