Chương 3646: Chậm Đã Không Hài Lòng

Vị trí Đại Đế cuối cùng của Công tử Thượng…

Là do Cửu Thiên Cửu Đế liên thủ giữ lại cho hắn.

Cho nên từ khi Cửu Thiên vũ trụ được sáng lập, dù cho có Chuẩn Đế nắm giữ tư cách đặt chân bờ bên kia, cũng sẽ bị Cửu Đế dùng lời nói hoặc sát phạt buộc phải từ bỏ việc thành Đế.

Một ví dụ rõ ràng nhất, chính là cái chết của Thôn Lan, tuyệt đại Thiên Kiêu của Kim Sí Đại Bằng nhất tộc.

Là một Thiên Kiêu có thể lưu danh trên Cổ Thiên Thê trước cả công tử Thượng, thậm chí còn đi xa hơn công tử Thượng…

Không chết quả thực là một sự nhục nhã đối với IQ của Cửu Đế.

Cho nên Thôn Lan đã chết.

Loại chuyện này, Quân Đế cũng đã làm không ít.

Bất quá khi Tà Đế yêu cầu bọn họ làm chuyện tương tự, bọn họ lại phát ra nỗi sợ hãi từ sâu trong thần hồn.

Bởi vì công tử Thượng là công tử Thượng, Tà Đế là Tà Đế.

Công tử Thượng là ai?

Là Thiên Kiêu từng bước tiến lên theo mục tiêu đã định dưới sự bồi dưỡng nghiêm ngặt của Quân Đế.

Mỗi một bước của công tử Thượng, đều nằm trong dự liệu của Quân Đế, cho nên thành tựu cuối cùng mà công tử Thượng có thể đạt được, cũng tương tự như thế.

Nhưng Tà Đế là ai?

Là Vạn Cổ đệ nhất Đại Đế.

Là tồn tại kinh khủng cần Cửu Thiên Cửu Đế liên hợp với các loại Đại Đế để tiễu trừ.

Loại tồn tại này, ngươi có thể dự đoán được sao?

Không thể.

Thậm chí khi nghe Tà Đế nói câu đó, nội tâm Quân Đế đã bản năng nảy sinh ý nghĩ… đừng nói là giết các loại Đại Đế để nhường chỗ cho ngươi, chính là thành tựu Đại Đế! Thành tựu Đại Đế yếu nhất! Lão tử cũng không đồng ý!

Thế mà…

Cái này cũng là không thể nào.

Bởi vì Tà Đế, kẻ am hiểu mưu lược toàn cục, trước khi ném ra câu nói này, đã thiết lập một giới hạn không thể thay đổi cho sáu vị Thiên Đế…

Muốn ta mượn nhờ Ý Hải chi lực để đối phó Lục Áp thậm chí Trụ Quan, ngươi nhất định phải để cho ta thành Đế.

Đến mức ta có thể phát huy bao nhiêu hiệu quả của Ý Hải chi lực, thì quyết định bởi việc ngươi có thể để cho ta thành tựu Đại Đế như thế nào.

Quân Đế phát hiện mình cả đời này chưa từng có lúc nào khó xử, xoắn xuýt như giờ phút này.

Ma Ny Nhi thậm chí cũng cảm động lây với sự xoắn xuýt này.

Đồng thời, nàng cũng càng tiến một bước lãnh hội được sự khó chơi của Tà Đế.

Cho nên suy nghĩ một chút…

Nàng nhàn nhạt mở miệng.

"Hoặc là hắn thành Đế, hoặc là hắn chết," Ma Ny Nhi nhàn nhạt nhìn lấy Quân Đế: "Ngươi chỉ có hai con đường này để đi."

Quân Đế gật gật đầu, trong lòng xoắn xuýt không giảm chút nào.

Hắn đương nhiên biết, muốn hợp tác thuận lợi tiến hành, Tà Đế tất nhiên phải lại lên ngôi vị Đại Đế.

Mà lại nếu muốn hợp tác thành công, nhất định phải để Tà Đế trở thành Đại Đế cường đại nhất có thể.

