Chương 480: Thần Sơn Năm Màu
"Đây là gì?"
Ánh mắt Lăng Tiêu sáng lên. Khi hắn vượt qua mấy tòa đại sơn, tiến đến nơi thần quang dâng trào thì mới phát hiện, trước mắt là một ngọn núi nhỏ thần bí, tỏa ra hào quang năm màu, tựa như nơi Thần linh giáng thế, dâng trào vô số thụy khí.
Đây là một tòa Thần sơn năm màu!
Bốn phía tĩnh lặng vô cùng. Khi Lăng Tiêu tiến về phía Thần sơn năm màu, hắn thậm chí có thể nghe rõ cả tiếng tim mình đập.
Dường như tất cả âm thanh của ngoại giới đều đã biến mất.
Lăng Tiêu chậm rãi tiến về phía trước, Thần sơn năm màu dường như đang lớn dần, càng lúc càng lớn, đến cuối cùng nối liền trời đất, tựa một cây thần trụ thông thiên, vô cùng khủng bố.
"Không phải Thần sơn đang lớn lên, mà là sức mạnh không gian. Vốn dĩ ngọn Thần sơn này được ẩn giấu trong một thời không không xác định!"
Trong mắt Lăng Tiêu lóe lên vẻ bừng tỉnh, hắn cảm nhận được khí tức hư không xung quanh dường như đã thay đổi.
Vù!
Xung quanh mây tía lượn lờ, đều tỏa ra hào quang năm màu, trên ngọn thần sơn có kỳ hoa dị thảo, tỏa ra hương thơm ngào ngạt.
Một cầu thang đá bằng bạch ngọc xuất hiện trước mặt Lăng Tiêu, uốn lượn bay lên, tựa như dẫn tới chín tầng mây, điểm cuối chính là đỉnh Thần sơn năm màu.
Ầm ầm ầm!
Dường như có một luồng khí tức kinh khủng áp chế xuống, khiến Lăng Tiêu tức khắc run rẩy, tựa như một loại lực lượng pháp tắc không xác định, mang uy thế vạn cổ, khủng bố ngập trời.
Toàn thân Lăng Tiêu run rẩy, dường như sắp bị áp chế đến mức phải quỳ xuống.
Đồng thời, từ trên Thần sơn năm màu, dường như có một loại sát cơ kinh khủng đang nhắm vào Lăng Tiêu, như muốn xóa đi chân linh của hắn.
Loại gợn sóng pháp tắc đó mờ mịt, thần bí, cổ xưa mênh mông, vừa mang một luồng khí tức chí tôn chí thánh, lại vừa có một ý vị bất hủ.
"Đây là... khí tức của thần linh? Lẽ nào đây là con đường dẫn tới Thần Giới sao?"
Giọng Lăng Tiêu cũng có chút run rẩy, trong mắt tràn đầy vẻ khó tin.
Một vạn năm trước, Lăng Tiêu là Chí Tôn đệ nhất thiên hạ, một cường giả tuyệt thế đã chạm đến cảnh giới Thần linh. Hắn từng vô số lần muốn đột phá đến cảnh giới Thần linh, muốn phi thăng đến Thần Giới vĩnh hằng trong truyền thuyết.
Khí thế và gợn sóng đó, Lăng Tiêu ghi nhớ rất sâu sắc, giờ phút này trên tòa Thần sơn năm màu lại khiến hắn cảm nhận được luồng sức mạnh và gợn sóng ấy.
Vù!
Vô Tự Thiên Thư tỏa ra một luồng gợn sóng thần bí, chậm rãi bao phủ lấy Lăng Tiêu, nhất thời cảm giác bị áp chế liền biến mất.
Thân thể Lăng Tiêu lại khôi phục tự do.
Lăng Tiêu bước bước đầu tiên lên cầu thang đá bằng bạch ngọc.
Ầm ầm!
