Chương 12: Giao Ước Sinh Tử

Hoàng Cực Phong không chỉ là một ngọn núi đơn độc, mà là cả một dãy núi trập trùng, trong đó có vô số ngọn núi san sát, hợp lại được gọi là Hoàng Cực Phong nhất mạch. Đây là một trong Cửu Đại Phong Mạch của Hoàng Cực Tiên Tông, cũng có danh xưng là đứng đầu Cửu Đại Phong Mạch.

Đệ tử gia nhập Hoàng Cực Phong nhất mạch đều là đệ tử nội tông, thực lực đều trên Thông Huyền, thấp nhất cũng là Thần Môn chi cảnh.

Dạ Huyền có thể nói là một kẻ dị loại của toàn bộ Hoàng Cực Phong nhất mạch, cũng là phàm nhân duy nhất.

Đương nhiên, đó đều là chuyện của trước đây.

Dạ Huyền của hiện tại đã bước vào Thông Huyền tam trọng, càng thức tỉnh được Đạo Thể vạn cổ vô nhất, việc hắn vụt sáng chỉ là chuyện sớm muộn.

Dạ Huyền đi bộ trở về Hoàng Cực Phong, cần phải đi qua Hoàng Cực Đạo Trường.

Giờ phút này, trên Hoàng Cực Đạo Trường, tiếng người huyên náo, vô cùng nhộn nhịp.

"Ha ha ha, Thánh nữ dẫn ra thiên địa dị tượng bực này, vượt qua Lãnh Dật Phàm chỉ là chuyện trong tầm tay, đến lúc đó sẽ không còn ai dám nói Hoàng Cực Phong nhất mạch của chúng ta chỉ có hư danh đứng đầu nữa!"

"Đúng vậy, chỉ cần Thánh nữ vượt qua Lãnh Dật Phàm, lúc đó Hoàng Cực Phong nhất mạch của chúng ta sẽ là đệ nhất Cửu Đại Phong Mạch thực sự!"

Vô số đệ tử của Hoàng Cực Phong nhất mạch lúc này sắc mặt đỏ bừng, kích động không thôi.

Lúc này, trong đám đông có người chú ý tới Dạ Huyền đang đi ngang qua, ánh mắt lập tức trở nên lạnh lẽo, cao giọng nói: "Vượt qua thì đã sao, có tên ngốc đó ở đây, Hoàng Cực Phong nhất mạch của chúng ta vĩnh viễn là một trò cười."

Lời này vừa thốt ra, đạo trường đang ồn ào lập tức im bặt.

Dạ Huyền mắt không liếc ngang, bước chân không ngừng, đi thẳng về phía chủ phong Hoàng Cực Phong.

Giờ khắc này, tất cả đệ tử đều đã phát hiện ra Dạ Huyền, lập tức lộ ra vẻ mặt mỉa mai, khinh bỉ, phẫn nộ.

"Đúng vậy, Hoàng Cực Phong nhất mạch có tên ngốc này ở đây, vĩnh viễn chỉ là một trò cười."

"Thánh nữ thiên tư tuyệt thế, sao lại gả cho một tên vô dụng như vậy chứ, tên vô dụng này cũng không có chút tự giác nào, sao không đi chết đi!"

"Tên ngốc này sống chỉ làm Thánh nữ mất mặt, làm Hoàng Cực Phong nhất mạch chúng ta mất mặt, làm Hoàng Cực Tiên Tông chúng ta mất mặt!"

Mọi người đều dùng lời lẽ cay độc nhắm vào Dạ Huyền.

Đối với tất cả những điều này, Dạ Huyền như thể không nghe thấy, sải bước tiến về phía trước, miệng ngâm nga một khúc cổ không biết tên, tâm trạng dường như không tệ.

"Dạ Huyền!"

Lúc này, một người chặn đường Dạ Huyền, các đệ tử khác cũng vây lại, ánh mắt không mấy thiện cảm nhìn hắn.

Bọn họ chế giễu như vậy, kết quả tên Dạ Huyền này lại như không có chuyện gì xảy ra, khiến bọn họ vô cùng khó chịu.

Dạ Huyền dừng bước, nhướng mi, không nhanh không chậm nói: "Chó ngoan không cản đường."

"Hử!?"

Lần này, toàn bộ đạo trường vang lên những tiếng kinh ngạc, tất cả mọi người đều nhìn Dạ Huyền với ánh mắt kinh dị: "Tên này vậy mà có thể nói năng rành mạch rồi ư?!"