Đây là điều Quân Đế tuyệt đối không nguyện ý làm.

Hậu quả của việc không nguyện ý…

Chính là hợp tác thất bại.

Đã lựa chọn không hợp tác, vậy Tà Đế cũng chỉ có một con đường chết…

Bao gồm cả Ma Ny Nhi, cũng không nguyện ý khi ứng phó với Lục Áp và Trụ Quan sau lưng, lại còn có một vị Tà Đế ở bên thăm dò, dù cho Tà Đế không phải Đại Đế.

Mà lại Quân Đế càng nghe được…

Lựa chọn Tà Đế một con đường chết, không chỉ là một trong những lựa chọn của hắn, mà còn là một trong những lựa chọn của Ma Ny Nhi.

Nói cách khác, chỉ cần Quân Đế không nguyện ý để Tà Đế thành Đế, cho dù bọn họ sáu vị Thiên Đế không động thủ, Ma Ny Nhi cũng sẽ ra tay đánh giết Tà Đế.

Cho nên một câu của Ma Ny Nhi, dưới tác dụng của thời gian, cũng bắt đầu để cán cân trong lòng Quân Đế chậm rãi nghiêng về.

Nhưng sự nghiêng về này, tuyệt đối không phải điều Tà Đế muốn…

Bởi vì cán cân đang nghiêng về phía giết chết hắn.

Đương nhiên, Tà Đế cũng minh bạch, Ma Ny Nhi mặc dù có lòng muốn giết mình, nhưng so với lòng muốn giết Lục Áp của đối phương, thì yếu hơn vô số lần.

Cho nên câu nói này của Ma Ny Nhi nghe, càng giống là một loại uy hiếp mịt mờ đối với hắn…

Chuyện thành Đế, trẫm sẽ không giúp ngươi, tất cả tự mình giải quyết.

Nhưng nếu ngươi không giải quyết được, trẫm liền muốn giải quyết ngươi.

Đối với cái này…

Tà Đế chỉ có thể cười khổ.

Nhưng hắn lại không thể chỉ cười khổ.

Nếu không, Ma Ny Nhi mặc dù còn chưa giơ đao lên, mệnh của hắn đã sớm bị nắm trong tay cường giả đệ nhất tam giới.

"Không biết Quân huynh suy tính thế nào rồi?"

Tà Đế cũng không có suy nghĩ bao lâu, liền mở miệng.

Quân Đế nhìn về phía Tà Đế, cười nói: "Thực không dám giấu giếm, việc này… Không có khả năng thao tác."

"Ồ?" Tà Đế cười hỏi: "Ta có thể biết nguyên nhân không?"

"Rất đơn giản," Quân Đế biểu lộ chậm rãi ngưng trọng lên: "Hi sinh quá lớn."

"Ha ha, hi sinh quá lớn…" Tà Đế cười lấy gật gật đầu, chốc lát hỏi: "Xin hỏi Quân huynh, hi sinh như thế nào?"

"Tà huynh, lúc này không cần thiết vòng vo," Quân Đế rất thành khẩn nói: "Dù cho hợp tác thất bại, ta cũng không có khả năng cầm tính mạng của các loại Đại Đế, đi đổi lấy một trận thắng lợi không biết trước, huống chi…"

"Huống chi, Thượng Cổ lúc Quân huynh triệu tập các loại Đại Đế giết ta, đương thời lại muốn dùng mạng của các loại Đại Đế để đổi lấy việc ta lại lên ngôi vị, lặp đi lặp lại như thế, sẽ đặt Quân huynh ở đâu, phải không?"

Quân Đế gật gật đầu, nhẹ nhàng nói: "Tà huynh biết là tốt rồi."

"Ai…" Tà Đế trùng điệp thở dài, nhìn về phía Ma Ny Nhi: "Hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình, ta tâm hướng minh nguyệt, minh nguyệt chiếu cống rãnh… Bệ hạ, xem ra tại hạ chỉ có thể hợp tác với ngài, mưu đoạt Trụ Quan."

