Chương 126
"Nói ở đây không được à?"
Thằng này nhìn hổ báo quá, làm tôi hơi lo. Chưa biết nó định giở trò gì, nhưng với cái điệu bộ này thì chắc chắn không phải kiểu "đến để nói chuyện như hai người đàn ông" rồi. Thôi thì cứ chuẩn bị tinh thần trước cho chắc. Tránh voi chẳng xấu mặt nào.
"Ở đây đông người quá, khó nói chuyện," nó hơi nhếch mép.
"Nói chuyện đàng hoàng thì ở đâu cũng vậy thôi," tôi nhún vai.
"Mày sợ à?" thằng trâu bò lườm tôi.
Nói sợ thì mất mặt, mà nói không thì lại dối lòng... Nhưng cuối cùng tôi vẫn quyết định xuống xe.
"Chờ anh một chút," tôi nói với QC đang ngồi đằng sau.
"Anh đừng đi! Em sợ," cô bé giữ tay tôi lại.
Tôi lắc đầu, gỡ tay em ra và đi theo thằng trâu bò đến một góc khuất sau bức tường.
"Có thằng bảo mày ngon lắm phải không?" nó khoanh tay, hếch mặt về phía tôi.
"Ai? Nó bảo gì?" tôi hỏi lại.
Thằng trâu bò không trả lời, nó từ từ tiến lại, nắm cổ áo tôi. Không kịp nghĩ, tôi gạt phăng tay nó ra.
"Thích nói gì thì nói, đừng có động tay động chân."
"Mày cũng bản lĩnh lắm," nó gật gù. "Hôm nay tao đến để cảnh cáo cho mày biết. Không phải chuyện của mình thì đừng có xía vào. Không thì ân hận đấy."
"Chuyện gì?"
"Chuyện gì thì tự mày biết."
Nói xong nó bỏ đi về chỗ hai thằng đệ đang đợi. Tôi đi theo sau. Lúc này, mấy thằng bạn tôi mới lò dò dắt xe ra. Thấy có biến, thằng Khánh hỏi.
"Có chuyện gì vậy mày, M?"
Nó vừa hỏi vừa liếc nhìn ba thằng vừa gây sự với tôi.
Thằng Khánh cao hơn 1m8, to như một con voi. Nó quen biết rộng, thi thoảng cũng đánh nhau này nọ, còn tôi thì không bao giờ. Hồi nhỏ tôi đánh nhau nhiều, nhưng lên cấp hai thì thôi. Tôi hiếm khi gây sự hay làm mất lòng ai, cộng thêm việc đối xử với mọi người cũng đàng hoàng, nên mấy thằng bặm trợn trong trường không bao giờ tìm tôi gây chuyện, thậm chí còn có chút nể tôi. Vì vậy, việc có thằng trường khác đến kiếm chuyện thật sự khiến tôi hơi hoang mang.
Đề xuất Huyền Huyễn: Ta Ở Huyền Vũ Trên Lưng Xây Gia Viên