Chương 85: Thỏ con cháu trung học
Chương 85: Học sinh trung học xuất thân thợ mỏ
Lý Diệu đứng chết trân tại chỗ, đồng tử co rút lại như kim châm. Trước mắt hắn, Bành Hải không còn là một võ giả bằng xương bằng thịt bình thường, mà đã hóa thân thành một tôn chiến thần cái thế, toàn thân bao phủ bởi một tầng hào quang rực rỡ đến mức không thể nhìn thẳng.
Linh áp cuồng bạo như thủy triều tràn ra từ cơ thể Bành Hải, khiến không khí trong phòng luyện tập vốn rộng lớn bỗng chốc trở nên đặc quánh. Lý Diệu cảm thấy lồng ngực mình như bị một tảng thiên thạch đè nặng, ngay cả việc hít thở cũng trở thành một gánh nặng cực kỳ gian nan.
Đây chính là thực lực của cao thủ đỉnh phong Trúc Cơ kỳ sao? Một ý niệm lay động sơn hà, một hơi thở chuyển dời tinh tú. So với sự vĩ đại này, những kỹ xảo chiến đấu mà hắn hằng tự hào bấy lâu nay chẳng khác nào trò đùa của trẻ con.
Bành Hải thu lại khí thế, hư ảnh linh năng phía sau dần tan biến vào hư không, trả lại cho ông vẻ ngoài bình thản như một người bình thường. Ông nhìn về phía Lý Diệu, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực vang lên: “Lý Diệu, nhìn thấy rõ chưa? Đây chính là thế giới của những người tu hành chân chính. Ngươi có tư chất, nhưng nếu chỉ thỏa mãn với hiện tại, ngươi sẽ mãi mãi chỉ là một con kiến hôi dưới chân núi.”
Lý Diệu lặng im không đáp, mồ hôi lạnh thấm đẫm tấm lưng áo, nhưng trong đôi mắt vốn đang kinh hoàng lại dần nhen nhóm lên một ngọn lửa rực cháy. Hắn vốn là một thiếu niên bước ra từ bãi rác, mang danh phận thấp kém, là kẻ được người đời gọi bằng cái tên “con cháu thợ mỏ”.
Trong mắt những kẻ quyền quý ở liên bang, một học sinh trung học có xuất thân từ khu mỏ rác rưởi như hắn vốn dĩ không có tương lai. Nhưng chính sự chênh lệch vạn trượng giữa hắn và Bành Hải lúc này lại trở thành liều thuốc kích thích mạnh mẽ nhất, đánh thức bản năng chinh phục vốn đã ăn sâu vào tủy cốt của hắn.
Hắn siết chặt nắm đấm, khớp xương kêu lên răng rắc. Sự choáng ngợp ban đầu qua đi, nhường chỗ cho một tham vọng điên cuồng. Nếu Bành Hải có thể đạt đến cảnh giới này, tại sao hắn lại không thể?
“Tiền bối, ta hiểu rồi.” Lý Diệu ngẩng đầu, ánh mắt sắc lẹm như lưỡi dao vừa được mài giũa. “Xuất thân của ta là thợ mỏ, nhưng con đường của ta sẽ không dừng lại ở dưới hầm sâu. Một ngày nào đó, ta sẽ đứng ở vị trí của ngài, thậm chí là cao hơn nữa.”
Bành Hải nhìn thấy sự kiên định trong mắt thiếu niên, khẽ gật đầu hài lòng. Ông biết rằng, con mãnh hổ này đã thực sự tỉnh giấc. Một học sinh trung học xuất thân từ khu mỏ nghèo nàn, nếu mang trong mình trái tim của một cường giả, sớm muộn gì cũng sẽ khiến cả liên bang phải rung chuyển.
Phòng luyện tập trở lại sự yên tĩnh vốn có, nhưng trong lòng Lý Diệu, một hành trình mới đầy gian khổ và máu lửa đã chính thức bắt đầu. Hắn không còn là kẻ lang thang tìm kiếm những mảnh vụn linh kiện nữa, mà là một thợ săn đang khao khát vươn tới đỉnh cao của đại đạo tu chân.
Lý Diệu hít một hơi thật sâu, cảm nhận linh năng còn sót lại trong không trung. Hắn biết, kể từ khoảnh khắc này, cuộc đời của một học sinh trung học xuất thân thợ mỏ đã kết thúc, nhường chỗ cho một truyền kỳ sắp sửa trỗi dậy.
Đề xuất Tiên Hiệp: Tuyệt Thế Chiến Hồn