Chương 112: Thiếu Gia Hóa Ra Mạnh Đến Thế!
“Phanh phanh phanh. . .”
Lưu Phong còn chưa nhìn thấy sân tập buổi sáng, đã có thể rõ ràng nghe thấy tiếng kiếm gỗ, mộc thương va chạm.
“Xem ra mọi người dậy sớm tập luyện rồi!”
Nhún nhún vai, Lưu Phong có thể nói là người dậy trễ nhất trong toàn bộ tòa thành. Nếu không có hắn phân phó, có lẽ có chuyện khẩn yếu cũng sẽ không ai đến đánh thức hắn. Có thể nói là ngủ đến tự nhiên tỉnh, chỉ còn thiếu mỗi việc đếm tiền đến mỏi tay nữa là hoàn hảo.
Ba bước cũng thành hai bước đi, rất nhanh Lưu Phong liền thấy những người đang đối luyện trong sân tập buổi sáng, chính là Ngưu Bôn cùng gia đình, còn có Minna cũng đang luyện phi đao.
“Mọi người thật sớm!” Lưu Phong dẫn đầu chào hỏi.
“Thiếu gia, chào buổi sáng!” Ngưu Bôn và những người khác lập tức dừng lại hành lễ.
Minna có chút nghi hoặc nhìn Lưu Phong, ôn nhu nói, “Thiếu gia, ngài muốn ra ngoài sao? Ta hiện tại đi chuẩn bị ngay.”
“Không phải, hôm nay ta sẽ cùng các ngươi tập luyện buổi sáng.” Lưu Phong khoát tay nói.
“A?”
Những người có mặt đều kinh ngạc nhìn Lưu Phong. Thiếu gia này mỗi ngày không phải ngủ đến mặt trời phơi mông sao? Hôm nay sao lại nghĩ đến tập luyện buổi sáng?
“Thôi nào, mau có ai đó ra luyện tay với ta một chút.”
Lưu Phong cười khổ lắc đầu, xem ra chính mình có chút an nhàn quá rồi, điều này không tốt. Ngủ nướng gì đó, vẫn nên đổi sang giữa trưa đi.
Kiếm gỗ sao? Lưu Phong đảo mắt qua một loạt đại kiếm hai tay của kỵ sĩ trước mắt, cuối cùng chọn một thanh kiếm gỗ một tay, học theo tình tiết trong phim ảnh mà vẫy vẫy kiếm.
“Thiếu gia, ngài thật sự muốn tập luyện buổi sáng sao?” Ngưu Bôn nghiêm túc nhìn, phảng phất muốn xem Lưu Phong có phải chỉ nhất thời hứng thú hay không.
“Đương nhiên!” Lưu Phong khẳng định gật đầu, khẽ cười nói, “Nghe nói, trong giới quý tộc cũng có những cuộc quyết đấu. Nếu không luyện một chút, lần sau có quý tộc tìm ta quyết đấu mà từ chối thì có chút mất mặt.”
Quý tộc quyết đấu, chính là một đám người nhàm chán nảy sinh mâu thuẫn, tức giận không nhịn được mà đánh nhau, còn mỹ danh gọi là: Quý tộc quyết đấu.
Ngưu Bôn lại nghiêm túc gật đầu, đồng ý nói, “Xác thực, từ chối quý tộc quyết đấu thì có chút mất mặt.”
Hắn từng dạo qua Vương Đô, biết phẩm hạnh của các quý tộc, hoặc nói, những quý tộc đời thứ hai rảnh rỗi sinh nông nổi, cả ngày không mở tiệc tùng thì cũng múa kiếm múa thương, còn lớn tiếng nói là học theo cha chú lập công danh trên chiến trường, thực chất chỉ là làm ra vẻ quý tộc mà thôi.
“Ai dám tìm thiếu gia phiền phức, ta đi giết hắn.” Minna sát khí đằng đằng nói, trong tay dao quân dụng đã xuất hiện ba thanh.
“. . .” Khóe miệng Lưu Phong co quắp, nhịn không tát vào mông cô nàng tai mèo một cái. Mới sáng sớm đã sát khí ngút trời như vậy, có chút không dễ xử lý.
“Nhanh, đến người cùng ta luyện một chút.” Lưu Phong đi vào giữa sân, hất kiếm gỗ, khóe miệng mỉm cười nhìn mấy người.
“Ngưu Nhị, cùng thiếu gia luyện tập buổi sáng.” Ngưu Bôn điểm danh. Là quản gia của quý tộc, chủ nhà nói gì thì phải nghe theo.
Ngưu Nhị lập tức vẻ mặt đau khổ, đặc biệt là ánh mắt sắc bén của Minna gắt gao nhìn chằm chằm hắn. Nếu hắn có khả năng làm tổn thương thiếu gia một chút, chỉ sợ dao quân dụng sẽ bay tới ngay.
“Thiếu gia, đắc tội!” Ngưu Nhị nắm lấy một thanh đại kiếm hai tay của kỵ sĩ, nghiêm túc nhìn Lưu Phong.
“Tới đi!” Lưu Phong ngưng thần, gáy hắn lập tức truyền đến cảm giác rung động, bộ não tự động phân tích: Ngưu Nhị sẽ tấn công bên phải.
“Uống!”
Ngưu Nhị hét lớn một tiếng, chân đạp một bước, hai tay cầm đại kiếm đột nhiên chém về phía bên phải của Lưu Phong.
Đừng nhìn khí thế hung hăng, Lưu Phong dù là tay mơ cũng biết Ngưu Nhị đây là đang nhường chiêu cho hắn, nhưng hắn lại không phải như vậy.
