Chương 109: Khủng Bố Đồng Lang, Nhân Quả Chi Thương
Cuồng phong tàn phá bừa bãi biên quan, tại khoảnh khắc hai người đối mặt liền triệt để chôn vùi, phảng phất nó hiểu rõ chính mình đã không còn là nhân vật chính của phiến thiên địa này, chí ít trước mắt là không phải.
Cát vàng không biết theo gió chìm nổi bao nhiêu năm cuối cùng được một lát an bình, yên tĩnh nằm trên quê hương. Nó cũng rõ ràng, an bình chỉ là khoảnh khắc, bạo ngược mới là giọng chính của mảnh đất này.
Cuồng phong đang chờ đợi một lần nữa trở thành nhân vật chính, cát vàng đang chờ đợi bạo ngược tấu vang.
Hai người đang chờ đợi câu trả lời của đối phương.
Thế nhưng không ai mở miệng.
Bởi vì vô luận là Đồng Lang hay Tà Thiên đều biết đáp án.
Ngựa là Hãn Huyết Bảo Mã, là tâm can bảo bối của Thiếu chủ Hứa gia Tống Quốc - Hứa Triển Đường. Năm ngoái, trong tiệc mừng thọ 40 tuổi của Xích Tiêu tiên tử, Đồng Lang thay thầy mừng thọ từng xa xa liếc nhìn một lần.
Thương là Dương Gia Thương, là thương truyền thừa của Dương gia vô danh ở Tống Quốc. Trong đêm Dương Sóc, Dương Trung trung thực dùng nó đẩy Tà Thiên vào tình trạng đốn ngộ cực hạn hai chữ, Tà Thiên sẽ không quên.
Như vậy, thiếu niên thê thảm đối diện chính là Tà Thiên. Đồng Lang nghĩ như thế, đáy lòng cười thầm chính mình mặc dù đi chậm rãi nhưng vẫn bắt kịp.
“Dương Trung đâu?” Tà Thiên không suy nghĩ, trực tiếp mở miệng.
Đồng Lang hơi nhíu mày, nghi ngờ nói: “Ai là Dương Trung?”
“Chủ nhân thanh thương này.”
“Há, lão đầu kia, chết rồi.” Đồng Lang giật mình, tùy ý nói một câu, sau đó cười bổ sung, “Lão đầu kia quá phiền, bị ta một thương đâm chết. Cho nên, ta hiện tại là chủ nhân của nó, rất xứng đôi.”
Tay phải Tà Thiên hơi rung động một chút, huyết nhãn yên tĩnh nhìn Đồng Lang, chân thành nói: “Dương Trung là tới giết ta.”
“A? Mới mẻ.” Đồng Lang thật có chút kinh ngạc, lại nghi hoặc nói, “Thì tính sao?”
“Các ngươi không phải người một đường sao?” Tà Thiên đầu hơi rủ xuống, dùng ngữ khí khó hiểu hỏi.
Đồng Lang buông tay, cười nói: “Thật xin lỗi, hắn chưa kịp nói với ta.”
“Ngươi rất thích thanh thương này?”
Ánh mắt Tà Thiên lần nữa chuyển hướng trường thương, ánh mắt có chút ba động. Không đợi Đồng Lang trả lời, hắn tự nhủ: “Dương Trung cũng thích vô cùng, cho nên trong mắt hắn chỉ có thanh thương này. Người hắn lại thành thật, sẽ không nghĩ tới nói những thứ này, sẽ chỉ nói cái thương này là của ta.”
“Ta nghe hồ đồ.”
“Rất đơn giản, ngươi nghe không hiểu, ta cho ngươi biết.” Tà Thiên một lần nữa nhìn về phía Đồng Lang, yên tĩnh nói, “Hắn là bởi vì thanh thương này mà chết.”
“Đúng.”
“Cho nên, ngươi cũng sẽ bởi vì thanh thương này mà chết.”
Đồng Lang sững sờ, chợt nhếch miệng cười to, khen: “Điểu vi thực vong, có đạo lý!”
Tà Thiên lại lắc đầu: “Không phải.”
