Chương 3467: Kinh Hồn!
Ninh Hư Không ngồi xếp bằng giữa Hỗn Độn hư không, trên đỉnh đầu hắn, một đạo nguyên thần thần bí và cổ xưa đang tỏa ra quang huy óng ánh chói mắt. Dường như đang diễn ra một loại truyền thừa nào đó, nó không ngừng dung nhập vào cơ thể Ninh Hư Không, khiến khí tức của hắn cũng ngày càng trở nên mạnh mẽ.
Sắc mặt ba người Đế Hồng Loan đều vô cùng khó coi, bọn họ hoàn toàn không ngờ rằng, truyền thừa của Hỗn Độn Cổ Tiên Đế lại rơi vào tay tên cẩu tặc Ninh Hư Không này.
Đối với Vĩnh Hằng Tiên Vực mà nói, Hỗn Độn Cổ Tiên Đế là một cái tên vừa lạ lẫm lại vừa quen thuộc.
Bởi vì Hỗn Độn Cổ Tiên Đế tồn tại từ trước thượng cổ kỷ nguyên, nghe đồn đó là thời kỳ hồng hoang của Vĩnh Hằng Tiên Vực. Hỗn Độn Cổ Tiên Đế đã dùng phong thái kinh tài tuyệt diễm để chứng đạo Tiên Đế, khai sáng con đường tu luyện của Vĩnh Hằng Tiên Vực, cũng được vô số sinh linh nơi đây tôn xưng là Tiên Tổ!
Nghe đồn, Hỗn Độn Cổ Tiên Đế là tồn tại duy nhất của Vĩnh Hằng Tiên Vực từ trước đến nay đã siêu việt cảnh giới Tiên Đế, đạt đến cảnh giới huyền diệu khôn lường.
Bởi vì, năm xưa khi Nghịch Thương Thiên đạt đến Tiên Đế tuyệt đỉnh, đã từng nói rằng mình không bằng Hỗn Độn Tiên Đế.
Nhưng ai có thể ngờ được, một vị tồn tại vô thượng như vậy, người được tôn xưng là Tiên Tổ, vậy mà cũng vẫn lạc tại đây!
Rốt cuộc Hỗn Độn Cổ Tiên Đế đã chết ở đây như thế nào?
Trong đầu đám người Lăng Tiêu đều tràn ngập nghi hoặc.
"Hả? Không đúng, hắn hình như có chút vấn đề, không chỉ đơn giản là kế thừa truyền thừa của Hỗn Độn Cổ Tiên Đế!"
Tinh quang trong mắt Lăng Tiêu lóe lên, không khỏi khẽ kêu lên một tiếng.
Trong đôi mắt hắn, tinh mang lấp lóe, hỗn độn quang dâng trào, dường như trong phút chốc đã xuyên thủng hư không, nhìn thấy đạo nguyên thần cổ xưa kia phảng phất như có ý thức của riêng mình, đang dần dần thức tỉnh.
Vốn dĩ nó chỉ như một đạo tàn hồn, đang truyền lại truyền thừa của Hỗn Độn Cổ Tiên Đế cho Ninh Hư Không.
Nhưng giờ phút này, bên trong đạo nguyên thần ấy lại có một luồng linh tính ba động cường đại đang dần thức tỉnh, hơn nữa khí tức ngày càng mạnh mẽ.
Ầm ầm!
Đạo nguyên thần cường đại và cổ xưa kia bỗng nhiên nở một nụ cười vô cùng quỷ dị, sau đó hóa thành một luồng hào quang óng ánh chói mắt, vào thời khắc cực kỳ nguy cấp, trong nháy mắt dung nhập vào thức hải nơi mi tâm của Ninh Hư Không.
Một luồng ma khí ngập trời cuộn trào, bao phủ tứ phương hư không, xua tan tất cả tiên khí, khiến nơi đây trong nháy mắt trở nên ma khí cuồn cuộn, tựa như Tu La Địa Ngục, tràn ngập sát khí ngút trời.
"Chuyện gì xảy ra?"
Cả ba người Đế Hồng Loan, Lý Vô Kỵ và Lý Vô Song đều toàn thân chấn động mạnh, trong mắt tràn đầy vẻ khó tin.
"Cút cho ta!"
