Chương 110: Đồng Lang Vẫn Lạc, Quỷ Chiến (thượng)
Khi trường thương đâm vào vị trí trái tim Tà Thiên, thiên địa thoáng chốc yên tĩnh.
Có chút khó tin, bởi vì Tà Thiên rất mạnh. Trăm tên kim giáp cấm vệ, ba mươi vị Nội Khí cảnh tầng hậu kỳ, giang hồ cao thủ trải qua chém giết, cho dù là Đồng Lang muốn giết những người này cũng không thể nói dễ dàng.
Trận chiến đấu này làm sao lại một thương thì kết thúc đâu?
Tà Thiên vì sao không phản kích? Vì sao không tránh? Chẳng lẽ bốn ngày bốn đêm ác chiến móc sạch thân thể hắn, thụ thương không nhẹ khiến hắn đã vô lực tái chiến?
Vô luận là ai đều không muốn tin tưởng là bởi vì nguyên nhân này dẫn đến một trận chiến này kết thúc.
Bọn họ tình nguyện tin tưởng là Xích Tiêu Phong đại đệ tử thật sự mạnh đến mức ngoại hạng.
Không tệ!
Nhất định là lý do này!
Bởi vì đây là sự thật!
Xinh đẹp!
Miểu sát Sát Tu! Điều này cổ vũ biết bao cho cái tâm đang hoảng sợ vì Sát Tu của giang hồ Tống Quốc, điều này làm tăng thể diện biết bao cho Tống Quốc đệ nhất đại phái Xích Tiêu Phong, điều này làm Hoàng Đế cao hứng vui vẻ biết bao!
Đám mật thám sắc mặt đỏ bừng thầm nghĩ, hưng phấn đến mức muốn hét to vài tiếng, nhưng bọn hắn không dám. Bởi vì cây thương đại biểu Thần Phạt, đại biểu ý chí toàn bộ triều chính Tống Quốc, đại biểu vô thượng quyền uy cùng lực lượng kia còn chưa rút ra.
Chỉ khi bàn tay chấp thương kia rút thương ra, âm thanh ủng hộ mới có tư cách vang lên, dệt hoa trên gấm cho Đồng Lang.
Trịnh Ngữ ngơ ngác nhìn mũi thương sau lưng Tà Thiên, máu tươi rơi xuống. Hắn nuốt nước miếng, nuốt xuống tia phẫn nộ khó hiểu kia, đắng chát lắc đầu cười. Chính mình làm sao lại phẫn nộ đâu? À đúng, chưa học được Nguyệt Ảnh Thiên Hạ.
Nhưng, hẳn là thất vọng mới đúng chứ?
Khóe mắt Tiểu Mã băng liệt, từng tia máu tươi tràn ra, thân ảnh hóa thành hồng sắc thiểm điện. Lửa giận ngập trời, nó không biết phát sinh cái gì, nó chỉ muốn dùng tốc độ nhanh nhất bay qua khoảng cách tám mươi trượng còn lại!
Tạ Bảo sững sờ một cái chớp mắt, sau đó hướng phương hướng Mộc Lan Thành đi đến. Trong quá trình đi, hắn vẫn như cũ đang tu luyện.
Tà Thiên chết, chính mình còn chưa chết, mà Tạ Soái chung quy là muốn chết.
Tất cả mọi người đều theo hướng trường thương chọc ra mà suy nghĩ, mà hành động, trừ Đồng Lang.
Nụ cười trên mặt Đồng Lang cứng đờ. Điều này rất hiếm thấy, nhưng càng hiếm thấy hơn là hắn xem không hiểu ý tứ chất chứa trong huyết nhãn, xem không hiểu vì sao Tà Thiên chủ động đón lấy mũi thương.
Là người đứng trên đỉnh băng sơn tan chảy, trên đời có rất ít đồ vật hắn xem không hiểu.
Xem không hiểu không sao cả, chỉ cần cảm thấy quỷ dị là được.
Cho nên Đồng Lang biết Tà Thiên là kẻ có ý tưởng, tuy nhiên hắn tạm thời còn chưa nghĩ ra Tà Thiên chủ động chịu một thương này đến tột cùng có dụng ý gì.
Xùy!
Trong thiên địa yên tĩnh truyền ra một tiếng xùy vang. Đối với tất cả mọi người, thanh âm này đều hơi có vẻ quen thuộc: tiếng ma sát giữa huyết nhục cùng kim thiết.
Ở đâu ra?
