Chương 6742: Chương 6600 Trả thù của Châu Phong

Chương 6600: Sự trả thù của Sở Phong

Giữa bầu trời u ám, cuồng phong gào thét như tiếng khóc than của quỷ dữ. Sở Phong đứng lơ lửng trên hư không, tà áo trắng tung bay trong gió, nhưng ánh mắt hắn lại lạnh lẽo đến thấu xương, không chút độ ấm.

Phía dưới hắn, đám người Hạ Hầu Tuyệt đang run rẩy, sắc mặt tái nhợt như tro tàn. Uy áp từ cơ thể Sở Phong tỏa ra như một ngọn núi khổng lồ đè nặng lên vai bọn chúng, khiến ngay cả việc hít thở cũng trở nên khó khăn.

“Sở Phong, ngươi... ngươi định làm gì? Ta là người của Thất Giới Thánh Phủ, nếu ngươi dám động đến ta, phủ chủ đại nhân tuyệt đối sẽ không tha cho ngươi!”

Hạ Hầu Tuyệt cố lấy can đảm hét lên, nhưng giọng nói run rẩy đã bán đứng nỗi sợ hãi tột cùng trong lòng hắn. Hắn chưa bao giờ nghĩ rằng, kẻ mà hắn từng coi là kiến hôi, nay lại có thể đứng ở vị thế nhìn xuống hắn như một vị thần linh cai quản cái chết.

Sở Phong khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo sự mỉa mai vô tận. Hắn không nói lời nào, chỉ chậm rãi đưa tay lên, lòng bàn tay hướng về phía Hạ Hầu Tuyệt.

“Nợ máu phải trả bằng máu. Những gì các ngươi đã gây ra cho ta và những người bên cạnh ta, hôm nay ta sẽ đòi lại cả vốn lẫn lãi.”

Giọng nói của hắn bình thản đến lạ thường, nhưng lại khiến tất cả những kẻ có mặt tại đó cảm thấy da đầu tê dại. Đó không phải là lời đe dọa, mà là một bản án tử hình đã được định đoạt.

Oanh!

Một đạo lôi đình màu vàng kim từ trên trời cao giáng xuống, trực tiếp đánh tan lớp phòng ngự yếu ớt của Hạ Hầu Tuyệt. Tiếng gào thét thảm thiết vang lên xé rách màn đêm, máu tươi bắn tung tóe, nhuộm đỏ cả một vùng đất.

Đản Đản đứng trong không gian linh hồn, đôi mắt đẹp lấp lánh tia nhìn lạnh lùng. Nàng không hề ngăn cản, bởi nàng biết rõ Sở Phong đã phải chịu đựng bao nhiêu uất ức để có được ngày hôm nay. Kẻ thù của hắn, chính là kẻ thù của nàng.

Giới Thiên Nhiễm đứng từ xa quan sát, gương mặt già nua vặn vẹo vì giận dữ và kinh hãi. Lão không thể tin được đứa cháu ngoại mà lão luôn muốn trừ khử lại có thể trưởng thành nhanh đến mức này. Sát ý trong lòng lão dâng cao, nhưng sâu thẳm lại là một nỗi bất an không tên.

“Sở Phong, dừng tay lại!”

Tiếng quát của Giới Thiên Nhiễm vang dội khắp không gian, nhưng Sở Phong chẳng thèm liếc mắt nhìn lão lấy một cái. Đối với hắn, lão già này sớm muộn gì cũng phải trả giá, nhưng bây giờ, hắn muốn những kẻ trực tiếp ra tay năm xưa phải nếm trải cảm giác tuyệt vọng trước.

Tiểu Ngư Nhi đứng ở một góc khác, đôi mắt to tròn ngập tràn sự lo lắng. Nàng hiểu Sở Phong, nàng biết hắn không phải là kẻ khát máu, nhưng thế gian này quá tàn khốc, đã ép một thiếu niên chính trực phải khoác lên mình lớp vỏ bọc lạnh lùng của một sát thần.

“Sở Phong ca ca...”

Nàng khẽ lẩm bẩm, bàn tay nhỏ nhắn nắm chặt vạt áo. Nàng không sợ hắn trở nên tàn nhẫn, nàng chỉ sợ hắn sẽ vì thù hận mà đánh mất chính mình.

Nhưng Sở Phong lúc này đã hoàn toàn chìm trong cơn thịnh nộ được kìm nén bấy lâu. Mỗi một chiêu thức hắn tung ra đều mang theo sức mạnh hủy diệt, tàn nhẫn tước đoạt sinh mạng của những kẻ từng sỉ nhục hắn.

Hư không vỡ vụn, mặt đất sụp đổ. Trận chiến này không còn là một cuộc so tài, mà là một cuộc thảm sát đơn phương. Sở Phong như một con mãnh hổ lạc vào bầy cừu, gieo rắc nỗi kinh hoàng lên khắp chiến trường.

“Hôm nay, ta sẽ cho các ngươi biết, thế nào là cái giá của sự ngông cuồng.”

Thanh âm của Sở Phong vang vọng giữa trời đất, lạnh lẽo và dứt khoát, báo hiệu cho một thời đại mới sắp bắt đầu, nơi mà cái tên của hắn sẽ trở thành nỗi khiếp sợ của cả giới linh sư.

Đề xuất Tiên Hiệp: Bắt Đầu Làm Tông Chủ (Dịch)
Quay lại truyện Tu La Võ Thần (Dịch)
BÌNH LUẬN