Vào khoảnh khắc Lăng Tiêu đặt chân lên cầu thang đá, thiên địa tức khắc nổ vang, lôi đình cuồn cuộn, phía sau Lăng Tiêu dường như tức khắc hóa thành một vùng tinh không thần bí.
Chỉ còn lại Thần sơn năm màu trước mắt, và cầu thang đá bằng bạch ngọc dẫn lên chín tầng trời, ngoài ra, bốn phía trống trải mà thần bí, không còn tồn tại bất cứ thứ gì.
Ánh mắt Lăng Tiêu nghiêm nghị, tòa Thần sơn năm màu này tỏa ra một luồng gợn sóng tuyên cổ bất hủ, đã vượt ngoài phạm vi nhận thức của hắn.
Khi Lăng Tiêu bước lên, hắn cảm thấy mỗi bước chân đều vô cùng gian nan, mỗi một bước đi đều sẽ có lực lượng pháp tắc kinh khủng giáng xuống.
Nếu không có sức mạnh của Vô Tự Thiên Thư, chỉ sợ với một bước đơn giản này, Lăng Tiêu đã bị ép thành bột mịn.
Bốn phía tĩnh lặng như tờ.
Lăng Tiêu chậm rãi đi lên mười bậc, dưới chân bắt đầu xuất hiện xương khô và binh khí tàn phế, mang theo một luồng khí tức mục nát.
"Ít nhất là mười vạn năm trở lên, hơn nữa chí ít đều là cường giả Chí Tôn Cảnh!"
Ánh mắt Lăng Tiêu chấn động, hắn cẩn thận kiểm tra những bộ xương cốt và binh khí đó, phát hiện những hài cốt này lúc sinh thời tất cả đều là những đại nhân vật kinh thiên động địa.
Hơn nữa năm tháng đã quá xa xôi, xa xôi đến mức ngay cả hài cốt Chí Tôn cũng mất hết thần tính, Chí Tôn khí cũng hóa thành đồng nát sắt vụn.
Lăng Tiêu càng thêm hoài nghi, Thần sơn năm màu này lẽ nào thật sự là con đường dẫn tới Thần Giới sao?
Phía trước, trên vách núi cạnh bậc thang đá, xuất hiện một hàng chữ lớn rồng bay phượng múa, đồng thời bên dưới hàng chữ là một bộ hài cốt bằng huyết ngọc đang ngồi xếp bằng.
"Huyết Ma Lão Tổ đăng thiên lộ tại đây, đại đạo không dung, biết làm sao? Biết làm sao?"
Lăng Tiêu nhìn lại, cảm nhận được hàng chữ này dường như ẩn chứa một luồng sức mạnh thần bí, cảnh núi thây biển máu phả vào mặt, tựa như có một vị cường giả tuyệt thế độc bá thiên hạ, đạp lên núi thây biển máu, xung kích vô thượng chí cảnh!
"Huyết Ma Lão Tổ? Đó không phải là Phong hào Chí Tôn của mười mấy vạn năm trước sao? Người đời đều nói hắn đã đăng lâm Thần Giới, tại sao lại chết ở nơi này?"
Ánh mắt Lăng Tiêu chấn động, Huyết Ma Lão Tổ trong truyền thuyết là một ma đạo cự phách, giết người vô số, là Phong hào Chí Tôn, cường giả tuyệt thế của mười mấy vạn năm trước.
Mà bộ hài cốt màu máu trước mắt này, dù vẫn còn màu máu hoàn mỹ, nhưng đã mất đi vật chất thần tính, dường như không bao lâu nữa sẽ hoàn toàn mục nát.
"Đường lên trời? Đường lên trời?"
Lăng Tiêu càng cảm thấy cầu thang đá bằng bạch ngọc này thật quỷ dị, tuy rằng hắn rất muốn quay đầu trở về, nhưng trong lòng lại có một ý nghĩ thôi thúc hắn tiếp tục tiến lên.
"Ta ngược lại muốn xem xem, cái gọi là thiên lộ này rốt cuộc là cái gì!"