Dạ Huyền này là một tên ngốc ai cũng biết, bình thường ngay cả một câu hoàn chỉnh cũng nói không rõ, chỉ biết lảm nhảm như thần kinh, bây giờ lại có thể nói một câu hoàn chỉnh, hơn nữa còn là chửi người, điều này lập tức khiến mọi người cảm thấy vô cùng bất ngờ.

"Chẳng lẽ trước giờ tên này toàn giả vờ sao? Hay là do Thánh nữ đạt tới Vương Hầu chi cảnh nên thần trí của hắn cũng tỉnh táo lại rồi?!"

Mọi người đều cảm thấy khó hiểu.

"Dạ Huyền, bản thác bản «Thiên Vân Bộ» mà Triệu sư huynh mượn từ Tàng Kinh Các đã biến mất, nói, có phải ngươi lấy không." Vị đệ tử chặn trước mặt Dạ Huyền khẽ híp mắt nói.

Lời này khiến những người có mặt đều có chút cạn lời, cái cớ này cũng quá gượng ép rồi.

Ai mà không biết Dạ Huyền là một tên ngốc, căn bản không biết tu luyện, chẳng lẽ lại là hắn lấy hay sao? Hắn lấy để làm gì?

Tuy nhiên, những người có mặt đều không ưa Dạ Huyền, nên cũng không ai vạch trần, tất cả đều nhìn hắn với vẻ chế nhạo.

Tên này bây giờ đã khôi phục thần trí, không biết bắt nạt hắn sẽ có cảm giác như thế nào.

Dạ Huyền khẽ nhướng mày, sao mấy tên này lại thích kiếm chuyện thế nhỉ.

Thấy Dạ Huyền không nói gì, tên đệ tử kia dường như càng được đà, lớn tiếng quát: "Đạo pháp thần thông của Hoàng Cực Tiên Tông ta há là thứ cho một ngoại nhân như ngươi tu tập được sao? Mau giao bản thác bản «Thiên Vân Bộ» của Triệu sư huynh ra đây, rồi cùng đến Chấp Pháp Điện nhận tội, nếu không Triệu sư huynh sẽ không tha cho ngươi đâu!"

Dạ Huyền bĩu môi, thản nhiên nói: "Nói đi nói lại cũng chỉ là tên nhát gan Triệu Văn Hải kia muốn kiếm chuyện với ta, nên sai tên chó săn nhà ngươi ra đánh tiên phong chứ gì."

Triệu Văn Hải này là một tiểu thiên tài của Hoàng Cực Phong nhất mạch, luôn thích Chu Ấu Vi, sau khi Dạ Huyền và Chu Ấu Vi thành thân, hắn liền thường xuyên đến gây sự với Dạ Huyền.

Lúc này chắc chắn cũng là do Triệu Văn Hải sai khiến.

"Ngươi!" Tên đệ tử kia lập tức mặt đỏ bừng, tức đến run người.

"Được rồi được rồi, gọi Triệu Văn Hải ra đây." Dạ Huyền ngoáy tai, vẻ mặt mất kiên nhẫn.

Đám đông rẽ ra một con đường, một thanh niên tuấn lãng thân khoác hoa phục đi tới, đến trước mặt Dạ Huyền, nói: "Giao bản thác bản «Thiên Vân Bộ» ra đây, nếu không hôm nay ngươi đừng hòng trở về Hoàng Cực Phong."

Thấy cảnh này, không ít đệ tử đều cười toe toét: "Triệu sư huynh, theo ta thấy, tên này chắc chắn giấu bản thác bản trên người rồi, hay là lột sạch quần áo hắn ra xem là biết ngay!"

Triệu Văn Hải ở Hoàng Cực Phong nhất mạch có thế lực không nhỏ, ngoài việc bản thân là một tiểu thiên tài, gia gia của hắn còn là một trong Bát Đại Trưởng Lão, chấp chưởng Huyền Thánh Phong Mạch của Cửu Đại Phong Mạch.

Chính vì vậy, Triệu Văn Hải mới dám ngang nhiên bắt nạt Dạ Huyền.

Nếu không, đệ tử bình thường mà bắt nạt Dạ Huyền, chuyện truyền đến tai Chu Ấu Vi, chung quy cũng không hay.

Dạ Huyền lúc này lại tỏ ra vô cùng thản nhiên, liếc mắt nhìn Triệu Văn Hải, chậm rãi nói: "Sự thật chứng minh loại phế vật như ngươi, vợ ta có coi trọng mới là lạ. Chưa nói đến việc ta có coi trọng «Thiên Vân Bộ» của ngươi hay không, cho dù có coi trọng, ta chỉ cần nói với vợ ta một tiếng, bên Tàng Kinh Các ngay cả bản gốc cũng sẽ mang đến, ngươi nghĩ ta sẽ cần bản thác bản của ngươi sao?"

