Chương 398: Lúc Nào Lên Trời?

Sáng sớm.

"Hô... hô... hô..."

Tiếng hít thở đều đặn và mạnh mẽ của Lưu Phong vang lên trong phòng. Không biết qua bao lâu, hàng mi hắn khẽ rung, rồi chậm rãi mở ra, đôi mắt ngái ngủ mơ màng ngây ra nhìn màn che trên giường.

Đây đã là ngày thứ ba sau khi giải cứu Eliza. Đêm đó phải đi đường suốt đêm, lúc đến Tây Dương Thành đã là hơn mười giờ sáng hôm sau. Sau khi ăn uống tắm rửa, hắn liền ngủ một mạch cho đến tận sáng ngày thứ ba.

“Quả nhiên vẫn là ngủ ở nhà thoải mái nhất.” Lưu Phong ngái ngủ cảm thán, quay đầu nhìn về phía tủ đầu giường, định xem bây giờ là mấy giờ.

Nào ngờ vừa quay đầu lại, hắn đã thấy Frey đang ở ngay bên giường mình. Mái tóc dài màu trắng bạc xõa tung, để lộ khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo của cô gái, đôi tai lông vũ dài thỉnh thoảng lại cử động.

“Thiệt tình, mới sáng sớm đã không đợi được rồi à?” Lưu Phong đảo mắt, chẳng cần nghĩ cũng biết tại sao Frey lại ở đây, chắc là lại có chuyện gì rồi.

“Ưm…” Frey khẽ rên một tiếng mơ màng, miệng còn hơi nhóp nhép, dường như đang mơ thấy món gì ngon lắm.

“Chỉ khi ngủ con bé mới thể hiện con người thật của mình.” Lưu Phong nhìn dáng vẻ ngây thơ của cô gái, đưa tay kéo chiếc áo khoác quân đội treo bên cạnh, nhẹ nhàng khoác lên người Frey.

“Hửm?” Frey cảm nhận được hơi ấm trên người, chủ động ngồi dậy, chậm rãi mở mắt ra liền thấy Lưu Phong đã thu tay về. Cô cúi đầu nhìn chiếc áo khoác trên người mình, rồi bĩu môi.

“Tỉnh rồi à? Có muốn lên giường ngủ một lát không?” Lưu Phong lên tiếng, hắn không ngờ cô gái lại nhạy cảm đến vậy.

“Ừm.” Frey lạnh lùng gật đầu, sau đó liền cởi quần áo, chỉ còn lại nội y, chính là chiếc yếm. Trước vẻ mặt ngây ngẩn của Lưu Phong, cô bò lên giường, chui vào trong chăn, chỉ để lộ nửa cái đầu ra ngoài.

Lưu Phong chớp mắt, cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của cô gái trong lòng, không khỏi thở dài: “Cái này là ai dạy ngươi vậy?”

“Cái gì?” Mặt Frey bị chăn che mất, chỉ lộ ra đôi mắt màu xanh lục ngơ ngác nhìn Lưu Phong.

“Cái yếm là ai đưa cho ngươi?” Lưu Phong hỏi. Lần trước hắn không hề thấy Frey có thứ này, quan trọng nhất là, hắn đâu có phát minh ra cái yếm.

“An Lỵ.” Frey lạnh nhạt đáp.

“Ồ? Chẳng lẽ là do các Thú Nhĩ Nương tự nghiên cứu ra à?” Lưu Phong nhíu mày, điều này khiến hắn vừa kinh ngạc vừa vui mừng, không ngờ các Thú Nhĩ Nương lại có năng lực sáng tạo như vậy.

“Dùng lúc tắm suối nước nóng.” Frey thản nhiên nói.

“Ờ…” Lưu Phong nghẹn lời. Thôi được rồi, hắn nghĩ nhiều quá rồi. Đoán chừng mấy cô Thú Nhĩ Nương này chắc chắn là vì vấn đề ngực nhỏ, nên mới làm ra cái yếm này để che mắt người khác.

“Ngươi tỉnh sớm như vậy, không ngủ được hay sao mà chạy tới đây làm gì?” Lưu Phong tò mò hỏi, hắn liếc nhìn đồng hồ báo thức, bây giờ mới bảy giờ rưỡi sáng.

“Cái này…” Frey đột nhiên vén chăn lên, ngồi thẳng dậy, xoay người lại, để lộ toàn bộ tấm lưng trần mịn màng.

“A… đây là…” Lưu Phong ngây người nhìn lưng Frey, vị trí vốn chỉ có vết sẹo thế mà giờ đây đã mọc ra những sợi lông vũ mềm mại.

“Cánh.” Frey thản nhiên nói, trong giọng nói có chút vui vẻ. Cô lại nằm vào lòng Lưu Phong, rồi kéo chăn đắp kín người.

“Cánh bắt đầu mọc ra rồi, tốt quá.” Lưu Phong khẽ cười nói. Hắn biết tại sao cô gái lại đến sớm như vậy rồi, là để đến chia sẻ niềm vui với hắn.