Trong mắt Lăng Tiêu tinh quang lấp lóe, hắn cắn răng tiếp tục đi về phía trước.
Không lâu sau, Lăng Tiêu lại thấy một hàng chữ lớn khác.
"Thông Thiên Kiếm Chủ đăng thiên lộ, một kiếm chém thiên địa!"
Một bộ hài cốt màu trắng ngồi xếp bằng bên dưới hàng chữ, vẫn còn tỏa ra kiếm khí sắc bén vô cùng, trông vô cùng khủng bố.
Lại là một vị Phong hào Chí Tôn!
Thông Thiên Kiếm Chủ, Lăng Tiêu cũng từng nghe nói, là Phong hào Chí Tôn của ba mươi mấy vạn năm trước!
Tiếp tục đi lên, pháp tắc Đại đạo càng lúc càng khủng bố, là vật chất vô hình, nhưng lại có sức mạnh phá diệt tất cả.
Lăng Tiêu cảm thấy nếu cứ thế thu lại sức mạnh của Vô Tự Thiên Thư, e rằng trong nháy mắt sẽ hài cốt không còn.
Càng đi về phía trước, càng có nhiều bút tích xuất hiện, tất cả đều là những đại nhân vật kinh thiên động địa của thời kỳ thượng cổ.
"Đại Phong Tán Nhân đăng thiên lộ, bỏ mạng tại đây!"
"Thiên Ma Chí Tôn đăng thiên lộ, hận! Hận! Hận! Hận! Hận! Hận! Hận!"
"Sát Lục Chi Chủ, cả đời tàn sát ngàn tỉ, mệnh về thiên lộ!"
"Cửu Dương Chí Tôn, đốt trời luyện đất, hóa về thiên địa, tuyệt bút!"
"..."
Ánh mắt Lăng Tiêu càng lúc càng nghiêm nghị, Đại Phong Tán Nhân, Thiên Ma Chí Tôn, Sát Lục Chi Chủ..., tất cả đều là những nhân vật tuyệt thế từ mười vạn năm trước trở về trước, hơn nữa tất cả đều là Phong hào Chí Tôn.
Chỉ có Phong hào Chí Tôn mới có thể lưu lại bút tích trên vách đá của Thần sơn năm màu.
Từ những dòng chữ đó, Lăng Tiêu có thể nhìn ra phong thái năm xưa của những nhân vật tuyệt thế này, tất cả đều là nhân kiệt một đời, là thiên chi kiêu tử của một thời đại.
Kết quả toàn bộ đều kết thúc, chết trong Thần sơn năm màu.
Ngoại trừ hài cốt, không có gì lưu lại.
Lăng Tiêu đi một mạch về phía trước, khi sắp đến đỉnh núi, hắn đã phát hiện tổng cộng hài cốt của 79 vị Phong hào Chí Tôn, tất cả đều mang theo sự không cam lòng mà lặng lẽ qua đời.
"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Vì sao những người này không lựa chọn độ thần kiếp, đăng lâm Thần Giới, mà lại đến nơi này?"
Trong mắt Lăng Tiêu tràn đầy vẻ ngưng trọng, trong lòng có vô số nghi hoặc.
Bốn phía dường như đã biến thành hư vô, mơ hồ có thể nhìn thấy đỉnh của Thần sơn năm màu, nơi đó là một vùng hỗn độn vô cực, dường như không tồn tại bất cứ thứ gì.
Thế nhưng khi Lăng Tiêu nhìn thấy một hàng chữ xuất hiện trên vách núi phía trước, cả người hắn tức khắc chấn động, bước chân có chút lảo đảo.
"Ta đã đến, nhưng vẫn không đợi được nàng. Ta sẽ chờ nàng, mãi mãi chờ nàng, Cẩm Sắt."
Hàng chữ này khiến Lăng Tiêu ngây dại ngay tức khắc.
Đề xuất Tiên Hiệp: Ta Tại Đem Chính Mình Sửa Chữa Thành Cuối Cùng Yêu Ma