Chương 128
Cơn xót qua đi, QC làm nốt phần còn lại. Sau khi rửa sạch vết thương, em lấy thuốc đỏ đổ vào và lấy băng quấn lại. Thật lòng, tôi không biết tình cảm em dành cho tôi sâu nặng đến mức nào, nhưng nhìn cái cách em ân cần và tỉ mỉ chăm sóc khiến lòng tôi ấm lạ. Điều quan trọng là em dám thể hiện những tình cảm đang chất chứa trong lòng cho tôi hiểu mà không sợ tôi từ chối. Đó là một tình cảm chân thành khiến người được nhận phải mềm lòng.
Nếu như tôi nói riêng và người khác nói chung không biết trân trọng những điều này thì... họ không xứng đáng với tình cảm của bạn đâu. Tôi rất may mắn vì biết cách trân trọng những tình cảm mà người khác dành cho mình. Nếu không thể đáp trả, tôi cũng không bao giờ tìm cách vùi dập nó. Và với QC thì lại càng không...
Tôi luôn cho mình là người cực kỳ may mắn, hầu như trong mọi chuyện kể cả chuyện tình cảm. Tôi may mắn vì đã gặp được HN, QC và Xide, những cô bé sở hữu tâm hồn tuyệt đẹp. Điểm chung của những người con gái đó là trái tim biết yêu thương và không hề nhạt nhẽo. Vẻ bề ngoài là ấn tượng ban đầu thu hút người khác giới, điều đó không sai, nhưng thứ cần để nuôi dưỡng một mối quan hệ lại là tâm hồn.
Một cô gái đẹp nhưng nhạt nhẽo chỉ có thể khiến đàn ông chúng tôi choáng váng lúc ban đầu. Càng nói chuyện, khoảng cách sẽ tự nhiên lớn dần lên. Rồi đến một lúc nào đó chúng tôi sẽ tự động rút lui. Còn những anh chàng còn ngồi lại thì có hai trường hợp, một là anh ta chỉ xem cô gái đẹp kia như một món đồ trang sức, hai là anh ta cũng vô vị không kém. Những cô gái đẳng cấp, bao gồm ngoại hình ổn, tâm hồn đẹp, tính cách thú vị và học vấn tốt, sẽ không bao giờ để ý đến những anh chàng thiếu muối đâu, phải không?
Vì vậy các chàng trai, đừng ngồi đó than thở vì sao vẫn cô đơn. Để tìm một người xứng đáng với mình, việc đầu tiên cần làm là phải bồi dưỡng tâm hồn. Nếu tâm hồn bạn không đẹp thì đừng hy vọng nửa kia của mình cũng đẹp. Chắc chắn đấy...
*
**
***
Mẹ tôi về ngay lúc QC vẫn đang băng dở vết thương cho tôi. Thấy vậy, mẹ tôi sốt sắng.
"Con đi đứng kiểu gì mà bị thế này?"
"Quẹt xe nhẹ thôi mẹ ạ. Không sao đâu," tôi lắc đầu.
Không quan tâm đến lời tôi nói, mẹ tôi chạy lại gần xoa nắn hết người.
"Ba bảy hai mốt ngày, suốt ngày quẹt ra quẹt vào, sẹo lên sẹo xuống."
Mẹ tôi trách trong khi QC ngồi khúc khích cười. Tôi không đáp lại. Mẹ tôi quay sang phía em.
"Nó bị quẹt có nặng không con?"
"Dạ! Quẹt nhẹ thôi bác ạ," em lễ phép đáp lại.
"Con có sao không?"
"Con không sao. Chỉ có anh M bị thôi."
"Thằng M nhà bác nó vậy đó con. Hậu đậu lắm."
"Mẹeeeeeee! Con hậu đậu lúc nào?" tôi lấy tay nhéo mẹ.
"Và còn trẻ con nữa," mẹ tôi đổ thêm dầu vào lửa.
"Mẹeeeeee!" tôi lườm.
"Nhưng lại rất tình cảm nhé," mẹ tôi ghì đầu tôi xuống, thơm chụt một cái vào má rồi bỏ đi vào...
"Cười cái gì đó?" tôi lườm QC.
"Có gì đâu," em che miệng lại.
"Ghét gì đâu, suốt ngày xem mình như con nít," tôi nhìn vào trong nhà, giọng hờn dỗi.
"Hihi. Có yêu thì mới vậy chứ," QC giải thích.
"Bình thường thì không sao. Đây lại làm trước mặt người lạ, còn là con gái nữa."
"Em thấy chuyện đó quá đỗi bình thường. Mấy chuyện khác thì không biết, nhưng chuyện này em nghĩ người phương Tây tiến bộ hơn hẳn nhé. Thích thì thể hiện là thích. Yêu thì thể hiện là yêu. Chẳng có gì phải giấu diếm. Huống chi đây là người trong gia đình," QC nghiêng đầu, cười nói.
"..."
"Vì vậy, anh ạ! Em không ngại thể hiện là... mình thích anh."
Cô bé nháy mắt với tôi. Tôi đứng hình mất mấy giây và khá bất ngờ trước cách em nói thẳng ra như vậy. Tôi rút chân lại và bỏ lên lầu. Tôi không biết mình làm vậy là đúng hay sai, nhưng tôi cảm nhận QC đã buồn...