Toàn thân Ninh Hư Không bỗng nhiên nở rộ tiên quang óng ánh chói mắt, thụy khí bốc lên, từ trong mi tâm của hắn, một luồng khí tức thần bí và cổ xưa bung tỏa.
"Lại có Vĩnh Hằng Đế Khí bảo vệ? Nhưng đáng tiếc, chẳng qua chỉ là một dấu ấn mà thôi. Tiểu tử, vẫn là ngoan ngoãn bị lão tổ ta thôn phệ đoạt xá đi, đây là vinh hạnh vô thượng của ngươi!"
Một giọng nói âm u vang lên, khiến tứ phương hư không đều chấn động kịch liệt.
Đạo nguyên thần màu đen kia lộ ra một gương mặt vặn vẹo và tàn nhẫn, tỏa ra ma khí và sát khí ngập trời, trông vô cùng khủng bố.
Kiếm quang từ Chân Lý Chi Kiếm chém lên trên nguyên thần, chỉ khiến đạo nguyên thần màu đen kia hơi rung động, vậy mà lại không hề tạo thành bất cứ tổn thương gì!
Sau đó, đạo nguyên thần màu đen kia trực tiếp đột phá tầng tầng cấm chế trong đầu Ninh Hư Không, lao về phía nguyên thần của hắn.
"Chết tiệt! Ngươi, ngươi rốt cuộc là ai? Ta không muốn chết, ta không muốn chết a..."
Ánh mắt Ninh Hư Không tràn đầy sợ hãi, không khỏi hét lớn lên.
Đồng thời, trong cơ thể hắn có một luồng hỗn độn quang đang khẽ rung động, dường như vào thời khắc này muốn thoát khỏi thể xác của hắn, trực tiếp lướt ngang ra ngoài.
"Ồ, vậy mà lại là Hư Không Tiên Thể trong truyền thuyết? Xem ra vận khí của lão tổ ta không tệ! Tiểu tử, đã như vậy, ngươi lại càng không trốn thoát được!"
Đạo nguyên thần ma khí ngập trời kia chỉ tay giữa không trung, từng luồng hắc quang giống như một tấm lưới khổng lồ, trực tiếp bao phủ lấy nguyên thần của Ninh Hư Không, sau đó không ngừng kéo về phía nguyên thần hắc ám.
Nguyên thần ma khí ngập trời giống như ác long, nguyên thần của Ninh Hư Không ở trước mặt nó chỉ như một con gà con không chút sức phản kháng, trong mắt tràn đầy vẻ vô cùng hoảng sợ.
"Lăng Tiêu, cứu ta, cứu ta với! Chỉ cần ngươi cứu ta, truyền thừa Tiên Đế toàn bộ đều cho ngươi, toàn bộ đều cho ngươi..."
Ninh Hư Không đột nhiên điên cuồng hét lớn, trong mắt tràn ngập vẻ vô cùng hoảng sợ và kinh hãi.
Nhưng Lăng Tiêu sắc mặt lạnh nhạt, không hề có dấu hiệu muốn ra tay.
Chưa nói đến việc Lăng Tiêu vốn không muốn cứu Ninh Hư Không, cho dù giờ phút này hắn muốn cứu, cũng là lực bất tòng tâm.
Dù sao kết giới vô hình quanh Ninh Hư Không quá mức cường đại, cho dù Lăng Tiêu có thể phá vỡ, cũng cần hao phí không ít thời gian.
Mà chừng ấy thời gian trôi qua, Ninh Hư Không đã sớm bị nuốt chửng không còn một mẩu.
Chỉ nghe một tiếng gầm giận dữ không cam lòng, thống khổ, tuyệt vọng lại phẫn nộ vang lên, sau đó im bặt trong nháy mắt.
Nguyên thần của Ninh Hư Không đã bị đạo nguyên thần hắc ám kia trực tiếp thôn phệ.
Oanh!
Tứ phương hư không chấn động, dường như có một luồng ma quang cổ xưa và mênh mông dâng lên, khiến vạn vật nơi đây đều quy về hư vô.
Toàn thân Ninh Hư Không, vốn tiên khí lượn lờ, thụy quang óng ánh, giờ phút này lại bị ma khí bao phủ trong nháy mắt, cả người đều trở nên ma khí ngập trời, tựa như một hung ma tuyệt thế, tỏa ra luồng khí tức ba động khiến người ta kinh hồn bạt vía.
