Chương 398: Quê hương
Sáng sớm hôm sau, tại Phù Mâu thành – một trọng trấn tu luyện của Liên bang, nơi trung tâm xử lý pháp bảo phế thải bên Hồ Rỉ Sắt vẫn tĩnh lặng như tờ.
Nơi đây chính là “nghĩa địa pháp bảo”, chốn chôn rau cắt rốn của Lý Diệu. Suốt ba năm hắn rời đi, vẫn có vô số “sâu rác” bám víu vào những mảnh phế liệu này mà sinh tồn.
Ánh rạng đông vừa hé lộ, đám sâu rác đã liều mạng bò lên những ngọn núi phế liệu cao ngất, chịu đựng mùi hôi thối nồng nặc để tìm kiếm từng món linh kiện còn có thể tận dụng.
Phía Đông nghĩa địa, hai toán nhân mã đang đối đầu gay gắt. Mỗi bên có chừng ba mươi đến năm mươi người, kẻ cầm ống sắt, người vung vẩy lợi nhận sáng loáng.
Cầm đầu hai nhóm là hai gã đàn ông đầy sát khí. Một kẻ gầy gò, lưng hơi gù, đôi mắt tam giác toát lên vẻ gian trá và tàn nhẫn như sói hoang nơi đồng nội. Kẻ còn lại thì lưng hùm vai gấu, cơ bắp cuồn cuộn như muốn xé rách lớp áo phong trần, đôi mắt đỏ ngầu tựa một con gấu dữ đang phẫn nộ.
Gã mắt tam giác nắm chặt chủy thủ trong tay, trầm giọng nói: “Phì Long, chúng ta đều là kẻ kiếm cơm nơi nghĩa địa này, tranh đoạt là lẽ thường, nhưng ra tay có cần độc ác đến thế không? Chỉ vì một chiếc phi toa hỏng mà ngươi đánh trọng thương hai huynh đệ của ta, thật sự tưởng Sói Hoang này đã già đến mức ăn chay niệm Phật rồi sao?”
Phì Long cười khằng khặc quái dị, gằn giọng đáp trả: “Sói Hoang, đừng tưởng ta không biết, tuần trước khi thủ hạ của ta đang thu hồi pháp bảo, núi rác bỗng nhiên đổ sập làm bốn người gãy chân, đó chẳng phải là chuyện tốt do ngươi làm ra sao!”
Sói Hoang và Phì Long đại diện cho hai băng nhóm lớn nhất nơi đây. Khi quy mô ngày càng mở rộng, va chạm là điều không thể tránh khỏi. Không khí căng thẳng tột độ, chỉ cần một đốm lửa nhỏ cũng đủ làm bùng nổ một trận huyết chiến.
Có kẻ đã lẳng lặng dùng vải quấn chặt cổ tay để tránh trơn trượt vì máu, có kẻ lại chuẩn bị sẵn thuốc kích thích để tiêm vào ngay khi lâm trận.
Đúng lúc ấy, từ giữa tầng không chợt vang lên một tiếng rít sắc lạnh, tựa như lưu tinh xé toạc màn đêm, lại như một con đại điểu che trời đang lao xuống!
Mọi người kinh hãi rụt cổ lại, cảm nhận rõ đại địa đang rung chuyển. Những mảnh vỡ pháp bảo trên các ngọn núi rác rầm rầm lăn xuống. Phì Long và Sói Hoang cùng biến sắc, tiếng gầm gừ của họ hoàn toàn bị tiếng nổ đùng của không khí che lấp.
Đám sâu rác trợn mắt há mồm nhìn chằm chằm lên bầu trời như trúng phải định thân phù.
Một chiếc phi toa toàn thân tròn trịa như ngọc, tỏa ra ánh bạc lung linh cực kỳ xa hoa đang lướt qua bầu trời nghĩa địa. Khi tiến vào trạng thái giảm tốc để hạ cánh, từng vòng linh năng gợn sóng lan tỏa trong không trung, hóa thành ngàn vạn điểm sáng như đom đóm rồi tan biến.
“Đây là...”
Dù chưa từng được ngồi trên những chiếc phi toa xa xỉ như thế này, nhưng Sói Hoang và Phì Long vẫn có đủ nhãn quang để nhận ra sự phi phàm của nó. Vẻ đẹp kinh tâm động phách ấy dường như không thuộc về Thiên Nguyên giới này.
“Gần Hồ Rỉ Sắt này ngoài nghĩa địa pháp bảo thì chỉ có xóm nghèo và khu nhà thuê rẻ tiền, sao lại có phi toa hạng sang hạ cánh ở đây?”
“Quá khoa trương rồi! Ta từng thấy phi toa của Thị trưởng Phù Mâu thành và các tông chủ đại phái, nhưng chưa cái nào sang trọng đến thế này!”
“Kẻ ngồi trên đó rốt cuộc là ai? Đến chốn thâm sơn cùng cốc này làm gì?”
Đám sâu rác vốn quen sống ngoài vòng pháp luật, vô cùng nhạy cảm với nguy hiểm. Phì Long và Sói Hoang nhìn nhau, hoàn toàn quên sạch trận huyết chiến sắp tới.
“Mau nhìn xem, chiếc phi toa kia hạ xuống khu Tân thôn Triều Dương kìa!”
“Tân thôn Triều Dương? Chẳng lẽ người trên xe là... Kền Kền Lý Diệu!”
Tất cả đồng loạt biến sắc. Tân thôn Triều Dương là khu nhà thuê rẻ mạt và lụp xụp nhất thành phố, nơi mà ngay cả đám sâu rác cũng chẳng muốn ở nếu có chút tiền. Từ khi thành lập đến nay, nơi đó chưa bao giờ sinh ra nhân vật tầm cỡ nào.