Đáp lại của Tà Đế…

Là điều Quân Đế làm sao cũng không nghĩ tới.

Hắn thấy, chỉ cần mình cự tuyệt, Tà Đế nhất định sẽ rất không cam lòng, tiếp theo dưới sự bức bách từng bước của hắn, nói ra càng nhiều chi tiết, để hắn nắm giữ càng nhiều quyền chủ động.

Ai có thể nghĩ tới, Tà Đế trực tiếp thốt ra câu "nơi đây không lưu gia, tự có nơi lưu gia", chuyển sang tìm đến Ma Ny Nhi!

Trong lúc nhất thời…

Quân Đế trợn mắt hốc mồm.

Ma Ny Nhi cũng hơi hơi nhăn đầu lông mày.

"Dựa vào cái gì?"

Tà Đế cười nói: "Hai nguyên nhân."

"Nói."

"Một, bệ hạ sẽ không để ý ta thành tựu Đại Đế như thế nào, lại có năng lực để cho ta thành tựu bất luận vị Đại Đế nào mà ngài có thể chưởng khống, hai…"

Nói đến chỗ này, Tà Đế duỗi ra hai ngón tay, khí định thần nhàn cười nói: "Ý Hải chi lực, ta còn có thể mượn dùng hai lần."

Ma Ny Nhi nghe vậy, đuôi lông mày chau lên, chốc lát thản nhiên nói: "Một lần giết Lục Áp, một lần đoạt Trụ Quan?"

"Đoạt Trụ Quan đó là không có khả năng, nhưng…"

"Nhưng cái gì?"

"Nhưng Trụ Quan, Hỗn Vũ chi môn cùng Ý Hải, ba thứ mới có thể toàn diện dẫn phát tai ương tịch diệt, cho nên ba thứ có cảm ứng lẫn nhau," Tà Đế chân thành nói: "Chỉ cần bệ hạ nguyện hợp tác với tại hạ, ta nguyện dùng cơ hội cuối cùng, trợ bệ hạ một tay!"

Ma Ny Nhi gật gật đầu, mắt nhìn Quân Đế, đang muốn mở miệng…

"Chậm đã, bệ hạ! Tà huynh!"

Người gọi "chậm đã" giống như Tà Thiên…

Là mười ba vị lão tổ đến từ La Sát Ngục.

Sau khi bị Tà Thiên cúi đầu, bọn họ liền thành khách nhân của Cửu Châu Giới, đãi ngộ cũng tốt hơn không ít, nhưng muốn gặp Tà Thiên, còn phải tìm vận may.

Tốt tại vận khí của bọn hắn không tệ…

Tà Thiên đang định đi tìm Vũ Đồ đám người, vừa vặn thì đụng phải các lão tổ đang đi dạo nhàm chán trong Cửu Châu Giới.

"Không biết chư vị tiền bối, tìm vãn bối có chuyện gì?"

"Là có liên quan đến chuyện của Tân Cổ Tổ."

Tà Thiên gật gật đầu, quét mắt hai bên, liền chỉ hướng một tòa quán rượu bên cạnh, cười nói: "Đi nơi đó nói đi."

Quán rượu không có Linh tửu.

Hoàng Tửu hơi có vẻ đục ngầu, để mười ba vị lão tổ có khí chất ung dung hoa quý được đắp nặn bởi năm tháng dài dằng dặc, nhìn đến nhíu chặt mày lên.

Nhưng bọn hắn cũng nắm giữ độ lượng tương đương với khí chất, đặc biệt là trước mặt cha của Tân Cổ Tổ.

"Rượu ngon!"

Cho nên một lão tổ cố nén ý muốn nôn, cạn một chén, sau đó trái lương tâm khen.

Tà Thiên sững sờ, cười lấy đứng lên nói: "Đã như vậy, ta mời khách, chư vị tiền bối uống cho đã."

Đề xuất Tiên Hiệp: Thôn Phệ Tinh Không Phần 2 [Dịch]
Quay lại truyện Vạn Cổ Tà Đế
BÌNH LUẬN