Chương 173: Nội Khí Viên Mãn, Nộ Sát (thượng)
"Tà mạch, rốt cuộc đang làm gì..."
Xem xong "Tu hành sơ giải", Tà Thiên đã hiểu rõ tác dụng của Linh thạch, chỉ có tu giả Pháp Lực cảnh, mới có thể thông qua vận chuyển công pháp hấp thụ thiên địa linh khí bên trong Linh thạch, từ đó tăng cường tu vi.
Linh thạch trong tay Bá Thông, chỉ dùng để mở túi trữ vật thả ra tiểu kiếm bảo mệnh, nhưng Tà mạch trong cơ thể mình, thế mà có thể tùy ý hấp thu Linh thạch vô cùng trân quý…
Không, đây không thể gọi là hấp thu, mà là thôn phệ, trong chớp mắt thôn phệ.
"Chẳng lẽ sự trưởng thành của Tà mạch cần Linh thạch, hoặc là nói, cần thiên địa linh khí bên trong Linh thạch?"
Tà Thiên đột nhiên nhớ lại sự phân chia của đan dược, đan dược thế tục phân Hạ, Trung, Thượng tam phẩm, từ Ích Cốc Đan bắt đầu, lại biến thành Phàm, Siêu, Đỉnh, Tuyệt bốn cấp, mạnh như Tam trưởng lão Hàn Lập, cũng đang dùng Ích Cốc Đan…
"Ta biết rồi, trong Ích Cốc Đan cũng có một lượng linh lực nhất định, chỉ là số lượng vô cùng ít ỏi..."
Trong huyết nhãn của Tà Thiên quang mang chợt hiện, hô hấp có chút dồn dập, sau khi thôn phệ khối Linh thạch thứ hai, hắn cảm ứng được Tà mạch phảng phất như sống lại, so với sau khi dị biến ở Sát Thần Trại, lại mạnh mẽ hơn không ít.
"Xem ra Tà mạch còn có thể trưởng thành, chỉ là không biết phải hấp thu bao nhiêu Linh thạch, mới có thể để Tà mạch sinh ra biến chất."
Tà Thiên cưỡng ép đè nén sự kích động trong lòng, Tà mạch là cơ duyên Đạo Quả Man Lực cảnh của hắn, từ trước đến nay, chỉ có hai công dụng là phun ra nuốt vào Nguyên Dương, thôn phệ nội khí và nội khí Tiên Thiên, hắn rất mong chờ sự biến hóa sau khi Tà mạch trưởng thành lần nữa.
Giờ phút này, mấy chục loại nội khí Tiên Thiên trong Tà mạch, đang run lẩy bẩy, dường như dự cảm được nơi mình đang ở, đã biến thành địa ngục tận thế, chúng nó sắp không còn tồn tại.
"Vừa vặn nhân cơ hội này tái tạo bản mệnh nội khí, đem những nội khí Tiên Thiên này toàn bộ chuyển hóa!"
Tà Thiên đứng dậy, đứng trong phòng, hai chân hơi tách ra, nhắm mắt đứng yên, không bao lâu toàn thân khẽ run lên, một luồng khí thế mạnh mẽ cuồn cuộn bộc phát ra từ trên người hắn!
Tà Thiên đã lắng đọng từ lâu, căn bản không cần phải tu luyện chín bộ công pháp nữa, đã có thể để bản mệnh nội khí trọng sinh.
Trong khoảnh khắc bản mệnh nội khí trọng sinh, trong cơ thể hắn dường như thức tỉnh một con hung thú diệt thế, ngửa đầu gầm lên, không trung run rẩy!
Cảm ứng được sự hung hãn của bản mệnh nội khí, đông đảo nội khí Tiên Thiên đang run lẩy bẩy trong Tà mạch cuối cùng cũng sụp đổ, chúng nó chỉ là tù nhân trong nhà tù này, bây giờ chủ nhân nhà tù đã thức tỉnh, tận thế của chúng nó đã đến.
Dưới sự thôi thúc của cơn giận, bản mệnh nội khí mênh mông cuồn cuộn gào thét, một đường nghiền ép, đem tất cả nội khí Tiên Thiên hòa vào bản thân, mà khí thế trên người Tà Thiên cũng theo đó không ngừng mạnh lên, thần uy như ngục.
Chỉ nửa nén hương, tu vi của Tà Thiên đã đạt đến trình độ Nội Khí cảnh tầng chín đại viên mãn, so với võ giả Nội Khí cảnh tầng chín bình thường, nội khí của hắn không biết tinh thuần hơn gấp bao nhiêu lần, khi lưu động sấm sét ầm ầm, giống như Lôi Hải gào thét.
