Nhưng mà, điều khiến Lý Lạc không ngờ tới là, sự xấu hổ này đến còn nhanh hơn hắn tưởng tượng.
Sáng sớm ngày thứ hai, hắn vẫn còn đang trong giấc mộng thì bị tiếng gõ cửa dồn dập đánh thức. Hắn vội vàng rời giường mở cửa, dụi mắt nhìn cô gái đứng trước mặt.
Đó là Bạch Manh Manh.
Nàng lúc này đang mang một quầng thâm mắt, trên khuôn mặt nhỏ nhắn thanh thuần động lòng người lại tràn đầy vẻ kích động và hưng phấn. Nàng nhìn Lý Lạc vừa mở cửa, kích động nói: “Đội… đội trưởng… Ta… ta thành công rồi!”
Lý Lạc ban đầu còn chưa kịp phản ứng, có chút mơ hồ: “Cái gì thành công?”
“Tứ tinh cấp linh thủy kỳ quang phối phương a!” Bạch Manh Manh khuôn mặt nhỏ đỏ bừng.
Lý Lạc đột nhiên giật mình, cơn buồn ngủ lúc này bị xua tan hết. Hắn kinh ngạc nhìn Bạch Manh Manh: “Thành công?!”
“Ừm!”
Bạch Manh Manh dùng sức gật đầu.
“Chờ ta thay quần áo.” Lý Lạc vui mừng khôn xiết, sau đó một tay kéo Bạch Manh Manh có chút trở tay không kịp vào phòng, thuận tay đóng cửa lại.
Cùng lúc đó, tại ban công, Tân Phù đang phơi nắng nhắm mắt nhìn cảnh tượng này. Bỗng nhiên, một luồng cảm hứng sáng tác bỗng trào dâng.
Ầm!
Nhưng cửa phòng vừa đóng chặt rất nhanh lại bị kéo ra. Chỉ thấy Bạch Manh Manh với khuôn mặt nhỏ đỏ bừng chui ra, lần này, màu đỏ lan tới cả tai nàng.
Khuôn mặt nhỏ của nàng nóng bừng, thầm nghĩ: “Đội trưởng thật là, thay quần áo kéo ta vào làm gì…”
“Nhưng mà…”
“Dáng người đội trưởng vẫn rất tốt.”
Cửa phòng lần nữa được mở ra, Lý Lạc đã thay xong quần áo bước ra. Hắn nhìn Bạch Manh Manh đứng ở cửa, nở một nụ cười có chút lúng túng, nói: “Xin lỗi, vừa rồi quá kích động.”
Cô gái khéo hiểu lòng người lắc đầu, bởi vì nàng cũng rất kích động, mà Lý Lạc chắc chắn còn kích động hơn nàng nhiều.
“Đi, đi phòng luyện chế, chúng ta bắt tay vào luyện chế thử xem.” Lý Lạc sốt ruột không chờ được, kéo Bạch Manh Manh đi nhanh về phía tầng hầm dưới lầu. Ánh mắt hắn liếc qua ban công, nhìn thấy Tân Phù vẫn đang nhìn về phía này.
Tân Phù nở nụ cười ấm áp với hắn.
Nhìn nụ cười của hắn, Lý Lạc cũng cảm thấy tiểu tử này có dấu hiệu làm điều gì đó. Tuy nhiên, lúc này hắn thật sự không có tâm trí phản ứng lại, nên chỉ có thể hy vọng vị đồng đội này đừng đi xa hơn trên con đường tìm đường chết.
Lý Lạc kéo Bạch Manh Manh một đường đi đến phòng luyện chế.
Sau đó Bạch Manh Manh lấy ra một tấm giấy làm từ chất liệu đặc biệt. Loại giấy này không sợ nước và lửa, rất bền, trên đó ghi chép cẩn thận rất nhiều chữ viết xinh đẹp.
Bạch Manh Manh trân trọng đưa nó cho Lý Lạc, có chút tự hào nói: “Đội trưởng, đây là một đạo tứ tinh cấp tam phẩm linh thủy phối phương.”
Lý Lạc cẩn thận từng li từng tí nhận lấy tấm phối phương có giá trị khổng lồ này, ánh mắt chăm chú nhìn. Đó là một bản ghi chép chi tiết các quá trình dung hợp và phản ứng của rất nhiều loại tài liệu, trong đó liên quan đến rất nhiều phép suy diễn, biến hóa phức tạp.