Hắn đột nhiên mở hai mắt ra, trong con ngươi có một luồng quang mang màu máu và tàn nhẫn bắn ra, khiến Hỗn Độn hư không trước mắt đều rung động kịch liệt.
Mà kết giới vô hình vốn bao phủ quanh Ninh Hư Không cũng ầm ầm vỡ nát.
"Bao nhiêu năm rồi! Bao nhiêu năm rồi! Lão tổ ta cuối cùng cũng có thể thấy lại ánh mặt trời! Ha ha ha ha ha..."
Trong miệng Ninh Hư Không phát ra tiếng cười ngông cuồng, khiến tứ phương hư không đều ầm ầm rung chuyển, dường như ngàn tỉ đạo lôi đình đồng thời nổ tung.
Mặc dù âm thanh phát ra từ miệng Ninh Hư Không, nhưng lại hoàn toàn không phải là bản thân hắn.
Lăng Tiêu, Đế Hồng Loan và những người khác đều hiểu rằng, Ninh Hư Không đã bị đạo nguyên thần hắc ám kia đoạt xá hoàn toàn.
Trong mắt bọn họ đều lộ ra vẻ vô cùng cảnh giác, chiến ý toàn thân bộc phát, tùy thời chuẩn bị ra tay.
Dù sao bọn họ đã tận mắt chứng kiến, đạo nguyên thần quỷ dị hắc ám kia đã thôn phệ nguyên thần của Ninh Hư Không.
Ngay cả dấu ấn của Chân Lý Chi Kiếm lưu lại trong nguyên thần của Ninh Hư Không cũng không thể làm gì được nó, có thể thấy đạo nguyên thần hắc ám kia khủng bố và cường đại đến mức nào!
Đồng thời, trong lòng họ cũng tràn đầy nghi vấn: Vì sao trong nơi truyền thừa của Hỗn Độn Cổ Tiên Đế lại xuất hiện nguyên thần quỷ dị như vậy? Rốt cuộc là tà ma gì đã chiếm cứ nơi này?
Két!
Nhưng đúng lúc này, Ninh Hư Không đột nhiên xoay người lại, một đôi con ngươi đỏ rực đột nhiên nhìn chằm chằm vào bốn người Lăng Tiêu, Đế Hồng Loan, Lý Vô Kỵ và Lý Vô Song, tràn đầy sát ý lạnh như băng.
"Các ngươi vậy mà đã nhìn ra? Lão tổ ta trùng sinh trở về, bây giờ cho các ngươi hai lựa chọn: Quỳ xuống thần phục lão tổ ta! Hoặc là chết!"
Giọng của Ninh Hư Không vô cùng băng lãnh.
Bị ánh mắt của Ninh Hư Không nhìn chằm chằm, cả bốn người Lăng Tiêu, Đế Hồng Loan đều cảm thấy toàn thân chấn động, cả người phát lạnh, dường như bị nhìn thấu hoàn toàn.
Ninh Hư Không trước mắt mang lại cho bọn họ cảm giác cực kỳ nguy hiểm.
Trong con ngươi của Lăng Tiêu tràn ngập vẻ vô cùng ngưng trọng. Hắn cảm thấy Ninh Hư Không trước mắt, thậm chí còn nguy hiểm hơn cả Hắc Ám Thái tử.
"Tiền bối rốt cuộc là ai? Nơi này là nơi truyền thừa của Hỗn Độn Cổ Tiên Đế, tiền bối hẳn là Hỗn Độn Cổ Tiên Đế sao?"
Tinh quang trong mắt Lăng Tiêu lóe lên, chậm rãi nói.
"Hỗn Độn Cổ Tiên Đế? Đó là cái thá gì?"
Trong mắt Ninh Hư Không lộ ra một tia khinh thường, sau đó cười lạnh một tiếng nói: "Tiểu tử, đừng uổng phí sức lực, muốn biết lai lịch của lão tổ ta, chỉ cần các ngươi ngoan ngoãn quỳ xuống thần phục, lão tổ ta sẽ nói cho các ngươi biết, thế nào?"
"Giả thần giả quỷ, chẳng qua chỉ là một đạo tàn hồn mà thôi, cho dù ngươi là Hỗn Độn Cổ Tiên Đế, bà cô ta cũng không sợ ngươi! Chịu chết đi!"