“Đó là cái gì?”
“Nhân quả.”
Đồng Lang nhíu mày, nghi hoặc hỏi: “Ngươi muốn vì Dương Trung báo thù? Hắn là người muốn giết ngươi.”
“Không, hắn không giết chết ta, ngươi giết hắn, ta muốn giết ngươi.”
Tà Thiên phảng phất cũng minh bạch lời này rất hỗn loạn, nhân quả cũng có chút không thông, lắc đầu hít sâu một hơi lại nói: “Ta giết rất nhiều người, phần lớn tiện tay giết, rất ít người làm cho ta sinh ra sát niệm. Ngươi là một trong số đó.”
Lời này rất trắng trợn: Ta là muốn giết ngươi.
Đồng Lang gật đầu cười nói: “Ta nghe hiểu. Nói sớm đi, đến!”
“Tới.”
Tà Thiên lui lại năm bước, vỗ vỗ lưng Tiểu Mã. Tiểu Mã có chút không cam lòng hí vang một tiếng, mắt ngựa to lớn hung hăng trừng Đồng Lang, phun khí phì phì, cộc cộc cộc chạy ra hơn trăm trượng bên ngoài.
Đồng Lang đem trường thương cắm vào đất cát, hai tay ôm quyền, cười nói: “Xích Tiêu Phong, Đồng Lang.”
Tà Thiên cũng ôm quyền, nghe vậy khẽ giật mình: “Ngươi là Đồng Lang?”
Đồng Lang cũng khẽ giật mình, bật cười nói: “Ta cho là ngươi biết.”
“Vừa biết, có điều không quan trọng.” Tà Thiên hơi nhíu mày, ngẫm nghĩ lại lui lại năm bước, lúc này mới ôm quyền nói, “Tà Thiên.”
“Bá khí!” Đồng Lang nhịn không được duỗi ngón cái khen, “Giết chết ngươi lúc, ta sẽ mang trong lòng kính ý.”
“Không cần ngươi tôn kính. Bắt đầu đi, ta chờ ăn cơm chiều.”
Đồng Lang nhìn mặt trời chưa lên đến đỉnh đầu, bật cười nói: “Còn chưa tới giữa trưa.”
“Giết ngươi có chút khó khăn, cho nên thời gian sẽ lâu một chút.”
“Ngươi thương không nhẹ, nhưng còn giống như rất tự tin có thể giết chết ta?” Đồng Lang rốt cục chịu không nổi sự tự tin của Tà Thiên, nhíu mày cười nói, “Bằng việc ngươi dùng Hấp Tinh hút một thân Tiên Thiên nội khí của Hắc Thủy trưởng lão, đồng thời còn có thể sử dụng một chút sao?”
Tà Thiên thành thật gật đầu: “Đúng.”
“Được.” Đồng Lang không cần phải nhiều lời nữa, nhấc lên trường thương, quay đầu liếc mắt nhìn đám mật thám đang trông mong nơi xa, quay đầu cười nói với Tà Thiên, “Vô luận là cơm trưa hay là cơm tối, ngươi chỉ có thể xuống dưới kia mà ăn.”
Vừa dứt lời, tay phải Đồng Lang run lên, nội khí ngưng luyện đến cực hạn phá thể mà ra, hóa thân Thiên Thần.
Một sát na này, gió lốc nổi lên, lại không phải biên quan cuồng phong, mà là gió bễ nghễ thiên hạ đến từ đệ nhất đại phái Tống Quốc, phách lối!
Một sát na này, cát vàng chuyển động, nó bởi vì ca mà múa. Bạo ngược chi ca cũng không phải là cuồng phong tàn phá bừa bãi biên quan nhiều năm, mà là sự quyết tuyệt diệt thế của Thiên Thần, bá đạo!
Một sát na này, Tà Thiên không chút do dự nhắm mắt lại, đè xuống sự hoảng sợ chưa bao giờ xuất hiện trong lòng, dứt bỏ suy nghĩ bị hoảng sợ nhiễu loạn trong đầu, từ bỏ khống chế thân thể đang run rẩy kịch liệt vì hoảng sợ.
