Chương 403: Lời Thề Thiên Đạo!
"Nghiệt súc, lão phu không có cách nào ra tay với tên tiểu súc sinh Lăng Tiêu kia, nhưng có thể giết ngươi!"
Ánh mắt Tịch Diệt Vương lóe lên sát cơ, định ra tay với lão sơn dương.
"Đến đây, tên mõ già, ngươi đã chán sống, bản Đế tác thành cho ngươi!"
Lão sơn dương cười gằn, hai mắt trợn trừng đầy vẻ háo hức. Sau khi tu vi đã khôi phục hơn phân nửa, lão cũng trở nên đắc ý, khao khát một trận đại chiến để chứng minh thực lực của mình.
"Cái gì?!"
Ngay khi mọi người cho rằng Tịch Diệt Vương sắp giết chết con sơn dương lắm mồm này, ai nấy đều bỗng nhiên sáng mắt lên, lộ vẻ kinh hãi.
Bọn họ nhìn thấy sáu bộ ngọc thạch sách cổ giữa hư không bỗng nhiên rung lên ong ong, tỏa ra hào quang chói lọi rồi bay về phía Lăng Tiêu.
Chúng tựa như sáu vầng thái dương rực rỡ, ánh sáng chói lòa, cấm chế dường như đã hoàn toàn biến mất.
Sáu bộ ngọc thạch sách cổ này chính là chí bảo mà các vị Thánh địa chi chủ coi trọng nhất, rất có thể ẩn chứa võ học cấp Chí Tôn, khí thế tỏa ra vượt xa những môn võ học Thiên cấp kia.
Giờ khắc này, cả sáu bộ ngọc thạch sách cổ đều rơi vào tay Lăng Tiêu, trong mắt mọi người nhất thời lộ ra vẻ mặt cực kỳ tham lam và ghen tỵ.
Đặc biệt là Âm Dương Vương, Hắc Long Vương, U Minh Vương và Tịch Diệt Vương, sắc mặt bọn họ cực kỳ khó coi. Bọn họ công kích hồi lâu cũng không thể phá tan cấm chế, kết quả lại bị Lăng Tiêu hái đào.
Vốn dĩ bọn họ đã hận Lăng Tiêu đến cực điểm, giờ khắc này càng lộ ra sát cơ không hề che giấu.
"Lăng Tiêu, giao ngọc thạch sách cổ ra đây, trọng bảo như thế vốn không phải thứ ngươi có thể sở hữu!"
Tịch Diệt Vương là kẻ không nhịn được đầu tiên, hắn lập tức nhảy ra, trong ánh mắt tràn đầy tham lam và sát cơ.
"Không sai, Lăng Tiêu, ngọc thạch sách cổ này vốn do chúng ta phát hiện trước, nếu không phải chúng ta công phá cấm chế, ngươi căn bản không có cách nào lấy được chúng, giao ra đây đi!"
Âm Dương Vương cũng lạnh lùng nói.
Hắc Long Vương và U Minh Vương tuy không nói gì, nhưng cũng đồng thời tỏa ra một luồng khí thế lạnh lẽo mà mạnh mẽ, áp bức về phía Lăng Tiêu, tỏ rõ ý muốn đoạt bằng được.
"Chư vị đạo huynh, lẽ nào các ngươi đã quên lời thề Thiên Đạo vừa lập hay sao? Nếu dám ra tay với Lăng Tiêu, cẩn thận sẽ gặp bất trắc! Ngọc thạch sách cổ là do Lăng Tiêu lấy được, có liên quan gì đến các ngươi?"
Cơ Phi Huyên cất tiếng, nàng đứng bên cạnh Lăng Tiêu, áo trắng như tuyết, phong hoa tuyệt đại. Ánh mắt nàng lấp lánh tựa sao trời, ẩn chứa một luồng kiếm ý tuyệt thế.
Trong mắt đám người Âm Dương Vương đều thoáng vẻ giằng xé, bọn họ đều hận không thể lập tức ra tay giết Lăng Tiêu, cướp đi những ngọc thạch sách cổ kia, nhưng lại rất kiêng kỵ lời thề Thiên Đạo.
"Chư vị đạo huynh, trong ngọc thạch sách cổ rất có thể chứa đựng truyền thừa võ học Chí Tôn. Chỉ cần chúng ta có được chúng, đến lúc đó dựa vào chân ý của truyền thừa võ học Chí Tôn, tuyệt đối có thể phá vỡ hạn chế của lời thề Thiên Đạo. Cơ hội chỉ có một lần, các ngươi cam tâm cứ như vậy buông tha cho Lăng Tiêu sao?"
Trong đôi mắt U Minh Vương phảng phất có quỷ hỏa nhảy múa, hắn truyền âm cho Âm Dương Vương, Hắc Long Vương và Tịch Diệt Vương.
"Không sai! Võ học Chí Tôn ẩn chứa đại đạo chân nghĩa, đến lúc đó chắc chắn có thể phá vỡ ràng buộc của lời thề Thiên Đạo! Tên tiểu tạp chủng Lăng Tiêu này đáng bị băm thành vạn mảnh, những bảo vật của chúng ta tuyệt đối không thể rơi vào tay hắn!"
Tịch Diệt Vương là người đầu tiên nhảy ra tán thành, sát ý trong mắt gần như ngưng tụ thành thực chất.
"Được! Ta cũng đồng ý!"
"Đồng ý!"
Âm Dương Vương và Hắc Long Vương đều lóe lên hàn quang trong mắt, quyết định liều một phen.
Ầm ầm!
Bốn vị Thánh địa chi chủ, cộng thêm bốn vị trưởng lão Vương Hầu cảnh, tổng cộng là tám đại cường giả Vương Hầu cảnh tỏa ra một luồng khí thế mênh mông kinh khủng, khiến cho cả pháp điện cũng phải rung chuyển.