Hàn quang trong mắt Đế Hồng Loan chợt lóe, sát ý ngập tràn gương mặt nàng. Quang Minh Tiên Kiếm hiển hiện trong lòng bàn tay, kiếm thân tuôn trào vô tận Quang Minh chi lực, chớp mắt vung cao giữa không trung, chém thẳng một kiếm về phía Ninh Hư Không.
Răng rắc!
Dường như ngàn tỉ đạo lôi đình đồng thời nổ tung trên Hỗn Độn hư không.
Đế Hồng Loan mặc dù tính tình nóng nảy, nhưng ra tay lại không hề chủ quan, trực tiếp thi triển vô thượng Đế thuật của Quang Minh Tiên Đế.
Một kiếm này nở rộ trong hư không, tựa như một vầng tiên dương tỏa ra vô tận quang mang hiện lên, mỗi một tia sáng đều là một đạo Quang Minh Kiếm khí.
Quang Minh Kiếm khí lít nha lít nhít ngưng tụ lại một chỗ, sắc bén đến cực điểm, cũng óng ánh đến cực điểm.
Với một kiếm này, Đế Hồng Loan có lòng tin cực kỳ mạnh mẽ, cho dù là những Hắc Ám Chuẩn Tiên Đế trước đó, cũng sẽ bị nàng một kiếm trọng thương.
"Trò mèo vặt vãnh! Tiểu nha đầu, đã ngươi không muốn thần phục lão tổ ta, vậy thì đi chết đi!"
Trong miệng Ninh Hư Không phát ra tiếng cười khà khà, trong con ngươi sát ý tràn ngập, trực tiếp tung một trảo chộp tới giữa không trung.
Móng vuốt sắc bén vô song dường như có thể xé rách hư không, đồng thời ẩn chứa vô tận huyết quang, che khuất bầu trời, giống như một vầng mặt trời màu máu, trong nháy mắt chụp nát đầy trời Quang Minh Kiếm khí, sau đó va chạm với Quang Minh Tiên Kiếm.
Đế Hồng Loan toàn thân chấn động mạnh, chỉ cảm thấy một luồng thần lực không thể chống đỡ ập tới, Quang Minh Tiên Kiếm kịch liệt kêu vang, cánh tay nàng run lên, Quang Minh Tiên Kiếm trong nháy mắt rời tay bay đi.
Mà Ninh Hư Không ra tay tàn nhẫn vô cùng, thế đi không giảm, giống như một bóng hình quỷ dị vô song, giơ vuốt giữa không trung, chộp về phía trái tim của Đế Hồng Loan.
"Vậy mà khí tức lại giống hệt những thây khô lúc nãy! Chẳng lẽ những thây khô kia chính là do hắn tạo ra?"
Thần mang trong mắt Lăng Tiêu lấp lóe, hắn vô cùng nhạy bén phát hiện ra, khí tức mà Ninh Hư Không trước mắt tỏa ra, thậm chí cả móng vuốt khô héo và sắc bén kia, đều cực kỳ tương tự với những thây khô trước đó!
Giờ phút này thấy Đế Hồng Loan gặp nạn, thần mang trong mắt Lăng Tiêu bùng lên, hắn đạp hư không mà đến, Thôn Thiên Kiếm nở rộ kiếm quang óng ánh chói mắt, chém ngang về phía Ninh Hư Không.
Ầm ầm!
Thôn Thiên Kiếm của Lăng Tiêu va chạm với móng vuốt sắc bén vô song của Ninh Hư Không, trong nháy mắt tia lửa bắn tung tóe, lôi đình dâng trào.
Một luồng thần lực vô song ập tới, khiến Lăng Tiêu cũng toàn thân chấn động mạnh, khí huyết cuồn cuộn.
Bất quá, thân ảnh của Ninh Hư Không cũng bị Lăng Tiêu ngăn cản, Đế Hồng Loan có thể di chuyển ra ngoài, tránh được một đòn tất sát này.
"Hắn quá mạnh!"
Sắc mặt Đế Hồng Loan tái nhợt vô cùng, trong mắt tràn đầy vẻ vô cùng ngưng trọng và hoảng sợ, chậm rãi nói với Lăng Tiêu...
Đề xuất Tiên Hiệp: Tâm Ma