"Lúc trước nội khí của Đồng Lang tròn trịa cẩn trọng, nhưng nội khí của ta giờ phút này còn tinh khiết hơn hắn mười mấy lần, thậm chí không thua kém nội khí Tiên Thiên của Tiên Thiên cảnh tầng một!"
Tà Thiên trong mắt lướt qua một tia mừng rỡ, việc tái tạo bản mệnh nội khí mấy lần, đã mang lại cho hắn kinh hỉ tương đối lớn, độ khó tu hành Nội Khí cảnh vượt xa Man Lực cảnh, nhưng hắn dưới cơ duyên xảo hợp, chỉ mất mấy tháng đã tu luyện viên mãn.
"Chỉ là Khí Kinh trong quá trình tu luyện, tác dụng không lớn lắm..."
Nhớ lại truyền thừa của Tà Đế, Tà Thiên có chút không biết làm sao, theo mạch suy nghĩ của truyền thừa Tà Đế, tu luyện Khí Kinh có thể khiến nội khí của hắn tăng vọt, hắn chỉ cần không ngừng tinh thuần nội khí là được.
Nhưng hiện thực lại đẩy hắn lên một con đường khác, hắn thông qua không ngừng tái tạo bản mệnh nội khí, nâng cao độ tinh thuần của nội khí, sau đó thông qua chuyển hóa nội khí Tiên Thiên, thu được lượng lớn nội khí.
"Mặc dù không giống với truyền thừa của Tà Đế, nhưng cuối cùng cũng là trăm sông đổ về một biển..."
So với Linh thạch và túi trữ vật, truyền thừa của Tà Đế càng thêm thần bí khó lường, cho nên cho đến bây giờ, Tà Thiên cũng không có nửa điểm ý nghĩ khiêu khích truyền thừa Tà Đế, muốn đột phá đại cảnh, hắn nhất định phải kiên trì tu luyện Khí Kinh.
"Tiếp theo, chính là thành tựu Nội Khí cảnh tầng mười..."
Tà Thiên thu liễm khí thế, từ trong trạng thái vong ngã tỉnh lại.
Hắn mơ hồ có một loại cảm giác, muốn trở thành Nội Khí cảnh tầng mười, không thể một sớm một chiều, điều hắn có thể làm, là không ngừng nén nội khí, cho đến khi nội khí đạt đến ý nghĩa viên mãn thực sự, Nội Khí cảnh tầng mười, có lẽ sẽ nước chảy thành sông.
Một phen tu luyện, hao phí mấy canh giờ, trời đã hừng đông.
Tà Thiên không quấy rầy Tiểu Cửu và những người khác, yên tĩnh rời khỏi khách sạn, ra khỏi cửa Đông Thúy Thương Thành, nhanh chóng đi về phía Đao Phách Môn.
Đoạn đường ngắn ngủi hai trăm dặm, Tà Thiên chỉ mất gần nửa canh giờ đã đi đến, lúc này trời vừa mới hừng sáng.
Đao Phách Môn nằm trong Tỏa Hà Sơn, chỉ có một con đường núi thông ra thế tục, dưới chân núi có một trấn, tên là Đao Phách trấn, trấn này ban đầu chỉ được xây dựng để cung cấp nhu yếu phẩm hàng ngày cho Đao Phách Môn, dân số không nhiều, sau khi Đao Phách Môn có biến cố lớn, càng thêm quạnh quẽ.
Tà Thiên đặt chân đến Đao Phách trấn, vừa đi vừa quan sát, lúc này hắn, đã áp chế tu vi ở khoảng Nội Khí cảnh tầng hai, khuôn mặt và dáng người cũng có sự thay đổi lớn, trông khoảng mười tám, mười chín tuổi.
Dù vậy, cũng là thiên tài võ đạo hiếm có ở thế tục, cho nên vừa vào trấn, Tà Thiên đã thu hút rất nhiều ánh mắt.
Trong những ánh mắt này, phần lớn là sự ngạc nhiên, Tà Thiên không để tâm, nhưng cũng có một số ít ánh mắt lạnh lùng, dường như cao cao tại thượng, nhìn xuống con kiến hôi.
Đối với loại ánh mắt này, ngay cả Tà Sát cũng chẳng thèm nhảy lên, Tà Thiên càng không để ý, chỉ nhớ kỹ hình dạng của mấy người, rồi tiến vào một quán rượu.