Mọi người nhìn trời nhìn đất, đông nhìn tây nhìn, thẳng đến khi bọn họ không thể tin nhìn về phía chiến trường, nhìn thấy Tà Thiên cách Đồng Lang không đủ hai thước thì mới hiểu rõ thanh âm đến từ đâu.
Tà Thiên theo trường thương đi về phía trước tám thước. Mũi thương sau lưng biến thành tám thước thân thương uốn lượn hạ xuống.
Sau đó, bọn họ nhìn thấy một cái tay phải còn đen hơn cả màn đêm hướng lên trời duỗi ra, trệ một cái chớp mắt, rồi vỗ tới mặt Đồng Lang.
Tất cả mọi người trợn to hai mắt!
Tà Thiên còn chưa chết! Hắn tiến lại gần Đồng Lang tám thước, sau đó dùng cái tay phải cực độ khủng bố kia công kích Đồng Lang!
Trong mắt mọi người đều toát ra sự không thể tin nồng đậm, trừ Đồng Lang.
Thì ra là thế.
Mượn thân thể khóa trường thương của ta, dùng Tiên Thiên nội khí của Hắc Thủy đánh cược một lần sinh tử với ta. Ý tưởng rất không tệ.
Đồng Lang trong lòng sinh ra sự tán thưởng tinh khiết. Hắn dò xét ánh mắt Tà Thiên, tựa như nhìn trường thương, nhìn Tiểu Mã. Tà Thiên cũng là bảo bối, mà lại là dù chết đều đáng giá cất giữ.
Có điều vô căn Tiên Thiên nội khí, ta giống như cũng không sợ lắm đây...
Nụ cười trên mặt Đồng Lang lại nồng đậm thêm một tia. Hắn nhìn thẳng bàn tay màu đen, hơi xúc động. Chủ nhân của bàn tay nhỏ bé này sợ là phải thất vọng rồi, Tiên Thiên nội khí thực ra cũng chỉ có thế mà thôi.
Sau đó, tay phải cầm thương của Đồng Lang hơi xoay tròn. Tiếng xương nứt rõ ràng vang lên êm tai trong lồng ngực Tà Thiên.
Sau đó, Đồng Lang vỗ vào đuôi thương, trường thương thấu ngực bắn ra. Tà Thiên vốn sắc mặt tái nhợt giờ trắng bệch như tờ giấy.
Sau đó, Đồng Lang nhìn về phía bàn tay nhỏ không hề vì hai lần kịch liệt đau nhức mà sinh ra mảy may run rẩy kia, tay phải nắm thành quyền.
Một bàn tay nhỏ màu đen muốn lật trời, một thanh sắc cự quyền trấn áp vạn vật, dưới cái nhìn soi mói của tất cả mọi người, đụng vào nhau, nổ vang trời cao!
Cuồng phong lần thứ hai múa, cát vàng lần thứ hai xao động. Vô luận là múa hay xao động đều là thứ chúng chưa bao giờ trải qua, bởi vì cuồng phong đang xoay tròn lấy hai người làm trung tâm, cát vàng đang bắn tung tóe về bốn phương tám hướng lấy hai người làm trung tâm.
Giống như một đóa hoa biên quan ấp ủ ngàn năm nở rộ bởi vì hai người va chạm, vô cùng đẹp đẽ.
Phốc!
Một ngụm máu tươi lớn từ trong miệng Tà Thiên phun ra, phun lên quần áo Đồng Lang. Đồng Lang không ngần ngại chút nào, một mặt nụ cười khâm phục.
Bởi vì bàn tay nhỏ xương cốt đã vỡ vụn sinh ra mười mấy vết nứt trong tiếng ken két kia vẫn như cũ nắm chặt lấy nắm đấm của hắn.
Tay tuy nhỏ, nhưng muốn tóm lấy thì có thể bắt lấy ngươi.
Cho nên, cái này thành thế lực ngang nhau trong mắt mọi người.
Nhưng loại thế lực ngang nhau này tuyệt sẽ không tiếp tục quá lâu, bao quát Đồng Lang ở bên trong, tất cả mọi người đều nghĩ như thế.
Bởi vì trước khi thế lực ngang nhau, Tà Thiên bị xuyên tim đã cách cái chết không xa.
Giữa thiên địa bỗng nhiên nổi lên tiếng buồn bã nhẹ nhàng như gió, phảng phất ngay cả thiên địa vô tình nhất đều hiểu ý nghĩ của Tà Thiên, cũng bởi đó mà rung động.
Biết rõ không địch lại, biết rõ sẽ bị giết chết, lại không sợ, vì tự mình lựa chọn một phương thức đối mặt tử vong như vậy. Cho dù là chết cũng phải chết thế lực ngang nhau, chết hào khí túng vân, chết ngạo cốt đá lởm chởm!
