Chương 134

Nhìn gương mặt đám bạn lúc nào cũng rạng rỡ, cho dù đã thấm mệt, khiến lòng tôi vui lây. Có lẽ ai cũng hiểu rằng sẽ còn lâu lắm chúng tôi mới lại có dịp ở cạnh nhau như ngày hôm nay. Quãng thời gian cắp sách đến trường bao giờ cũng đáng nhớ nhất thì phải...

Nếu có ước muốn cho cuộc đời này
Hãy nhớ ước muốn cho thời gian trở lại
Cho bao khát vọng, đam mê cháy bỏng
Sẽ còn mãi trong tim mọi người
Để tình yêu, ước mơ mãi không phai...

*
**
***

Dựng xong cái trại, người tôi đầm đìa mồ hôi, tôi nói lại với thằng Phương để phóng xe về nhà tắm táp cho sạch sẽ rồi mới quay lại.

Quay lại trường cũng đã 5h30. Lúc này, các trại gần như đã được dựng xong hết, mùi thức ăn bốc lên nghi ngút. Lớp tôi nằm gần trong cùng, để đến được đó tôi phải đi ngang qua vô số các lớp khác, không ít trong số đó tôi có bạn hoặc là lớp mẹ tôi dạy. Và cái điều mà hai năm trước, năm nào tôi cũng bị, lại xảy ra thêm một lần nữa...

- "Có khách chúng mày ơi!!!"

Thằng Dũng lớp Hóa la lên như bắt được vàng khi thấy tôi "lơ ngơ như bò đội nón" bước qua gian hàng lớp nó. Khi tôi toan bỏ chạy thì 2-3 thằng không biết từ đâu chui lên đã kịp giữ chặt tôi lại. Bốn thằng ra sức kéo tôi về phía lớp tụi nó.

- "Chống cự là bụng bự. Cho nên tốt nhất là mày ngoan ngoãn đi cho đỡ nhọc sức"

Thằng Dũng vừa cười hềnh hệch vừa vỗ vỗ vai tôi. Nhìn tôi chẳng khác nào thằng tội phạm bị ba chú công an kéo về đồn. Nhục không để đâu cho hết.

- "Các em đâu? Có khách sộp đến mở hàng này", thằng Hải cười nói.

- "M ăn gì? Để mình lấy", nhỏ Hà lớp trưởng lớp Hóa rạng rỡ.

- "À à. Lớp Hà có cái gì?", tôi bắt đầu run khi nghĩ đến cảnh chặt chém ở mấy mảnh đất du lịch vào mùa lễ tết.

- "Lớp Hà có gỏi xoài, gỏi bò, gỏi gà và món mì xào cá"

- "Cho M hỏi ý không phải, mấy cái gỏi gỏi gì đó thì M nghe rồi, sao món mì xào cá nghe chẳng liên quan gì đến nhau vậy?", tôi thắc mắc.

- "À. Đây là món gia truyền nhà Hà. Bình thường Hà thấy mẹ Hà làm ngon lắm, nên hôm nay Hà quyết định đem bí kíp này truyền bá cho mọi người", nhỏ Hà đáp với vẻ mặt rất đỗi tự hào.

- "Tức là lần đầu Hà làm à?", tôi nuốt nước bọt đánh ực.

- "Ừ. Lần đầu. Và M là người đầu tiên có diễm phúc được thử nó đấy"

Chẳng chờ tôi đồng ý, nhỏ Hà dúi luôn một cái hộp giấy mà người ta thường hay đựng cơm vào tay tôi.

- "10 nghìn. Thu tiền các em", nhỏ Hà phẩy tay.

- "M có bảo ăn cái này đâu. M thích gỏi xoài hơn", tôi khua tay.

- "Thêm một hộp gỏi xoài cho đại gia đây tráng miệng nhé", nhỏ Hà quay ra đằng sau ra lệnh.

- "Tới ngay", giọng một thằng con trai bắt chước tiểu nhị trong mấy bộ phim tàu cất lên.

- "Hà ơi! M lấy một hộp thôi. Nãy ở nhà M có ăn sơ sơ rồi. Giờ no ghê lắm", tôi bịa chuyện.

- "Thôi M chịu khó. M mở hàng mà mua ít thì kì lắm... Lấy tiền đi các em", nhỏ Hà lạnh lùng hất mặt ra hiệu cho mấy thằng đang giữ chặt tay tôi.

Cực chẳng đã, tôi đành móc 15 nghìn đưa cho nhỏ Hà và không quên gởi lời mời đầy hàm ý.

- "Chút nữa Hà với Dũng sang lớp mình, mình mời thịt nướng lớp mình làm nhé"

- "Ừ chút nữa Hà sang. M cứ về trước đi...", nhỏ Hà cười tít trong khi miệng tôi đang méo xệch. Nó mà dám sang tôi sẽ nhận nó là má xưng con liền...

Cầm hai hộp đồ ăn, một là cái món mì xào cá lần đầu tiên trong đời nghe thấy, hai là gỏi xoài trên tay. Tôi bước đi mà lòng vẫn còn ấm ức khi nghe văng vẳng đằng xa tiếng thằng Dũng "Đại gia vào mở hàng chúng mày ơi". Lại thêm một con chim lạc vào chuồng. Thôi kệ! Ít ra cũng có thằng bị lừa giống mình. Dù sao chết chung vẫn còn vui chán.

Khi tôi vẫn còn đang vật vã cố nuốt cục tức vào bụng, một giọng nói con gái mềm mại vút lên từ đằng sau.

- "Anh ơi! Anh ăn mì xào cá gia truyền của lớp 12 Hóa xong chắc là sẽ khát nước lắm nhỉ. Lớp em bán đủ loại nước trên đời nè anh"

- "À thật ra thì anh uống nước từ nhà rồi em ạ", tôi vừa quay lại đằng sau vừa xua tay xem chừng rất tôi nghiệp.

- "Anh ơi! Anh ăn món gia truyền bên lớp kia xong lẽ nào anh không ủng hộ lớp em... hả anh?"
 

Đề xuất Voz: Đêm kinh hoàng (Chuyện có thật 100%)
Quay lại truyện Vị tình đầu
BÌNH LUẬN