Chương 287: Ác Ma

“Đan Đan, ngươi có chắc Nhan Như Ngọc đã tu luyện cấm kỵ huyền công không?” Sở Phong không rõ cấm kỵ huyền công là cái gì, nhưng qua lời của Đan Đan, y nghe ra được sự lợi hại của thứ công phu này.

“Không sai lắm đâu, tu luyện cấm kỵ huyền công tất phải tuân theo những quy tắc đặc biệt. Nhan Như Ngọc giữ mình như ngọc, sau khi bị ngươi phá hoại tiết trinh, thân thể cô ta biến hóa như vậy tuyệt không phải chuyện ngẫu nhiên.”

“Chỉ là ngươi cũng không cần quá lo lắng, trạng thái hiện nay của cô ấy là điên tâm nhập ma, khả năng sống sót rất thấp rồi.” Đan Đan cảnh báo.

“Cái gì? Ý ngươi là cô ta sẽ vì ta mà chết sao?” Sở Phong nghe vậy cảm thấy cắn rứt vô cùng, dù không hảo ý với Nhan Như Ngọc lắm, nhưng tuyệt không muốn làm hại mạng người ấy.

“Sao thế? Ngươi còn lưu tâm sao? Sở Phong, tốt nhất ngươi hãy cầu nguyện cô ta chỉ vì điên tâm nhập ma mà chết, nếu không…”

“Nếu không thì sao?”

“Nếu không, cô ta sẽ trở thành một nữ ma đầu máu lạnh, và người đầu tiên cô ta muốn giết, chính là ngươi.”

Lúc này Sở Phong mới nhận thức sâu sắc mức độ nghiêm trọng, không ngờ Nhan Như Ngọc lại là người đã tu luyện cấm kỵ huyền công nguy hiểm ấy. Nhưng chuyện đã xảy ra, hối hận cũng vô ích, đã làm thì phải chịu trách nhiệm.

Trở về Lăng Vân Tông, Sở Phong không hề làm ngơ như chưa có chuyện gì, mà trực tiếp tìm đến chỗ chủ môn Ngọc Nữ Tông để nhận tội.

Đến nơi, y phát hiện việc chủ động xin lỗi quả thật sáng suốt, bởi Bạch Hề, kẻ vốn chẳng ra gì, cũng có ở đây. Rõ ràng nàng đã tiết lộ toàn bộ sự việc cho chủ môn, mặc dù không biết về biến hóa thân thể của Nhan Như Ngọc lúc cô còn hôn mê.

“Bạch Hề, ngươi lui xuống đi, ta cần nói chuyện với Sở Phong. Nhớ kỹ, đừng để ai biết chuyện của Như Ngọc.” Chủ môn Ngọc Nữ Tông ngồi trên ghế, giơ tay ra hiệu.

“Tuân lệnh.” Bạch Hề chẳng dám chậm trễ, liếc Sở Phong đầy ý tứ rồi quay người rời đi.

Sau khi Bạch Hề rời khỏi, vị chủ môn bình tĩnh nhấp chén trà rồi nhìn Sở Phong, mỉm cười bằng thái độ thong thả:

“Sở Phong, ngươi biết nhận lỗi chủ động tìm đến, ta thật sự vui mừng.”

“Ngươi có thể nói cho ta biết Như Ngọc hiện giờ ở đâu không? Tiểu nữ ấy tính khí nóng nảy, ta sợ cô ta nghĩ quẩn làm điều dại dột.”

Thấy chủ môn quan tâm sâu sắc đến Nhan Như Ngọc, Sở Phong không nỡ giấu diếm mà kể lại hết thảy.

Khi biết Nhan Như Ngọc và Sở Phong đã từng qua lại, khiến thân thể cô biến đổi không thể lý giải, đến ngay cả Sở Phong cũng không thể đuổi kịp, chủ môn Ngọc Nữ không thể giữ được bình tĩnh, đứng dậy, ánh mắt lông mày nhíu lại, đi đi lại lại trong đại sảnh.

Một lúc sau, nàng hỏi Sở Phong:

“Sở Phong, ngươi nghĩ sao về nguyên nhân khiến Như Ngọc xảy ra biến hóa kia?”

“Xin phép được thẳng thắn, ta nghĩ sự thay đổi này không giống do hấp thụ thứ thuốc đặc biệt nào, mà giống như do tu luyện ma công.”

Sở Phong không dám nói thẳng “cấm kỵ huyền công”, bởi trên đại lục này, ma công được nhiều người biết đến hơn, còn cấm kỵ huyền công lại hiếm ai nắm rõ.

Nếu y giải thích với vị chủ môn từng sống mấy chục năm về cấm kỵ huyền công là gì, nàng có thể nghi ngờ lấy lý do nào y biết được những thứ đó, thậm chí nghi ngờ y mang bí mật không rõ.

“Ma công ư…” Chủ môn Ngọc Nữ Tông nghe xong lại trầm tư, một lát sau thở dài:

“Quả là có lý.”