Dạ Huyền một tiếng "vợ ta", hai tiếng "vợ ta", lại còn mắng Triệu Văn Hải là phế vật, khiến các đệ tử có mặt đều chết lặng.

"Vãi chưởng, tên này sau khi khôi phục thần trí mồm mép lại lợi hại như vậy, đúng là kỳ tích!"

"Tên này chẳng có chút tu vi nào, vậy mà dám mắng Triệu sư huynh là phế vật, lấy dũng khí ở đâu ra vậy?"

Lúc này, tên đệ tử bên cạnh Triệu Văn Hải càng thêm phẫn nộ: "Cẩu tạp chủng, ngươi tưởng mình là cái thá gì mà dám mắng Triệu sư huynh?"

Triệu Văn Hải mặt lạnh như nước, hừ lạnh nói: "Mồm mép lanh lợi, nếu ngươi không nhận, vậy ta sẽ đánh cho ngươi nhận tội!"

Một luồng khí thế hùng tráng từ trên người Triệu Văn Hải dâng lên!

Triệu Văn Hải này chính là cường giả Đạo Đài chi cảnh đã mở Thần Môn, dựng đạo cơ, thực lực mạnh mẽ, vượt xa cả Trương Thiên Lâm đứng đầu ngoại tông!

"Muốn đánh nhau à?" Dạ Huyền nhếch miệng cười, trong mắt lóe lên một tia sát khí.

Đối với kẻ thù, Dạ Huyền chưa bao giờ nương tay.

Từng có Ma Đạo Đại Đế xưng bá chư thiên, chọc phải Dạ Huyền, liền bị hắn phanh thây xé xác, ma môn dưới trướng cũng bị hắn nghiền nát.

Chỉ một Triệu Văn Hải quèn, cũng dám đến đây khiêu khích.

"Dừng tay! Các ngươi đang làm gì!"

Đúng lúc này, một tiếng quát yêu kiều vang lên.

Ngay sau đó, một bóng hình xinh đẹp lướt qua, một thiếu nữ mặc váy hồng xuất hiện bên cạnh, nhanh chân bước tới.

"Nhị công chúa!"

Thấy người tới, các đệ tử có mặt đều giật mình, vội vàng hành lễ.

Người tới chính là Chu Băng Y.

Chu Băng Y mặt đầy giận dữ bước tới, lạnh lùng nhìn Triệu Văn Hải, chất vấn: "Ngươi đang làm gì?"

Triệu Văn Hải thu lại khí thế, khẽ chắp tay nói: "Băng Y sư muội, ta chỉ nghi ngờ Dạ Huyền trộm bản thác bản «Thiên Vân Bộ» của ta, nên chất vấn một chút thôi."

"Nói bậy, Dạ Huyền ngay cả tu luyện cũng không biết, hắn trộm bản thác bản của ngươi làm gì?" Chu Băng Y không chút nể nang nói.

Triệu Văn Hải khẽ híp mắt, nói: "Đó chỉ là suy nghĩ của người bình thường, nhưng Dạ Huyền, hắn có bình thường không?"

"Nói nhảm cả đống, ngươi muốn đánh nhau đúng không." Dạ Huyền liếc mắt nhìn Triệu Văn Hải, chậm rãi nói.

"Phải!" Triệu Văn Hải lửa giận ngút trời, thấy Dạ Huyền lại được đằng chân lân đằng đầu như vậy, trầm giọng nói: "Ta không chỉ muốn đánh nhau, mà còn muốn giết ngươi."

"Rất tốt, vậy thì tới đi." Dạ Huyền vẻ mặt thờ ơ.

Thấy hai người sắp sửa lao vào nhau, Chu Băng Y tức giận không thôi, trừng mắt nhìn Dạ Huyền, nói: "Ngươi bớt nói vài câu thì chết à!"

Dạ Huyền ung dung đáp: "Hắn đã muốn giết ta, vậy thì ta giết hắn."

Câu nói này khiến Triệu Văn Hải tức quá hóa cười, nói: "Nếu đã vậy, chúng ta gặp nhau trên Sinh Tử Đài, dám không?!"

"Triệu Văn Hải!" Chu Băng Y lập tức mặt trắng bệch, giận dữ nói: "Ngươi đừng có quá đáng, ngươi là một kẻ tu luyện Đạo Đài chi cảnh, bắt nạt một người không có tu vi thì có bản lĩnh gì!"