Chết đều muốn đánh ngươi một cái tát!
Không có gió cát, mọi người lại giống như bị gió cát mê mắt, dần dần đỏ lên, dần dần ướt át. Loại xúc động bất chợt này cũng không bởi vì lập trường đối lập mà thay đổi, trừ Đồng Lang.
Đồng Lang vẫn đang cười, khóe miệng đang cười, hai con ngươi đang cười. Hắn nhớ tới lời Tà Thiên nói trước đó.
“Chờ ăn cơm chiều.”
Có lẽ ý tưởng ban đầu của Tà Thiên cũng không phải là cái gì chết đều muốn đánh chính mình một cái tát, mà là muốn bằng vào Tiên Thiên nội khí cường đại ác chiến một phen với mình, sau đó chiến thắng, cuối cùng ăn cơm chiều. Lúc này mới phù hợp sự tự tin cùng kiêu ngạo của yêu nghiệt thiên tài.
Đồng Lang nghĩ như thế.
Chỉ là Tà Thiên không ngờ rằng chính mình cũng không e ngại vô căn Tiên Thiên nội khí trong cơ thể hắn.
Nghĩ tới đây, Đồng Lang nhìn về phía huyết nhãn Tà Thiên, lại như cũ không phát hiện bất luận cái gì tình cảm.
Cùng dự tính của mình không hợp, rốt cuộc không có cơ hội ăn cơm chiều, chẳng lẽ không nên thất vọng sao?
Đồng Lang nghi hoặc, lại không hỏi ra, bởi vì Tà Thiên sắp chết, không cần thiết.
Có cần thiết là đem Tà Thiên dựng nên thành bộ dáng như trong tưởng tượng của mọi người, chết đẹp mắt một điểm.
Bởi vì hắn cảm thấy Tà Thiên là bảo bối mình nhất định phải cất giữ, lại cơ bản sẽ không vứt xuống tàng bảo địa. Đem bảo bối ăn mặc đẹp mắt một điểm là chuyện người cất giữ như hắn phải làm.
“Yên tâm, ta sẽ bắt lấy ngươi, để ngươi chết đẹp mắt một điểm.”
Đồng Lang biến quyền thành trảo, mười ngón đan xen với bàn tay nhỏ, sau đó hơi thu liễm nụ cười để chính mình nhìn qua tương đối chính kinh, tương đối nghiêm túc, nói với Tà Thiên câu nói như thế.
Đây là câu nói cuối cùng Tà Thiên nghe được tại nhân thế, cho nên cần phải chính kinh nghiêm túc. Đồng Lang cảm thấy mình đã làm được lời nói trước khi chiến đấu: “Ta giết ngươi lúc, sẽ mang trong lòng kính ý.”
Đã làm được, vậy Tà Thiên ngươi liền chết đi.
Cơ hồ tất cả mọi người đang đợi Tà Thiên chết, nếu không tiếng buồn bã giữa thiên địa sẽ một mực tiếp tục, bọn họ chịu không nổi.
Mà ánh mắt ngốc trệ của Tà Thiên cũng đang chờ đợi.
Chờ đợi người nào, hoặc là cái gì, để hắn có thể tìm thấy một tia ánh sáng trong bóng đêm.
Hắn đợi được.
“Yên tâm, ta sẽ bắt lấy ngươi, để ngươi chết đẹp mắt một điểm...”
Huyết nhãn ngốc trệ của Tà Thiên khôi phục thần thái, thấy rõ Đồng Lang cao hơn mình hai thước, nhìn thấy khuôn mặt hỗn hợp ý cười cùng nghiêm túc của Đồng Lang, còn có song chưởng chặt chẽ không thể tách rời.
Hắn khó khăn kéo ra một tia nụ cười cực kỳ khó coi trên khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt, thanh âm khô khốc bất lực vang lên: “Vậy ta thì... cứ yên tâm...”
Đây là lời tỏ tình nhận mệnh, Đồng Lang cho là vậy, cho nên hắn hơi buông lỏng tâm, quay về trái tim. Nhưng tâm vừa mới trở về, hắn liền phát hiện trong mảnh hoang mạc này nhiều thêm từng tia màu xanh biếc.
Rất dễ chịu, nhưng cũng rất khủng bố.
Lần thứ hai, nụ cười trên mặt Đồng Lang cứng đờ...
Đề xuất Võng Hiệp: Đại Đường Song Long (Dịch)