Chương 556: Thành Bắc Phong mất quyền kiểm soát
Hạ lưu sông U Thủy xảy ra một trận đại hồng thủy, tin tức đã lan đến cả vùng thượng lưu. Vô số lưu dân bắt đầu tràn vào các thành thị, và Thành Bắc Phong cũng không ngoại lệ.
Thành chủ Bắc Phong đứng trên tường thành, sắc mặt u ám nhìn xuống dòng lưu dân đang xếp hàng chờ vào cổng. Đợt này có đến vài trăm người, và đã là đợt thứ ba trong ngày hôm nay.
"Trong thành có khoảng bao nhiêu lưu dân rồi?" Thành chủ Bắc Phong trầm giọng hỏi.
"Dạ... khoảng hai ngàn người rồi ạ." Gã kỵ sĩ thận trọng đáp, hắn thừa sức nhận ra tâm trạng của thành chủ đang không tốt chút nào.
"Có gây rối không?" Thành chủ Bắc Phong bình thản hỏi, vẻ mặt khiến không ai đoán được hắn đang nghĩ gì.
"Có một vài kẻ trộm lúa mì, đã bị treo đầu thị chúng rồi ạ." Gã kỵ sĩ nghiêm mặt đáp.
"Lưu dân càng lúc càng đông." Gương mặt béo nung núc thịt của Thành chủ Bắc Phong khẽ rung lên khi nhìn đám người tụ tập ở cổng thành. Cứ đà này, dân chúng trong thành sẽ sớm tranh giành miếng ăn với nhau, và một khi bạo động nổ ra, an nguy của chính hắn cũng sẽ bị đe dọa.
"Thành chủ đại nhân, hay là chúng ta cử kỵ sĩ đi xua đuổi họ?" Gã kỵ sĩ đề nghị. "Tình hình trong thành hiện giờ vô cùng bất ổn, khắp nơi đều là lưu dân lang thang hỗn loạn, chuyện trộm cắp xảy ra như cơm bữa."
"Hừ, không cần." Thành chủ Bắc Phong phất tay, lạnh lùng nói: "Cử người đưa đám lưu dân này đến Thành Tây Dương. Tên Lưu Phong kia chẳng phải đang thiếu người sao? Chúng ta tặng không cho hắn một ít."
Hắn chợt nhớ đến chuyện vài ngày trước, người của Thành Tây Dương đến mượn thuyền để đi cứu người. Thật nực cười! Hắn không khỏi tự hỏi liệu tên Lưu Phong kia có bị úng não không. Dân trong lãnh địa của mình còn chưa chắc đã nuôi nổi, tiền để dành không sướng hơn à? Lại còn bày đặt lòng tốt đi cứu người. Nực cười, đúng là nực cười.
"Liệu thành chủ Tây Dương có chịu nhận đám lưu dân này không ạ?" Gã kỵ sĩ ngập ngừng. Hắn biết rõ thành chủ đại nhân có thành kiến rất lớn với Lưu Phong, chủ yếu là vì Thành Bắc Phong đang dần bị Thành Tây Dương thâu tóm quyền kiểm soát.
"Hắn sẽ nhận thôi. Tiện thể gửi cho Thành Tây Dương một ít lúa mì nữa, Lưu Phong chắc chắn sẽ nhận." Thành chủ Bắc Phong cười khẩy. "Mà hắn không nhận thì càng tốt, ta sẽ tung vài tin đồn, khiến cho danh tiếng của tên đó thối hoắc."
Hắn cũng muốn xem Thành Tây Dương làm thế nào để nuôi nổi từng ấy miệng ăn. Bây giờ mới đầu xuân, muốn thu hoạch cũng phải đợi đến mùa thu. Kể cả có đi thu mua lúa mì thì cũng phải vào sâu trong đất liền, nơi có lúa mì một năm hai vụ, nhưng chắc chắn sẽ bị chém cho một vố đau điếng.
Giao thương của Thành Tây Dương chỉ mới bắt đầu, không giống Thành Bắc Phong của hắn năm nào cũng tích trữ đủ lúa mì cho mấy vạn người ăn. Dù sao hắn cũng là một thương nhân chuyên buôn lúa mì, mỗi lần đều nâng giá lên một chút rồi mới bán đi.
Ai mà chẳng biết đông dân là tốt, nhưng cũng phải nuôi nổi đã. Nuôi một đám ăn hại như vậy chỉ tổ lãng phí lương thực, hắn đâu có ngu mà đem lúa mì của mình cho đám lưu dân đó ăn. Chỉ có tên ngốc như thành chủ Tây Dương mới làm vậy, núi vàng núi bạc cũng có ngày ăn hết.
Dù sao thì hắn cũng sẽ không bán lúa mì cho Thành Tây Dương nữa. Hắn muốn xem tên Lưu Phong kia xoay sở ra sao, dám vươn tay đến cả Thành Bắc Phong này, coi hắn dễ bắt nạt lắm à?
