Chương 6743: Bảo bối giới hạn, vật vô giá
Chương sáu ngàn sáu trăm lẻ một: Giới Bảo Bảo, vật trân quý nhất.
Trong hư không mênh mông, kình phong gào thét thổi loạn mái tóc dài của Sở Phong. Hắn đứng đó, ánh mắt bình thản nhưng sâu thẳm như đầm nước cổ, lặng lẽ nhìn chằm chằm vào thiếu nữ trước mặt.
Giới Bảo Bảo.
Cái tên này tại Thất Giới Thánh Phủ vốn dĩ đại diện cho thiên phú cực hạn, cũng đại diện cho sự lạnh lùng đến thấu xương. Nàng đứng giữa không trung, quanh thân lượn lờ kết giới lực tinh thuần, tựa như một vị thần linh không nhiễm bụi trần.
“Ngươi thực sự muốn lấy thứ này sao?” Giới Bảo Bảo mở lời, giọng nói thanh lãnh như tiếng chuông bạc va chạm, nhưng lại mang theo một tia áp bức không thể lay chuyển.
Trong tay nàng, một khối ngọc bội tản phát ra hào quang nhu hòa đang lẳng lặng nằm đó. Đó không phải là bảo vật nghịch thiên gì, nhưng đối với Sở Phong, nó lại mang ý nghĩa nặng nề hơn vạn dặm giang sơn.
Bởi vì đó là vật mà mẫu thân hắn, Giới Niệm Thanh, từng trân quý nhất.
Sở Phong không nói gì, chỉ chậm rãi bước tới. Mỗi bước chân của hắn đều khiến không gian xung quanh rung động, lôi đình chi lực ẩn hiện trong huyết mạch bắt đầu rục rịch.
“Thứ thuộc về mẫu thân ta, ai cũng không được phép chạm vào.”
Giọng nói của Sở Phong không lớn, nhưng lại ẩn chứa một loại kiên định không gì phá nổi. Hắn biết rõ, đối mặt với Giới Bảo Bảo, hay thậm chí là Giới Thiên Nhiễm phía sau nàng, hắn đều đang đi trên một con đường đầy rẫy chông gai.
Giới Bảo Bảo khẽ nhíu mày, trong đôi mắt đẹp hiện lên một tia phức tạp. Nàng nhìn Sở Phong, dường như muốn nhìn thấu tâm can của nam tử trước mắt này.
“Sở Phong, ngươi nên hiểu rõ, tại Thất Giới Thánh Phủ, thứ gọi là tình cảm chính là xiềng xích yếu đuối nhất.”
Sở Phong cười lạnh một tiếng, nụ cười mang theo vài phần ngạo nghễ, vài phần khinh miệt.
“Xiềng xích? Đối với các ngươi, đó là xiềng xích. Nhưng đối với ta, đó là nghịch lân. Kẻ nào chạm vào, tất phải trả giá.”
Không khí trong nháy mắt đông cứng lại. Hai luồng khí tức cường đại va chạm giữa không trung, tạo ra những vết nứt không gian li ti.
Ở một phía khác, Tiên Hải Ngư Nhi lo lắng nhìn về hướng này. Nàng biết tính cách của Sở Phong, một khi đã quyết định, dù là thần phật cũng khó lòng ngăn cản.
“Sở Phong ca ca...” Tiểu Ngư Nhi khẽ lẩm bẩm, bàn tay nhỏ nhắn nắm chặt lấy vạt áo.
Trận chiến này không chỉ là vì một vật trân quý, mà còn là sự đối đầu giữa hai loại tín niệm hoàn toàn khác biệt. Một bên là sự lạnh lùng tuyệt đối của quy tắc, một bên là ý chí rực cháy của huyết thống tình thân.
Giới Bảo Bảo thở dài một tiếng, kết giới lực quanh thân bỗng nhiên bùng phát, hóa thành vô số xiềng xích hoàng kim, khóa chặt cả một vùng trời đất.
“Nếu đã vậy, để ta xem thử, cái gọi là nghịch lân của ngươi có thể chống đỡ được bao lâu trước sức mạnh của Thất Giới.”
Sở Phong không hề lùi bước, lôi dực sau lưng đột ngột vỗ mạnh, hóa thành một đạo lôi quang xé toạc màn đêm, lao thẳng về phía trước.
Đề xuất Huyền Huyễn: Nhất Đao Phách Khai Sinh Tử Lộ