Chương 127
Tôi biết tính thằng Khánh, nó nóng tính, tôi có chuyện chắc chắn nó sẽ giúp. Để tránh chuyện không hay xảy ra, tôi lắc đầu.
"Không có gì đâu mày. Chút hiểu lầm thôi."
"Thật không?" nó quay sang nhìn tôi.
"Thật mà," tôi cười trừ.
"Ờ... thế thôi. Có chuyện gì thì gọi tao," dứt lời nó rồ ga, phóng xe đi.
Ba thằng kia vẫn đứng trân trân nhìn tôi. QC lay tay tôi giục.
"Mình đi thôi anh..."
Tôi vù xe phóng đi...
*
**
***
Không biết tụi này là do ai thuê đến. Dạo gần đây chỉ có thằng Dũng là có xích mích với tôi, còn lại thì không đáng kể. Nhưng nghi thằng Dũng thì cũng không đúng lắm, vì theo tôi biết nó không thuộc dạng số má gì, dù gì nó cũng là con cô giáo giống tôi. Nó chỉ đa tình và thay người yêu như thay áo, chứ công bằng mà nói nó là loại đàn ông chơi đẹp và biết cách cư xử. Không phải nó thì là ai?
Đang mải suy nghĩ vẩn vơ, tôi nghe tiếng đập tay vào vai liên tục.
"Anh! Cẩn thận kìa!"
Khi tôi kịp định thần thì thấy ngay trước mặt là một chiếc xe máy đang đi ngược chiều. Không kịp nghĩ, tôi bẻ lái sang một bên để tránh. Cú né tránh giúp tránh được cú tông trực diện, nhưng va chạm thì không. Bắp chân tôi bị một thứ gì đó sắc lẹm quẹt qua, đau nhói. Tôi quay đầu lại thì chiếc xe đi ngược chiều đã phóng đi mất.
"Em không sao chứ?" tôi hơi nhăn mặt vì vết thương.
"Em không. Anh bị gì à?" QC hoảng hốt nhìn xuống dưới.
"Trời ơi! Chân anh bị thương rồi kìa!" em la lên.
"Không sao đâu! Chút thôi mà. Đá bóng anh bị hoài," tôi trấn an.
"Về nhanh đi để em xem thế nào," giọng cô bé đầy lo lắng...
Dắt xe vào nhà, chân tôi hơi tập tễnh, có lẽ vết thương lúc nãy bây giờ mới cảm nhận rõ. Sau khi dắt xe vào gara, tôi ngồi phịch xuống một cái ghế gần đó. Kéo ống quần lên, vết thương sâu và dài hơn tôi tưởng. Thật ra, đi đá bóng, ngã nhiều, những vết thương kiểu này tôi bị không ít, nên chân tay tôi sẹo cũng nhiều. Tôi vừa kéo ống quần xuống, vừa định lên tầng tìm hộp bông băng thuốc đỏ thì QC đã kéo tôi ngồi xuống.
"Ở chỗ nào? Để em lên lấy cho," cô bé vuốt tóc mai ra sau.
"Chân anh không sao đâu! Em làm như anh là con nít ấy," tôi xua tay.
"Em hỏi là anh để ở chỗ nào?" QC nói nhỏ, đủ nghe, nhưng giọng chắc nịch.
"Ở ngăn kéo đầu tiên trong tủ kê tivi ở tầng hai ấy," tôi thở dài.
Nghe xong, QC chạy hộc tốc lên cầu thang. Nghe tiếng huỳnh huỵch, tôi nói vọng lên.
"Làm gì thế? Chạy từ từ thôi. Vấp ngã là đổi phiên bây giờ đấy."
Tôi lắc đầu trước những hành động lúc thì trẻ con, lúc thì lạnh lùng, lúc thì người lớn, lúc thì nổi loạn của QC. Cô bé này cá biệt, không giống bất kỳ ai tôi từng biết. Kiểu con gái này chắc chắn sẽ có nhiều người thích và cũng không ít người không thích. Tôi nằm ở giữa. Tôi thích con gái nữ tính hơn.
Chờ chừng năm phút, QC đi xuống với hộp đựng đồ y tế trong tay. Em ra lệnh.
"Cởi quần ra!"
"Cái gì?" tôi trợn tròn mắt.
"Hihi nhầm, ý là kéo quần lên," QC nhe răng cười toe.
"Không đùa kiểu đó nha. Đùa kiểu đó có ngày lăn ra chết vì đau tim đấy," tôi nạt.
"Em nói nhầm chứ bộ! Ở nước ngoài lâu quá, tiếng Việt quên sạch rồi," QC vẫn chưa thôi cười.
"Thôi biết thừa rồi ấy ơi. Biết ấy muốn cái gì rồi," tôi giễu.
"Muốn cái gì?" lần này QC không cười nữa, em để mặt nghiêm túc.
"Muốn cái ấy ấy..." tôi vừa cười vừa chớp mắt. Khổ cái tôi chớp không đều nên nhìn ngu đừng hỏi.
"Không đùa nha," em chống nạnh. Công nhận con gái chống nạnh nhìn dễ thương thật...
QC ngồi xuống một cái ghế thấp hơn, em duỗi chân tôi ra rồi vén ống quần lên. Nhìn thấy vết thương, em xuýt xoa.
"Bị như này mà bảo không sao à?" cô bé nói với giọng đầy thương cảm.
"Bị thế này anh bị hoài. Đá bóng xước xát là chuyện thường mà," tôi giải thích.
"Anh đúng là..." QC lườm.
"..."
"Em chuẩn bị đổ ôxy già đó. Đau thì la lên nha," em nhướn mắt nhìn tôi, mặt hơi nhăn lại. Tôi có cảm giác người đang chuẩn bị chịu đau là QC chứ không phải tôi...
Em thấm ôxy già vào bông rồi nhẹ nhàng chấm xung quanh vết thương, sau đó đi dần vào.
"Áaaaaaaaa"
"Em làm anh đau à?" em nói với giọng tội nghiệp.
"Á! Không đau gì hết... Em làm kiểu đó đến bao giờ mới xong. Nhìn này."
Nói rồi tôi cầm chai ôxy già dí thẳng vào vết thương và bóp nhẹ nhàng. Tôi cố ý cho nó chảy ra chút ít để làm mẫu cho em xem, ai dè nó chảy ra một đống. Xót muốn chết, nhưng tôi phải cắn răng chịu đau. Đúng là không có cái dại nào giống cái dại nào.
"Xót hả?" QC nhe răng.
"Không," tôi lắc đầu trong khi mặt mày nhăn nhó như khỉ ăn ớt.
"Thật không?" em chớp chớp mắt.
"Thật," tôi gật đầu như cái máy để chứng tỏ sự giỏi chịu đựng của mình.
"Không thì làm thêm miếng nữa cho nó sát trùng nhen," em giằng chai ôxy già từ tay tôi rồi nhứ nhứ vào vết thương.
"Ây! Xót lắm! Dở hơi quá đi!"
Tôi đẩy tay QC ra trong tiếng cười nắc nẻ của cô bé.
Đề xuất Khoa Kỹ: Sổ Tay Bổ Toàn Á Nhân Nương