“Ừm.” Frey gật đầu mà mặt không đổi sắc, đôi mắt xanh lục nhìn thẳng, dường như người được nói đến không phải là cô.

“Đây là chuyện vui mà, ngươi không thể cười một chút sao?” Lưu Phong một tay chống má, khóe miệng nhếch lên cười nói: “Phải cười nhiều một chút, cánh mới mọc nhanh hơn được.”

“Cười?” Frey nghiêng đầu suy tư.

“Đúng, chính là cười, ví dụ như thế này…” Trong mắt Lưu Phong lóe lên một tia gian xảo, bàn tay lặng lẽ đưa đến bên nách cô gái, rồi đột nhiên cù lét.

Frey vẫn giữ vẻ mặt vô cảm, lẳng lặng nhìn Lưu Phong, dường như người bị cù không phải là cô.

“Ờ…” Lưu Phong đành ngượng ngùng thu tay lại, kế hoạch làm cô gái nhột đã hoàn toàn thất bại.

“Cười?” Frey đưa hai ngón trỏ lên, vẽ theo khóe miệng mình, tạo ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.

“Dừng, đừng cười nữa.” Lưu Phong đưa tay che miệng Frey lại, nụ cười quái dị này thật khiến người ta rùng mình.

“Cánh, mọc nhanh lên.” Frey quay đầu tránh tay Lưu Phong, lại tiếp tục dùng ngón trỏ vẽ khóe miệng mình.

“…” Lưu Phong không biết phải làm sao, đây là cái trò gì vậy trời? Nếu để cô gái này cả ngày vẽ miệng như thế, không biết sẽ dọa sợ bao nhiêu người nữa.

Hắn đưa tay ôm lấy eo Frey, kéo cô vào lòng, nhẹ nhàng vuốt ve đôi cánh sau lưng cô rồi dịu dàng nói: “Cười, phải là nụ cười thật lòng cơ. Giống như khi ngươi ăn được món gì ngon, trong lòng sẽ cảm thấy vui vẻ, cách biểu đạt cảm xúc đó chính là cười.”

“…” Frey dừng động tác vẽ miệng lại, xoay người nhìn Lưu Phong, mở miệng nói: “Không hiểu.”

“Không cần hiểu ngay bây giờ đâu, lúc nào có thể khiến ngươi cười, ngươi sẽ hiểu.” Lưu Phong bình tĩnh nói, ngón trỏ khẽ gảy vào đám lông vũ trên tai cô.

Đối với một cô gái khép kín như vậy, quả nhiên vẫn phải mở được nút thắt trong lòng cô mới được, nếu không thì cô sẽ chẳng bao giờ cởi mở, càng đừng nói đến việc biểu đạt cảm xúc của mình.

Hắn đang nghĩ về nút thắt trong lòng Frey, có lẽ là liên quan đến chị gái của cô. Cũng không biết giữa hai chị em đã xảy ra chuyện gì, mà hỏi cô thì cô lại chẳng nói gì.

“Miệng.” Frey lạnh lùng gật đầu, đôi mắt xanh lục nhìn chằm chằm vào miệng hắn, rồi đột nhiên đưa tay lên véo lấy khóe miệng Lưu Phong, bắt đầu nghịch ngợm.

“Ngươi làm gì vậy?” Lưu Phong kinh ngạc nhìn Frey, hoàn toàn ngớ người trước hành động của cô.

“…” Frey mặt không biểu tình nhìn Lưu Phong, nhưng ngón tay lại chơi rất hứng khởi, kéo khóe miệng Lưu Phong lên, rồi lại kéo xuống, tạo ra đủ loại biểu cảm kỳ quái.

Lưu Phong chớp mắt, nhìn thấy trong mắt Frey ánh lên vẻ thích thú, hắn không khỏi đảo mắt bất lực, rồi há miệng ngậm lấy hai ngón tay của cô, giọng nói không rõ ràng: “Dừng, đừng nghịch nữa.”

“À!” Frey cứng người lại rồi rút ngón tay ra, tiện thể chùi nước bọt dính trên đó vào người Lưu Phong, sau đó ngẩng đầu nhìn hắn, lạnh nhạt hỏi: “Lúc nào lên trời?”

“Lên trời?” Lưu Phong nhớ lại lời Frey nói trước khi đến thành Đằng Ưng, nhíu mày đáp: “Lát nữa đến bộ phận nghiên cứu khoa học xem sao, nếu đồ đạc làm xong rồi thì sẽ đưa ngươi lên trời.”

“Đi ngay bây giờ.” Frey ngồi dậy, cầm lấy quần áo bên cạnh mặc vào.

“Đúng là một tiểu yêu tinh biết hành người khác mà.” Lưu Phong bất đắc dĩ nói. Cô gái này làm việc nhanh như chớp, khiến hắn cũng không thể ngủ nướng được nữa. Eliza và các tinh linh khác cũng cần phải sắp xếp ổn thỏa…

❂ Từng câu chữ → hóa vần ca ← Vozer thắm tình bao la ❂

Đề xuất Voz: Bạn gái tôi là lớp trưởng
BÌNH LUẬN