Lý Lạc càng xem càng kinh ngạc thán phục, dù sao hắn bây giờ cũng là tam phẩm Tôi Tướng sư, đã tiếp xúc không ít phối phương linh thủy kỳ quang, cho nên hắn có thể nhìn ra ngay sự quý hiếm và tinh diệu của đạo phối phương mà Bạch Manh Manh nghiên cứu ra.
Mà mỗi một quá trình dung hợp này đều cần không biết bao nhiêu lần thử nghiệm, đồng thời cũng cần hiểu biết cực kỳ sâu sắc về đặc tính của vô số loại tài liệu đó mới có thể bóc tách đặc tính của chúng, tiến hành dung hợp đa trọng biến hóa, cuối cùng thu được sản phẩm mong muốn.
“Không hổ là tứ tinh cấp phối phương…”
Lý Lạc cảm thán. Ở Đại Hạ, phối phương linh thủy kỳ quang chia làm năm cấp tinh. Phối phương cấp tinh càng cao càng hiếm thấy và mạnh mẽ. Đơn giản mà nói, phối phương cấp tinh càng cao thì giới hạn lực tôi luyện của thành phẩm cũng sẽ cao hơn.
Ví dụ, cùng là tam phẩm linh thủy, linh thủy được sản xuất từ phối phương nhị tinh cấp, giới hạn lực tôi luyện của nó có thể đạt tới sáu thành.
Phối phương tam tinh cấp, giới hạn lực tôi luyện có thể đạt tới sáu thành năm.
Phối phương tứ tinh cấp, thì lại lần nữa có một sự nâng cao, giới hạn lực tôi luyện có thể đạt tới bảy thành đáng kinh ngạc!
Nói cách khác, đẳng cấp của phối phương linh thủy kỳ quang sẽ quyết định giới hạn lực tôi luyện của thành phẩm.
Nếu là phối phương cấp tinh thấp, cho dù là Tôi Tướng sư phẩm cấp cao đích thân ra tay, lại được hỗ trợ bởi nguyên dịch bí pháp có độ tinh khiết cực cao, e rằng cũng rất khó vượt qua giá trị giới hạn của nó.
Đây chính là không bột khó gột nên hồ.
Năng lực ngươi mạnh đến đâu, độ tinh khiết nguyên dịch bí pháp nguyên quang có cao đến đâu, nhưng đẳng cấp phối phương đã hạn chế sự phát huy của ngươi, kết quả cuối cùng còn có thể thay đổi gì được?
Đây cũng là lý do tại sao các phòng linh thủy kỳ quang lớn đều xem trọng đẳng cấp phối phương đến vậy.
Đương nhiên, giới hạn lực tôi luyện của một loại phối phương không phải dễ dàng đạt tới. Trước đây ở Khê Dương Ốc, Lý Lạc cùng Đường Vẫn tỷ thí luyện chế Hồng Nê Linh Thủy, đây chỉ là một loại nhị tinh cấp tam phẩm linh thủy, giá trị giới hạn lực tôi luyện của nó lẽ ra là sáu thành, nhưng cho dù Lý Lạc mượn nhờ nguyên dịch bí pháp của bản thân, thành phẩm cuối cùng cũng chỉ đạt năm thành tám.
Mặc dù điều này cũng do Lý Lạc mới tấn thăng tam phẩm Tôi Tướng sư, nhưng cũng có thể thấy rằng muốn đạt tới giá trị giới hạn của một loại phối phương không phải là chuyện đơn giản, cho dù đó chỉ là một phối phương nhị tinh cấp.
“Đây là một đạo tam phẩm linh thủy phối phương, ta bây giờ vừa vặn là tam phẩm Tôi Tướng sư, có thể luyện chế ra xem sao.” Lý Lạc có chút không kịp chờ đợi.
Bạch Manh Manh gật gật đầu. Năng lực của nàng thiên về nghiên cứu phối phương, kỳ thật bản thân thuật tôi tướng của nàng không quá cao, cho nên sau khi phối phương này được nghiên cứu ra, nàng cũng chưa thật sự luyện chế ra bao giờ.
Nói đơn giản… Phối phương thành hình chỉ là lý thuyết, vẫn thiếu thực hành cuối cùng.
Đương nhiên, phối phương thông thường đến bước này cũng coi như thành công chín phần.
Trong phòng luyện chế vẫn còn không ít vật liệu, đều là do Bạch Manh Manh còn thừa lại khi nghiên cứu trước đây, trong đó vừa vặn có đủ những vật liệu cần thiết cho đạo phối phương tứ tinh cấp linh thủy này.