"Lăng Tiêu, giao ngọc thạch sách cổ ra đây, đồng thời trả lại bảo vật của chúng ta, chúng ta còn có thể cho ngươi một cái chết nhẹ nhàng! Nếu không, ta sẽ cho ngươi nếm thử cảm giác muốn sống không được, muốn chết cũng không xong!"
U Minh Vương nhìn chằm chằm Lăng Tiêu, lạnh lùng nói.
Cơ Phi Huyên và vị trưởng lão của Dao Trì Tông đều biến sắc, bọn họ không ngờ đám người U Minh Vương lại thật sự dám vi phạm lời thề Thiên Đạo.
Lẽ nào bọn họ không sợ sự trừng phạt của lời thề Thiên Đạo hay sao?
"Tiểu tử, lần này ngươi chơi lớn rồi! Mấy kẻ này xem ra đã quyết tâm muốn giết ngươi!"
Lão sơn dương cũng giật nảy mình, nói với Lăng Tiêu.
Dường như đã lường trước được những kẻ này sẽ lật lọng, vẻ mặt Lăng Tiêu vẫn rất bình tĩnh, chỉ là trong mắt lộ ra một tia trào phúng nhàn nhạt.
"Các ngươi nhất định phải vi phạm lời thề Thiên Đạo?"
Âm Dương Vương cười lạnh một tiếng: "Lăng Tiêu, chỉ cần có được truyền thừa Chí Tôn trong ngọc thạch sách cổ, lời thề Thiên Đạo có là gì? Nể tình giao hảo giữa hai nhà chúng ta, giao hết mọi thứ ra đây, sẽ cho ngươi được toàn thây!"
"Còn có cây Vạn Thọ Quả, tiểu súc sinh, tu vi của ngươi tăng nhanh như vậy, chắc chắn là đã dùng Vạn Thọ Quả đúng không? Giao cây Vạn Thọ Quả ra đây!"
Tịch Diệt Vương vẫn canh cánh trong lòng về cây Vạn Thọ Quả, lạnh giọng nói.
Vẻ mặt Lăng Tiêu rất thờ ơ: "Các ngươi thật sự cho rằng đã ăn chắc ta rồi sao?"
"Người trẻ tuổi, chỉ có thể trách ngươi quá ngông cuồng! Nhiều người của Vạn Thú Môn ta như vậy đã chết trong tay ngươi, hôm nay hãy để ngươi đền mạng cho bọn họ!"
Hắc Long Vương cũng bắt đầu tính sổ, sát cơ trong mắt vô cùng nồng đậm.
"Lăng Tiêu, cho dù thiên phú của ngươi có nghịch thiên đến đâu, nhưng nơi này có tám đại Vương giả, ngươi chắc chắn phải chết!"
U Minh Vương lãnh đạm nói.
Trong đám người xung quanh, Nguyệt Thần, Phượng Nữ, Cơ Thủy Dao, còn có Hạ Hoang, Lệnh Tuyệt Trần và Thuần Dương Chân nhân đều lộ ra vẻ mặt cực kỳ lo lắng.
Bọn họ cũng không ngờ những Vương giả này vì truyền thừa trong ngọc thạch sách cổ mà lại thật sự liều mạng!
Lăng Tiêu đối mặt với những cường giả đỉnh cao nhất Bát Hoang Vực này, căn bản không có một tia phần thắng nào.
"Ta biết ngay các ngươi sẽ lật lọng, sẽ không tuân thủ lời thề Thiên Đạo! Võ đạo Thánh địa của Bát Hoang Vực đường đường là thế, hóa ra cũng chỉ có bộ dạng đức hạnh thế này thôi!"
Lăng Tiêu thở dài một hơi.
"Chỉ có thể trách chính ngươi quá ngu xuẩn, nếu ngươi không nói ra chuyện Tán Hồn Quang, e rằng chính chúng ta cũng không phát hiện được! Nhưng có trách thì chỉ trách ngươi quá tham lam, lại dám dùng thuốc giải của Tán Hồn Quang để uy hiếp chúng ta! Lăng Tiêu, nhớ kỹ, kiếp sau đừng ngu xuẩn như vậy nữa, ha ha ha..."
Tịch Diệt Vương phá lên cười lớn, trong mắt hắn Lăng Tiêu đã là một người chết. Vừa nghĩ đến việc sắp báo thù được cho Ma Không, trong lòng hắn lại sảng khoái không nói nên lời.
"Các ngươi thật sự nghĩ thứ mình dùng là thuốc giải sao?"
Lăng Tiêu cười nhạt một tiếng, trong mắt lộ ra một tia trào phúng.
"Cái gì?!"
Đám người Âm Dương Vương đều giật mình, sắc mặt đại biến, vội vàng kiểm tra Nguyên Thần của mình, phát hiện hào quang bảy màu quả thực đã biến mất, độc của Tán Hồn Quang đã được giải.
"Mọi người đừng nghe hắn hư trương thanh thế, tiểu tử này muốn chết, vậy chúng ta sẽ tác thành cho hắn!"
Ánh mắt Tịch Diệt Vương tràn ngập sát cơ, hắn là kẻ không nhịn được trước tiên, tung một quyền về phía Lăng Tiêu. Ma khí màu đen tràn ngập, quyền cương khổng lồ bùng nổ, thiên địa dường như cũng phải hoàn toàn tịch diệt dưới cú đấm này.
Tịch Diệt Ma Quyền!
Được thi triển bởi sức mạnh của Tịch Diệt Vương, nó mang một loại khí thế khủng bố khiến thiên địa rung chuyển dữ dội, bát hoang câm lặng.
Đề xuất Voz: Đạo sĩ tản mạn kì