"Thành chủ đại nhân, vậy chúng ta gửi bao nhiêu lúa mì ạ?" Gã kỵ sĩ không ngờ thành chủ lại hào phóng đến thế, còn gửi cả lúa mì cho người ta.
"Một ngàn cân đi." Thành chủ Bắc Phong cười nhạt.
"Ơ..." Gã kỵ sĩ sững người. Một ngàn cân lúa mì, nếu ăn dè sẻn cũng chỉ đủ cho một ngàn người ăn trong hai ngày. Gửi có từng ấy, chẳng phải là quá keo kiệt sao?
"Sao? Có vấn đề gì à?" Thành chủ Bắc Phong híp mắt nhìn sang, ánh mắt sắc lạnh đến rợn người.
"Dạ không, không có vấn đề gì ạ." Gã kỵ sĩ vội vàng đáp, dạo này tính tình thành chủ đại nhân có chút mưa nắng thất thường.
"Chuẩn bị đi, ngày kia ta cũng sẽ đến Thành Tây Dương." Thành chủ Bắc Phong thản nhiên nói. Hắn có chút nhớ nhung mỹ thực của Túy Tiêu Lâu, và cũng muốn đến xem trò cười của thành chủ Tây Dương.
"Thuộc hạ đi sắp xếp ngay." Gã kỵ sĩ hành lễ rồi quay người rời khỏi tường thành.
Đứng dưới chân thành, gã kỵ sĩ ngoái đầu nhìn bóng lưng của thành chủ, lặng lẽ thở dài, lẩm bẩm: "Thành chủ đại nhân, hà tất phải làm vậy chứ? Vị thành chủ Tây Dương kia không phải là người chúng ta có thể chọc vào đâu."
"Cộp cộp cộp..."
Gã kỵ sĩ sải bước vào trong thành để điều động người đi sắp xếp đám lưu dân. Giờ đây, khắp các nẻo đường của Thành Bắc Phong đều là những người dắt díu gia đình, tay cầm bát mẻ.
"Này, nghe gì chưa? Trong thành có bán muối giá rẻ đấy."
"Thật không? Giờ một cân muối tận bốn mươi đồng, muối rẻ thì cũng rẻ được bao nhiêu? Giảm được vài đồng chắc?"
"Hì hì... Nhìn này, một túi muối thế này chỉ có năm đồng thôi. Túi này chưa đến ba lạng, tính ra một cân chỉ hơn hai mươi đồng. Rẻ chưa?"
"Một cân muối chỉ hơn hai mươi đồng? Ông không đùa đấy chứ? Sao lại rẻ thế được? Chắc là muối bẩn, có trộn cát à?"
"Không đâu, làm gì có chuyện trộn cát. Đây là muối tinh của Thành Tây Dương, là muối tốt đấy. Thành chủ Tây Dương muốn dân nghèo cũng mua được nên mới đặc biệt làm ra loại túi nhỏ này."
"Muối của Thành Tây Dương à, vậy thì yên tâm rồi. Tôi đi mua một túi ngay đây."
"Ở phía đông thành ấy, có một cửa hàng muối mới mở. Nhanh chân lên, nhiều người đang tranh nhau mua lắm."
"Được."
...
Nghe cuộc đối thoại của hai người dân, gã kỵ sĩ không khỏi thở dài. Việc buôn bán muối ở Thành Bắc Phong đã bị Thành Tây Dương kiểm soát, cả việc buôn vải vóc cũng vậy, tất cả đều là cửa hàng do Thành Tây Dương mở.
Bây giờ, dân chúng Thành Bắc Phong hễ nghe là hàng của Thành Tây Dương thì đều đổ xô đi mua, vừa rẻ chất lượng lại tốt. Thị trường gần như đã bị hàng hóa của Thành Tây Dương chiếm lĩnh hoàn toàn.
Chuyện ăn, mặc, ở đều bị Thành Tây Dương nắm trong lòng bàn tay. Nếu không phải việc buôn bán lúa mì vẫn do thành chủ đại nhân kiểm soát, có lẽ cả Thành Bắc Phong này đã do thành chủ Tây Dương định đoạt rồi.
Đây cũng là một trong những lý do khiến Thành chủ Bắc Phong căm ghét Thành Tây Dương đến vậy. Ngoài sự ghen tị, còn có cả sự căm hận vì Thành Tây Dương đã can thiệp vào chuyện của Thành Bắc Phong.
Nếu không phải e dè thực lực quân sự của Thành Tây Dương, có lẽ những cửa hàng muối, cửa hàng vải vóc, tửu lầu kia đã sớm bị Thành chủ Bắc Phong nuốt chửng từ lâu...
Đề xuất Tiên Hiệp: Mục Thần Ký [Dịch]