Thế là Lý Lạc trực tiếp bắt đầu luyện chế.
Chỉ là vừa động thủ, thần sắc hắn dần dần trở nên ngưng trọng. Khê Dương Ốc của bọn hắn không phải không có phối phương tam phẩm linh thủy, nhưng độ phức tạp của phối phương kia so với đạo mà Bạch Manh Manh nghiên cứu ra lại kém hơn không chỉ một cấp bậc.
Chỉ có thể nói, không hổ là phối phương tứ tinh cấp.
Cho nên ngay từ lúc bắt đầu, Lý Lạc không có gì bất ngờ khi thất bại hơn mười lần.
Thất bại nhiều như vậy khiến sắc mặt Lý Lạc cũng có chút khó coi, sau đó hắn quay sang Bạch Manh Manh đang chăm chú nhìn mình với ánh mắt mong đợi, nở một nụ cười lúng túng: “Lần đầu tiên tiếp xúc với phối phương cấp tinh cao như vậy, cần lý giải một chút.”
Muốn khóc quá đi mất. Dù sao cũng là thiếu phủ chủ Lạc Lam phủ, sao lại thê thảm thế này?
“Đội trưởng cố lên.” Cô gái động viên.
Lý Lạc dùng sức gật đầu, sau đó tập trung tinh thần, đè nén sự căng thẳng và nóng vội, tiếp tục vùi đầu vào công việc luyện chế gian khổ đạo phối phương tứ tinh cấp này.
Mà lần này, mọi thứ rốt cuộc thuận lợi hơn rất nhiều.
Trải qua trọn vẹn một canh giờ dung hợp trùng điệp, Lý Lạc gần như đốt sạch vật liệu trong phòng luyện chế, quá trình luyện chế của hắn cuối cùng đã đi đến hồi kết.
Trước mặt hắn, mười tám ống thủy tinh lặng lẽ đứng sừng sững, mỗi ống thủy tinh đều chứa đựng kết tinh của hàng trăm loại vật liệu.
Lý Lạc hít sâu một hơi, khẽ quát một tiếng, song chưởng nhấc lên, tướng lực cổ động.
Chỉ thấy vật liệu trong mười tám ống thủy tinh bắn ra, hội tụ giữa không trung trước mặt hắn, dường như tạo thành một vòng xoáy nước.
Vòng xoáy lưu chuyển, tướng lực chìm nổi.
Ước chừng vài phút sau, vòng xoáy bắt đầu tiêu tán, từng giọt chất lỏng lấp lánh ánh sáng nhàn nhạt nhanh chóng nhỏ xuống, rơi vào một chiếc bình thủy tinh trước mặt Lý Lạc.
Theo giọt chất lỏng cuối cùng rơi xuống, Lý Lạc một tay cầm lấy bình thủy tinh, trên mặt hiện lên vẻ mừng như điên không thể che giấu.
“Thành công!”
Bạch Manh Manh đứng một bên cũng vô cùng kích động, sau đó nhanh chóng đưa qua một chiếc Nghiệm Tôi Châm.
Lý Lạc cắm nó vào trong bình thủy tinh.
Ánh mắt hai người vô cùng căng thẳng nhìn tới.
Sau đó liền thấy kim đồng hồ trên chiếc Nghiệm Tôi Châm, trong nháy mắt tăng vọt lên vạch sáu thành.
Lý Lạc hít sâu một hơi, đáng sợ như vậy sao, chỉ lần đầu tiên luyện chế mà lực tôi luyện đã đạt đến giá trị giới hạn của Hồng Nê Linh Thủy ở Khê Dương Ốc!
Đợi hắn sau này luyện chế thành thạo, lực tôi luyện chẳng phải sẽ cao hơn nữa sao?
Kết quả mang tính bùng nổ này hoàn toàn có thể xác định rằng đạo phối phương mà Bạch Manh Manh nghiên cứu ra, tuyệt đối là tứ tinh cấp hàng thật giá thật!
“Oa! Ta thành công rồi!”
Bạch Manh Manh vô cùng kích động nắm lấy hai tay Lý Lạc, không nhịn được nhảy cẫng hoan hô. Bởi vì đây cũng là lần đầu tiên nàng nghiên cứu ra phối phương tứ tinh cấp.
Lý Lạc nhìn cô gái đang vui vẻ trước mặt, nuốt nước miếng.
Đây thật sự là một bảo bối lớn a!
Đề xuất Đô Thị: Siêu Phẩm Vu Sư