Ngoại trừ ba năm trước, một thiên tài đã xuất hiện và khuấy động phong vân – Kền Kền Lý Diệu!
Xuất thân là cô nhi nơi nghĩa địa pháp bảo, nhưng chưa đầy hai mươi lăm tuổi đã trở thành Trúc Cơ tu sĩ. Trong lịch sử năm trăm năm của Liên bang, đó là một truyền kỳ chỉ đếm được trên đầu ngón tay. So với hắn, Yêu Đao Bành Hải lừng lẫy năm nào cũng trở nên mờ nhạt.
Trong mắt đám sâu rác này, một vị Trúc Cơ tu sĩ – người có thể làm giáo sư đại học hay trưởng lão tông phái – chính là siêu cấp đại nhân vật sống trên chín tầng mây.
“Kền Kền Lý Diệu thật sự phát đạt rồi. Chiếc phi toa kia, chỉ sợ một mảnh nhỏ của nó cũng đủ mua lại cả nghĩa địa này!”
“Nhớ năm đó, ta còn từng động thủ với hắn một lần. Nghĩ lại mà sợ, ta dĩ nhiên từng đánh nhau với Trúc Cơ tu sĩ!”
“Ta còn bị hắn đá một cước đây này. Được Trúc Cơ tu sĩ đá một cước, đời này cũng đáng giá rồi!”
Phì Long và Sói Hoang nhìn nhau, trong lòng tràn ngập đố kỵ lẫn cảm khái. Họ im lặng ra hiệu cho thủ hạ giải tán. Chứng kiến một kẻ từng cùng mình bới rác nay đã cao cao tại thượng, bọn họ chẳng còn tâm trí đâu mà đánh đấm nữa.
Vận mệnh con người, quả thực khác biệt đến thế sao!
Tại Tân thôn Triều Dương.
Lý Diệu vốn có thể điều khiển phi toa hạ cánh ngay cửa sổ phòng mình, nhưng hắn vẫn chọn đáp xuống mặt đất, chậm rãi bước lên cầu thang âm u, ẩm ướt.
Chỉ còn bốn ngày nữa là hành trình tiến vào Bí Tinh Hải bắt đầu. Cuộc viễn chinh vạn năm ánh sáng này nguy hiểm gấp trăm lần những chuyến thám hiểm thông thường. Ba mươi Minh Tinh Tuần Giả tham gia đợt đầu đều có gia đình, tông phái cần từ biệt, nên Bí Tinh Hội đã cho họ vài ngày tự do.
Dù không còn người thân, nhưng Phù Mâu thành là nơi hắn sinh trưởng, trong lòng không khỏi có chút vương vấn. Khi nghĩ đến việc sắp xuyên qua biển sao bao la, hắn đột nhiên muốn quay về nhìn lại nơi này một lần.
Những hình ảnh về cuộc sống gian khó, đầy ánh đao bóng kiếm hiện về, nhưng giờ đây trong ký ức của hắn, chúng lại mang theo chút ấm áp kỳ lạ. Những bức tường loang lổ, những hình vẽ bậy bạ trên hành lang, tất cả đều gợi lại kỷ niệm xưa.
“Ba năm rồi chưa trở về. Mọi thứ vẫn như xưa, chỉ có ta là đã thay đổi.”
Từ một con sâu rác nhỏ nhoi vùng vẫy trong vũng bùn, nay hắn đã là một Trúc Cơ tu sĩ, sắp vì Liên bang và vì chính mình mà tham chiến nơi viễn phương.
Đứng trước căn phòng cũ, cánh cửa sắt rỉ sét đã bị niêm phong, ổ khóa cũng hỏng hoàn toàn. Lý Diệu hít sâu một hơi, đặt tay lên lỗ khóa, dùng linh năng mở tung chốt rồi đẩy cửa bước vào.
Phần lớn tư liệu quý giá cha để lại đã được hắn chuyển đến Đại Hoang Chiến Viện từ lâu, nhưng trong góc phòng vẫn còn chất đống những mảnh vỡ pháp bảo. Những chiếc tinh não cổ lỗ sĩ treo lủng lẳng trên trần nhà va vào nhau lạch cạch như tiếng chuông gió khi có luồng khí lướt qua.
Dù căn phòng đầy bụi bặm, nhưng không có dấu hiệu bị đột nhập. Danh tiếng của một người tu chân đủ để khiến đám trộm cướp nơi nghĩa địa không dám bén mảng tới đây.
Hắn đưa mắt nhìn quanh, cảm thấy căn phòng nhỏ hẹp hơn nhiều so với ký ức, chẳng khác nào một cái lồng chim. Nhưng chính nơi này từng là cả bầu trời của hắn, nơi lưu giữ vô vàn kỷ niệm đẹp đẽ.
Hình ảnh người cha tận tình dạy hắn cách duy tu pháp bảo, nhồi nhét vào đầu hắn những kiến thức cổ quái, hiện lên rõ mòn một. Từ sự kháng cự ban đầu đến khi đam mê đọc những cuốn sổ tay duy tu chiến hạm, hai gian phòng lụp xụp này đã chứng kiến từng bước trưởng thành của hắn.
Khẽ thở dài một tiếng, Lý Diệu định rời đi nhưng rồi lại đổi ý. Hắn chọn ra một chiếc tinh não có hình thù kỳ dị như đầu lâu, được luyện chế từ hơn một trăm năm trước, rồi thu vào nhẫn Càn Khôn làm kỷ niệm.
Khép lại cánh cửa phòng, hắn nhảy ra khỏi cửa sổ, nơi chiếc phi toa xa hoa đang chờ đợi. Lý Diệu lao vút về phía trung tâm thành phố, nhanh như một tia chớp bạc.
Đề xuất Voz: Căn nhà kho