"Dạ Huyền, ngươi đừng để ý đến hắn, ta đưa ngươi về." Chu Băng Y lại quay sang nói với Dạ Huyền.

Mặc dù trước đây Chu Băng Y rất không thích Dạ Huyền, nhưng đó là vì tỷ tỷ Chu Ấu Vi của nàng phải chịu nhiều tai tiếng, sau khi Dạ Huyền chữa khỏi bệnh cho tỷ tỷ, Chu Băng Y đã có chút thay đổi cách nhìn về hắn.

Trong lòng, Chu Băng Y đương nhiên không muốn Dạ Huyền bị Triệu Văn Hải này bắt nạt.

Dạ Huyền lại không để ý đến Chu Băng Y, cười ha hả nói: "Sinh Tử Đài?"

"Loài sâu bọ như ngươi, không có tư cách cùng ta quyết đấu sinh tử."

"Nhưng nếu ngươi đã muốn chết như vậy, ta sẽ thành toàn cho ngươi."

"Cái gì?!" Chu Băng Y lập tức ngây người, vội nói: "Ngươi có biết Sinh Tử Đài nghĩa là gì không?!"

Không chỉ Chu Băng Y ngây người, những người khác cũng ngây ra như phỗng.

"Vãi chưởng, tên này đồng ý thật à!?"

Ngay cả Triệu Văn Hải cũng sững sờ một lúc, sau đó bật cười, nói: "Băng Y sư muội, đây là do Dạ Huyền tự miệng đồng ý, cho dù là Tông chủ đến đây cũng không thể hủy bỏ!"

"Dạ Huyền, xem ra sau khi ngươi khôi phục thần trí thì gan cũng lớn hẳn, nếu đã vậy, ta đợi ngươi trên Sinh Tử Đài!"

Nói xong liền đi về phía Sinh Tử Đài, dường như sợ Dạ Huyền đổi ý.

Đông đảo đệ tử đều vây quanh Triệu Văn Hải mà đi, vẻ mặt tràn đầy hưng phấn.

Dạ Huyền vậy mà lại đồng ý lên Sinh Tử Đài với Triệu Văn Hải!

Đây chính là tin tức động trời!

Phải mau chóng truyền tin này ra ngoài mới được!

Lúc này, Chu Băng Y nhìn Dạ Huyền với ánh mắt hận rèn sắt không thành thép, căm hận nói:

"Ngươi có biết mình đang làm gì không? Đồng ý lên Sinh Tử Đài, cho dù là cha đến đây cũng không thể can thiệp!"

"Chẳng phải là không chết không thôi sao." Dạ Huyền liếc Chu Băng Y một cái, nói: "Yên tâm, người chết chắc chắn là tên kia."

"Ngươi đúng là đồ ngốc, Triệu Văn Hải đã là Đạo Đài chi cảnh rồi, một phàm nhân như ngươi, hắn một chưởng có thể giết mấy vạn người, ngươi lấy cái gì để đánh với người ta?!" Chu Băng Y sắp phát điên rồi.

"Tất nhiên là dùng nắm đấm." Dạ Huyền giơ nắm đấm lên.

Chu Băng Y lập tức nghẹn lời.

Được rồi, tên này chắc lại biến thành thằng ngốc rồi.

Còn dùng nắm đấm đánh, sao ngươi không dùng đầu mà đánh? Ngươi tưởng mình là ai chứ?

Thấy bộ dạng đó của Chu Băng Y, Dạ Huyền không khỏi cười một tiếng.

Cô em vợ này đúng là miệng dao găm lòng đậu hũ.

"Yên tâm đi, Triệu Ngọc Long còn không phải là đối thủ của ta, một Triệu Văn Hải thì là cái thá gì?" Dạ Huyền cất bước, đi về phía Sinh Tử Đài.

Thế nhưng, câu nói này của hắn lại khiến Chu Băng Y lập tức bừng tỉnh.

Đúng rồi!

Trước đó Triệu Ngọc Long ra tay với Dạ Huyền, kết quả ngược lại Triệu Ngọc Long lại bị thương một cách khó hiểu, còn Dạ Huyền thì chẳng hề hấn gì.

"Lẽ nào..., tên này có át chủ bài gì đó?!" Chu Băng Y nhìn bóng lưng rời đi của Dạ Huyền, trong mắt lóe lên một tia sáng khác lạ.

Đề xuất Voz: Yêu con gái của Anh!!!
Quay lại truyện Vạn Cổ Đế Tế
BÌNH LUẬN