“Tiền bối, ngài biết điều gì sao?” Sở Phong vội hỏi.

Thấy y hỏi, chủ môn ngần ngừ rồi nói:

“Chân sư tổ của môn phái chúng ta lập phái nơi dãy núi này, chính vì trên đỉnh một ngọn núi có phát hiện loại huyền công thâm sâu.”

“Huyền công ấy khắc trên núi, không thể sao chép hay di chuyển, chỉ có thể ngồi trên đó tham cứu. Để ngăn bản pháp truyền ra ngoài, chân sư tổ mới xây dựng toàn môn tại núi này, đồng thời biến đổi ngọn núi thành cấm địa.”

“Song dù biết huyền công đó thâm sâu, chẳng ai tham cứu được, ngay cả tổ sư cũng chỉ lĩnh hội được một phần, tổ sư dặn dò rằng xuất chúng đệ tử môn phái đều phải tham đắc lối huyền công, không để lãng phí.”

“Chỉ tiếc mấy trăm năm qua chẳng ai khai ngộ thêm chút nào, dần dần không ai còn tin huyền công ấy có thể tu luyện.”

“Tuy nhiên, nghe ngươi nói, ta nhớ lại từ lúc Như Ngọc lần đầu nhìn thấy công phu ấy thì cô ta thường xuyên đến đó học hỏi, đặc biệt là hai năm nay, ngày nào cũng tới. Không chừng cô ta thực sự tham đắc được huyền công ấy, và tu luyện thành công.”

Mắt chủ môn cũng lộ vẻ kinh ngạc.

“Tiền bối, ngài có thể để ta đi xem thử huyền công kia không?” Sở Phong khi biết chuyện trở nên háo hức, dù không hiểu cấm kỵ huyền công là gì, nhưng Đan Đan nhất định biết. Y khao khát xác nhận Nhan Như Ngọc có thật sự tu luyện cấm kỵ huyền công hay không, biết đâu còn khám phá ra bí mật khác.

“Có thể, chờ đến khi Bách Tông Đại Hội kết thúc, ngươi hãy theo ta trở về Ngọc Nữ Tông. Hơn nữa, Sở Phong, ngươi đừng tự trách mình, tuy ngươi chưa giải thích gì nhưng qua lời Bạch Hề ta cũng đoán ra việc này không hoàn toàn lỗi ở ngươi, ngược lại, nhiều khả năng ngươi cũng là nạn nhân.”

“Bạch Hề đứa nhỏ tính tình ngang bướng, hành động cực đoan.”

“Nhưng nàng cũng là mầm mống hiếm có. Nếu Như Ngọc có sự cố bất trắc, có lẽ sau này Ngọc Nữ Tông sẽ phải dựa vào nàng để đứng vững.”

Sau khi biết được chân tướng, chủ môn Ngọc Nữ Tông không trách cứ Sở Phong. Còn y khi hay biết chủ môn lại định đào tạo Bạch Hề cũng rất sốc. Nghĩ tới tính cách Bạch Hề, y định khuyên can, nhưng nghĩ đây là chuyện gia đình, đành giữ ý.

Dù sao, qua lời chủ môn này, Sở Phong biết nàng hiểu rõ cả Bạch Hề lẫn Nhan Như Ngọc hơn bất kỳ ai, lựa chọn của nàng tất có lý do.

Kế đó, Sở Phong tự tin bước vào, rồi ung dung bước ra, ra ngoài còn gặp Bạch Hề.

“Ngươi rốt cuộc đưa sư muội Như Ngọc đi đâu? Ngươi đúng là ác ma.” Bạch Hề đầy oán hận nhìn y.

Nhìn nàng, sắc mặt Sở Phong bỗng lạnh lùng, tay nhanh như chớp quắp lấy cằm Bạch Hề rồi áp sát tai, giọng nghiêm khắc cảnh báo:

“Ngươi nói đúng, ta chính là ác ma. Tốt nhất đừng có đụng đến ta nữa, bằng không ta sẽ phá hủy công lực của ngươi, bán ngươi vào lầu xanh.”

Nói rồi bỏ tay ra, Sở Phong bước đi không nhìn lại.

Bạch Hề đứng đó đờ đẫn, mồ hôi lạnh túa ra đầy mặt, ánh mắt đầy sợ hãi, bởi nàng nhận ra lời của Sở Phong không hề đùa.

***

Hôm nay hai chương đã kết thúc. Có độc giả hỏi về nhóm Hội Ma Đường, xin ghi lại tại đây:

Nhóm 1: 215777237

Nhóm 2: 307953758

Hội Ma Đường này chào đón tất cả người yêu thích võ thần, thật lòng ủng hộ Mật Phong tham gia. Đây là một đại gia đình, hy vọng mọi người vào nhóm đều hòa thuận, Mật Phong đang chờ đón các bạn.

Đề xuất Voz: Ký sự xóm trọ
Quay lại truyện Tu La Võ Thần (Dịch)
BÌNH LUẬN