“Ba!”
Lưu Phong sớm cất bước né tránh, kiếm gỗ một tay trong tay hắn vung một kiếm quất vào mu bàn tay Ngưu Nhị đang cầm kiếm.
“Bành!”
Mu bàn tay Ngưu Nhị tê rần, đại kiếm tuột khỏi lòng bàn tay, kinh ngạc nhìn hai tay mình. Cái này sao có thể? Hắn bị thanh kiếm của thiếu gia đánh rớt!
Những người có mặt đều kinh ngạc đến ngây người. Tình huống gì thế này? Thiếu gia một kiếm đã giải quyết Ngưu Nhị? Dù là nhường chiêu cũng không thể như vậy!
“Cũng đừng xem thường ta nhé, ta mạnh lắm đó!”
Lưu Phong hất kiếm gỗ, đại kiếm trên mặt đất chĩa về phía Ngưu Nhị. Chờ đối phương nắm chắc kiếm xong, hắn liền chủ động xông lên.
“Phân tích: bước đầu tiên, ngay phía trước; bước thứ hai, bên cạnh; bước thứ ba! Chỉ có thể phân tích ba bước sao? Vậy ba chiêu giải quyết!”
Ngưu Nhị lập tức tiếp được đại kiếm hai tay, mặt mũi tràn đầy nghiêm túc nhìn Lưu Phong đang xông tới, một kiếm chém thẳng xuống. A, tránh được cú chém ngang! Cũng tránh được! Cái này sao có thể?
“Ba!”
Lần nữa mu bàn tay tê rần, đại kiếm trong tay trượt xuống. Ngưu Nhị ngốc trệ, cái này sao có thể? Sao thiếu gia cứ như thể biết trước mình sẽ ra chiêu gì vậy?
Nếu lúc mới bắt đầu, Ngưu Nhị chỉ ôm tâm lý nhường nhịn, bồi luyện giúp Lưu Phong tập luyện buổi sáng. Nhưng bây giờ hắn đã nghiêm túc đối đãi, giống như đối luyện với mấy huynh đệ, nhưng lại không thể trụ quá ba chiêu trong tay Lưu Phong.
Những người đứng ngoài quan sát, miệng càng há thành hình chữ O. Cái quỷ gì thế này? Thiếu gia mạnh đến vậy sao? Ngưu Nhị thế mà không trụ nổi ba chiêu đã bị giải quyết!
“Hô. . .” Lưu Phong khẽ nhả khẩu khí, lắc lắc đầu. Liên tục dự đoán ba bước động tác của Ngưu Nhị, đây là lần đầu tiên hắn thử.
Càng là thực chiến, bản năng hắn tự động tập trung lại, cảm giác dự đoán càng rõ ràng.
“Đến, lại đến luyện một chút.” Lưu Phong hất kiếm gỗ, hô với Ngưu Nhị.
“Hô ha. . .” Ngưu Nhị gật đầu, mặt mũi tràn đầy nghiêm túc ngưng trọng. Hắn hiện tại tuyệt đối không dám xem thường Lưu Phong, đã hiểu thiếu gia rất mạnh.
Nhặt lên đại kiếm hai tay, Ngưu Nhị khởi xướng tấn công. . . Sau đó hai chiêu liền bại trận, nhìn kiếm gỗ một tay đang gác trên cổ mình, cười khổ lắc đầu nhận thua.
“Ta không phải đối thủ của thiếu gia.” Ngưu Nhị cất giọng nói.
“Ta đi thử một chút!” Ngưu Đại nắm lấy mộc thương đi tới, mặt mũi tràn đầy ngưng trọng. Thực lực của Ngưu Nhị và hắn không sai biệt lắm.
“Đến!” Lưu Phong nhíu mày.
“Uống!” Ngưu Đại khua mộc thương kỵ sĩ xông lên, múa may quay cuồng.
Một giây sau, mộc thương rời khỏi tay, cổ họng Ngưu Đại khô chát chát nhìn vết đỏ trên mu bàn tay. Hắn còn chưa kịp ra chiêu, đã bị đánh vào tay. Cái này căn bản là mạnh đến mức phạm quy rồi!
“Hai người cùng tiến lên!”
Ngưu Bôn đột nhiên hô, mặt mũi tràn đầy sợ hãi thán phục. Ai có thể nghĩ tới thiếu gia nhà mình thâm tàng bất lộ? Trước đây mình cứu thiếu gia, có phải đã xen vào việc của người khác không?
Ngưu Đại và Ngưu Nhị liếc nhau, nghiêm túc gật đầu, nắm lấy mộc thương và đại kiếm liền xông về phía Lưu Phong.
“Đến tốt!”
Lưu Phong nghênh đón. Hai người đồng thời ra chiêu, việc phân tích sẽ càng khó hơn một chút. . . Cũng là sau mười mấy chiêu đã đánh bại cả hai người.
Lưu Phong lắc đầu, với năng lực hiện tại, ba người liền có chút miễn cưỡng, trừ phi hắn có thể đột phá giới hạn một giây. Dù là 0.9 giây, hắn liền có thể ba chiêu giải quyết hai người. Mỗi chút tiến bộ đều cảm thấy thật khó khăn.
Xem ra vẫn phải luyện tập nhiều hơn, sớm đột phá mới là lẽ phải.
✩ Vần thơ VN rót dịu dàng — Vozer nâng bước trang vàng ✩
Đề xuất Tiên Hiệp: Hồng Mông Thiên Đế