Đồng Lang là kẻ địch mạnh mẽ nhất mà mình từng gặp phải.
Đây là suy nghĩ duy nhất của Tà Thiên trước khi cơ hồ mất đi toàn bộ ý thức.
Tất cả mọi người đều nhìn thấy Tà Thiên lảo đảo bất ổn trong cuồng phong.
Mật thám tâm hỉ, rốt cục có thể kết thúc hành trình bôn ba ngàn dặm, nghỉ ngơi thật tốt một chút.
Tiểu Mã bạo lệ, như mũi tên bắn về phía chiến trường, trong tiếng hí vang tràn đầy không cam lòng cùng phẫn nộ.
Tạ Bảo giễu cợt, kẻ cùng cực hết thảy tâm tư muốn trả thù Tạ Soái, lại muốn chết trước Tạ Soái.
Trịnh Ngữ đờ đẫn, không biết mình nên nghĩ cái gì, không nên nghĩ cái gì, nhưng vô luận hắn nghĩ hay không, trong đầu luôn có cỗ lực lượng khó hiểu đang viết một chữ sắp hiện ra.
Chữ đó là "Chết".
Người chết là Tà Thiên.
Đồng Lang trên mặt vẫn như cũ mang cười. Hắn nhân sinh có tam đại hảo: Cười, thưởng bảo bối, uống trà.
Hắn uống trà ngắt lấy từ nơi xanh hóa kẹp giữa núi băng cao ngàn trượng trên Xích Tiêu Phong. Hàng năm ngắt lấy cực ít, xào chế xong chỉ có ba tiền, hắn một năm chỉ có thể uống ba lần.
Trà rất đắng, đắng giống như sự không cam lòng cùng thất lạc của hắn khi ngày đêm ngóng nhìn chỗ cao nhất của băng sơn mà từ đầu đến cuối không có tư cách đặt chân lên.
Hắn chỉ thưởng thức bảo bối mình coi trọng. Thiên hạ kỳ trân trong Tàng Bảo Các Xích Tiêu Phong hắn chướng mắt. Một năm khó được xuống núi một lần, lần này đi về phía tây lại gặp được hai kiện bảo bối.
Bảo bối rất tốt. Thương tới tay, hắn không buông tay. Mã cũng nhanh, hắn cũng sẽ không buông tay. Thẳng đến khi hắn đối với thương cùng mã mất đi hứng thú, sau đó táng bảo địa dưới vách sau Xích Tiêu Phong sẽ thêm ra nhất thương một ngựa.
Trà thiếu.
Bảo bối cũng ít.
Cho nên điều tốt đẹp nhất của hắn là cười.
Hắn cười rất rực rỡ, dù là lúc giết Dương Trung.
Hắn cười rất tự tin, dù là lúc giết Tà Thiên.
Hắn biết Dương Trung là người Dương gia Biện Lương, bởi vì trên thương có một chữ Dương, nhưng tâm không lo lắng, cho nên rực rỡ.
Hắn biết Tà Thiên là yêu nghiệt thiên tài, bởi vì lỗ tai hắn nghe được đã lên kén, lại không thèm để ý chút nào, cho nên tự tin.
Hắn nhấc thương lên, hướng phía trước đâm tới.
Hắn xuyên phá gió phách lối, xuyên phá thế bá đạo. Hắn muốn vạch trần nhất là tâm của Tà Thiên. Trước đó, ai cản trở hắn, hắn vạch trần kẻ đó, dù là gió này cùng thế này bởi vì hắn tự thân mà lên.
Phốc phốc!
Dương Gia Thương từ ngực trái Tà Thiên đâm vào, xuyên ra sau lưng.
Sau đó.
Nụ cười tự tin trên mặt Đồng Lang cứng đờ.
Bởi vì hắn phát hiện, thương này không phải đâm vào, mà là Tà Thiên tự động đưa ngực tới.
Lúc này, không biết có phải vì kịch liệt đau nhức xuyên tim hay không, Tà Thiên mở ra huyết nhãn.
Đề xuất Voz: Một tháng quay lại thời trai trẻ