Không quan tâm đến cảm giác của người khác phái là thứ dễ gây thất vọng nhất, đồng thời cũng là thứ "dễ gây nghiện" nhất. Thất vọng thì không cần phải giải thích gì nhiều. Đó là cảm giác xảy ra khi có chuyện không giống như những gì mình mong muốn. Nhưng "dễ gây nghiện" thì khác. Tưởng tượng xem "cái gì càng khó đạt được" thì lại càng là động lực kích thích người ta phải đạt được. Càng khó lại càng muốn có. Dễ dàng quá thường không để lại ấn tượng gì nhiều và tất nhiên không thể tạo hứng thú. Tôi đang vô tình gây "thương nhớ" cho QC theo một cách hoàn toàn tự nhiên...
*
**
***
Tôi không biết QC có buồn nhiều vì hành động của tôi buổi chiều không, nhưng buổi tối cô nàng vẫn mè nheo bắt tôi chở đi xem lớp tôi tập văn nghệ.
Hôm nay chân tôi đau nên thầy cho tôi ngồi xem. Thế là trong khi cả lớp đang vật lộn với bài tập thì tôi với QC cười như hoa bên ngoài. Thi thoảng tôi bắt chước giọng thầy để dở trò "đâm bị thóc, chọc bị gạo". Tụi bạn tức lắm, nhưng cũng ráng nhịn.
Tập xong xuôi, tôi đưa QC về. Trên đường về, cô bé bắt tôi chở đi vòng biển mà theo lời em là "cho trúng gió chơi". Đi dạo biển cũng là sở thích của tôi nên tôi cũng không nỡ từ chối. Mà nói thẳng, em không rủ thì tôi cũng sẽ rủ. Tôi bị nghiện mất rồi.
Tôi chở cô bé đi dọc bờ biển. Lúc qua đoạn đường mấy hôm trước tôi với QC bị mắc mưa, em kéo áo tôi nói nhỏ.
"Dừng xe lại một chút cho em ngắm biển được không anh?"
"Chỗ này ít người quá. Lỡ có cướp thì sao?" giọng tôi rầu rầu.
"Thì anh phải chiến đấu để bảo vệ em," QC nghiêm giọng rồi níu áo không cho tôi đi tiếp.
"Đông quá thì chiến đấu kiểu gì? Em phải nhớ là anh không phải siêu nhân nhé!" tôi nói với giọng mà tôi nghĩ là em hiểu. Nhưng nếu hiểu hoặc cố tình không hiểu thì đâu còn là QC nữa.
"Lúc có chuyện tự khắc anh sẽ thành siêu nhân thôi. Dừng lại! Ngay!" em ra lệnh.
Tôi quay ngang quay dọc thì đúng thật đoạn đường này chỉ có tôi, QC và một chiếc xe dựng cách chỗ tôi đang đứng khoảng 30m. Tôi không biết có mấy người ngồi trên chiếc xe máy đó, vì hàng thông đã che khuất, nhưng tôi đoán chắc là một cặp đôi nào đó đang hú hí với nhau trước khung cảnh lãng mạn này. "Thôi thế cũng đỡ lo," tôi tự trấn an bản thân.
Tôi dựng xe vào một góc rồi ngồi lên bậc đê cùng QC. Cả hai đều quay mặt ra biển. Tôi ngồi cách cô bé khoảng nửa mét. Thấy tôi ngồi cách xa, QC trợn tròn mắt.
"Anh làm gì mà ngồi cách em xa vậy?"
"Anh sợ..." tôi bỏ lửng câu trả lời.
"Sợ gì?"
"Sợ em sẽ lao về phía anh trong khung cảnh lãng mạn này," tôi đáp với giọng nghiêm trọng.
"Thèm vào! Xí."
Tiếng "xí" của QC làm tôi cười mãi không thôi.
"Anh làm gì mà cười hoài vậy?"
"Anh đang nhớ một kỷ niệm."
"Kể em nghe đi..."
"Hồi lớp 9 anh nghịch lắm, vẫn là thằng đầu têu mấy trò quậy phá trong xóm. Có lần anh rủ cả đám bạn đi trêu mấy cặp tình nhân đang tâm sự ở biển kiểu này. Cả đám sáu đứa đi chắc phải ba cái xe đạp. Mỗi khi đi qua, tụi anh lại hét... Chị ơi! Má chị gọi về kìa... Anh ơi! Anh thả chị em ra... hoặc là... Anh đừng cắn chị em nữa..."
"..."
"Được vài lần, thấy mấy đôi đang cắn nhau tự nhiên buông ra, tụi anh càng được thể làm tới. Rồi đến một lần tụi anh lặp lại chiêu cũ. Rồi tự nhiên từ trong bụi, một ông chú bị trêu chân đất chạy ra, tay cầm dép, lao về phía tụi anh..."
"..."
"Ba xe chạy ba hướng. Không hiểu ông ấy nghĩ gì lại lao theo xe anh. Lúc đó lại còn đang lên dốc nữa chứ..." tôi ngập ngừng.
"Rồi sao nữa!!!" QC giục.
"Càng ngày ông ấy đuổi càng gần. Lúc còn khoảng 7, 8m gì đấy, thằng bạn anh ngồi sau nhìn hoảng quá nên nhảy khỏi xe chạy biến đi. Cuối cùng lão ấy đuổi mỗi mình anh..."
"Rồi sao nữa???" em hối.
"Rồi bị lão ấy bắt lại đánh cho đầu to lên chứ sao..."
"Ai bảo thích gây chuyện cơ," QC vừa ôm bụng vừa cười.
"Mà tụi bạn của anh chạy nhanh quá thể," tôi vẫn còn hậm hực.
Khi QC vẫn còn đang chăm chú vào câu chuyện của tôi, từ đằng sau một giọng nói bỡn cợt vang lên.
"Bé ơi! Đi chơi với tụi anh nha."