Một bầu rượu, một đĩa thịt bò kho, Tà Thiên không vội không chậm ăn uống, nghe các tửu khách lác đác trong quán rượu nói chuyện phiếm.
Nhưng nghe hồi lâu, Tà Thiên cũng không có được thông tin hữu ích nào, hắn cảm thấy có chút kỳ quái.
Đao Phách trấn cách xa thành lớn, lại thêm Đao Phách Môn vừa xảy ra biến cố lớn, theo lý mà nói chủ đề nói chuyện phiếm tất nhiên là Đao Phách Môn, nhưng tại sao trong lời nói của những người này, chưa bao giờ xuất hiện ba chữ Đao Phách Môn?
Ngay lúc hắn đang nghi hoặc, quán rượu lại có thêm mấy người, mấy người này tu vi khí thế đại phóng, vô cùng phách lối, người trẻ tuổi dẫn đầu một chưởng đập lên quầy, gào lên: "Chưởng quỹ, người mà chúng ta đưa đến một tháng trước đâu!"
Chưởng quỹ sợ hãi, vội vàng trả lời: "Thưa các vị anh hùng, người đó bị gãy một tay một chân, không thích hợp làm việc chạy vặt, cho nên tại hạ đã để hắn ở trong nhà giúp..."
Bốp!
Chưởng quỹ còn chưa nói xong, đã bị một bàn tay tát bay, mấy chiếc răng rơi xuống đất, tiếng kêu rên không ngớt.
"Mẹ nó ngươi muốn chết! Tiểu gia lúc trước đã nói thế nào, người đó chỉ có thể chạy vặt!"
"Sư huynh, không cần chấp nhặt với hắn, dẫn người đó ra đây!"
Chưởng quỹ liên tục vâng dạ, té cứt té đái chạy vào trong nhà, không bao lâu vịn một người trung niên tàn tật đi ra.
Tà Thiên quay đầu nhìn lại, lông mày nhíu lại, người này tuy tàn tật, nhưng trong mắt bình tĩnh không gợn sóng, trông thê thảm, nhưng lại có một loại khí chất ngạo nghễ, đối mặt với mấy kẻ hung ác mặt không đổi sắc.
Bành!
Dường như bị sự bình tĩnh của người trung niên chọc giận, mấy người tiến lên đánh đấm một trận, đánh trọn một nén nhang mới dừng tay, người trung niên máu me khắp người, nhưng trong suốt quá trình, hắn không la hét một tiếng, lông mày cũng không nhíu một cái.
"Mẹ nó! Còn cho là mình cao cao tại thượng, dám dùng ánh mắt đó nhìn tiểu gia!"
"Ha ha, sư huynh, hắn trông có vẻ còn không phục đâu!"
"Không phục? Dễ thôi, đánh đến khi hắn phục!"
"Đứng lên cho tiểu gia! Hầu hạ rượu ngon thịt ngon, nói không chừng đợi mấy tiểu gia ăn uống no đủ, ra tay sẽ nhẹ hơn một chút!"
Người trung niên không nói gì, một chân què một chân khập khiễng bưng rượu thịt đến bàn của mấy người, đang định lui ra, lại bị người hung hăng đẩy ngã.
"Muốn đi? Đến đây, rót rượu cho mấy ca!"
Người trung niên đứng dậy, lại bị đạp ngã.
"Ai bảo ngươi đứng rót rượu? Quỳ xuống rót cho tiểu gia!"
Người trung niên dường như đã chấp nhận số phận, quỳ xuống trước bàn, cầm bầu rượu bắt đầu rót rượu, cho đến lúc này, mấy kẻ hung ác mới đắc ý cười to.
"Ha ha, sướng, thật mẹ nó sướng!"
"Đúng thế, hỏi thế gian mấy người, có thể được hưởng thụ như vậy chứ, ha ha!"
"Hắc hắc, để đường đường môn chủ Đao Phách Môn rót rượu cho mình, mặt mũi này… ha ha!"
Động tác rót rượu của người trung niên dừng lại một chút, ánh mắt cuối cùng cũng có sự thay đổi, phẫn nộ, tuyệt vọng, đau thương.
Nhưng vào lúc này, huyết nhãn của Tà Thiên lãnh quang chợt hiện, sát ý đại phóng!
Cả quán rượu, trong nháy mắt tràn ngập mùi máu tanh, mấy kẻ hung ác sắc mặt đại biến!..
Đề xuất Voz: Kí sự về ngôi nhà đáng sợ