Chương 135
Cô bé lớp 10 Văn dương đôi mắt long lanh nhìn tôi. Lời chưa kịp dứt, một "dàn đồng ca", có lẽ đã chuẩn bị sẵn, đứng từ đằng sau đồng thanh nghe một cách ai oán.
- "Anh ơiiiiiii..."
Nói thật, cái kiểu dùng mĩ nhân kế cộng thêm chiêu kể khổ thế này là tôi chết chắc. Phần vì tính tôi dễ mủi lòng với "những mảnh đời bất hạnh", phần vì, phần này to hơn hẳn, mấy em 10 Văn dễ thương cực. Cái giọng nũng nịu như muốn nhấn chìm người khác trong mật ngọt như thế đến... Đường Tăng cũng phải đầu hàng chứ đừng nói gì một thằng phát triển tâm sinh lí bình thường như tôi đây.
- "Em cho anh một ly thôi nhé", mặt tôi là một hỗn độn cảm xúc giữa thương người và thương mình. Nhiều khi tôi thấy thương bản thân mình ghê gớm.
- "Vâng! Anh uống nước gì ạ?", cô bé 10 Văn cười tươi rói.
- "Em có nước gì? Và... giá cả thế nào", tôi quyết định hỏi giá trước để nếu có bị chém đi chăng nữa thì chỉ đau thôi chứ không có sốc.
- "Ở đây tụi em bán nước nào cũng... 5... nghìn... hết", nói điều em ấy chỉ chỉ lên cái bảng đặt gần đó. Cái bảng được đặt ở vị trí khá là khuất, nhìn mãi mới thấy được. Lớp 10 mà khôn thế không biết...
- "Sao đắt quá vậy em? Em đi buôn nước hay em đi buôn dao mà sao nghe cái giá xong cổ anh muốn lìa luôn vậy?"
Tôi lấy cái tay xoa xoa cổ trong khi cô bé 10 Văn không thể ngưng cười.
- "Anh thông cảm đi. Công tụi em mua về làm rồi... dụ khách nữa", em ấy lấy tay che miệng cười.
- "Đắt quá! Anh không mua đâu"
Tôi nghĩ lúc đó lời tôi đáp phải là của người đàn ông lạnh lùng nhất hành tinh cũng nên. Nhưng tôi lạnh lùng cũng chỉ được 2 giây khi chiêu cũ lại được các cô bé lớp 10 Văn giở ra. Một dàn các em nữ, mặt mở to long lanh, chắp tay dưới cằm đồng thanh kêu lên.
- "Anh ơiiiiiii..."
- "Thôi thôi! Đây! Tiền đây! Lấy cho anh một ly"
Tôi hấp tấp rút tiền từ trong túi ra đưa cho một em đại diện. Tôi sợ tôi mà chờ lâu thêm chút nữa chắc tôi tăng xông chết cũng nên. Đúng là anh hùng khó qua ải mĩ nhân.
*
**
***
Sau lớp 12 Hóa và 10 Văn là lớp 11 Văn mẹ tôi chủ nhiệm và lớp 11 Lý, đàn em của lớp tôi. Vẫn là cái kiểu hù dọa "bỏ tiền hay bỏ mạng lại" khiến tôi phải quyết định "bỏ của chạy lấy người". Giờ nghĩ lại vẫn còn sởn da gà.
Cuối cùng, tôi cũng đã về đến trước cửa lớp trong một niềm hân hoan khôn tả. QC nhìn thấy tôi như thấy người ngoài hành tinh.
- "Anh làm gì mà mặt mày phờ phạc vậy?"
- "Anh mới bị cướp..."
- "Xạo quá đi. Anh mà bị cướp thì em thành con kiến", cô bé bĩu môi.
- "Thật mà. Huhu. Lúc đi mang 50 nghìn, giờ trong túi còn có 10 nghìn đây này", tôi làm cái mặt đau khổ.
- "Hihi. Thật hả. Chuyện thế nào kể em nghe", QC lay vai tôi.
Trước ánh mắt khẩn khoản của em, tôi từ từ kể lại câu chuyện tôi bị "cướp cạn" thế nào. QC vừa nghe tôi kể vừa khúc khích cười.
- "Làm gì mà cười hoài vậy?"
- "Hihi. Lớp anh cũng đâu có hiền lành gì đâu. Anh xem kìa", nói điều em chỉ tay về phía thằng Quỳnh và thằng Cường đang lôi xềnh xệch một thằng lớp A1 về phía gian hàng của lớp tôi.
Tôi nuốt nước miếng đánh ực. Hình như lớp tôi còn dã man hơn nhiều lớp khác. Cảnh tượng xảy ra trước mặt khiến tôi vừa buồn cười lại vừa thương cái thằng bị kéo. Nạn nhân là một thằng bạn thân của hai đứa lớp tôi.
- "Tao hỏi mày có mua không?", thằng Quỳnh giơ nắm đấm nhăm nhăm về phía thằng An lớp A1.
- "Em mua, em mua", thằng An giơ hai tay trước mặt đầu hàng.
- "Vì cái tội mày làm tụi tao mất sức, nên tao bắt mày phải trả giá... H! Mày lấy cho thằng này hai xiên thịt", thằng Quỳnh nháy mắt với nhỏ H.
- "Có ngay cho anh đẹp trai đây"
Nhỏ H nhanh như thoắt đưa hai xiên thịt đã chín về phía thằng An. Thằng Nam là người có nhiệm vụ cầm chai tương ớt xịt vào. Sau đó đến thằng Nhật cầm chai tương nếu khách có nhu cầu. Và cuối cùng là nhỏ Hoa có nhiệm vụ thu tiền. Một dây chuyền buôn bán khá hoàn hảo bắt đầu từ khâu lừa khách, à nhầm nghệ thuật lôi kéo khách hàng chứ, cho đến khâu quản lí thu chi. Tôi không biết cái kiểu chèo kéo thế này chỉ có ở trường tôi hay nó là văn hóa chung của tất cả những trường khác. Đúng là nhất quỷ, nhì ma, thứ ba học trò mà.
Mặc dù lúc đầu có chèo kéo thật, nhưng không thể phủ nhận một điều món thịt nướng lớp tụi con gái phụ trách ngon thật. Bằng chứng là thằng An vừa cắn miếng đầu, nó đã gật gù ra chiều rất vừa ý. Sau khi ăn hết hai xiên bị ép buộc, nó đã tự giác mua thêm một xiên và không tiếc lời khen.
- "Công nhận lớp mày làm thịt nướng ngon thật Cường ạ. Chẳng bù cho tụi con gái lớp tao cũng làm món này mà ăn thử một miếng, tao tởn đến già luôn"
*
**
***
Sau khi ngồi cùng đám bạn một lúc, QC rủ tôi đi vòng vòng để thử các món của nhiều lớp khác. Lúc đầu, tôi còn chối đây đẩy. Nhưng do em nài nỉ quá nên tôi đành phải chiều theo.
Đi qua ba gian hàng, nhìn mấy món ăn, cả tôi và em không thấy có hứng thú lắm nên cả hai cũng chẳng buồn dừng lại. Đến cái thứ tư, tôi gặp Hoài Anh đang đứng trước gian hàng của lớp mình. Hôm nay, em có nhiệm vụ đứng chào hàng cho lớp 10 Anh. Nhìn thấy tôi, lúc đầu em có vẻ sững sờ, nhưng sau đó cũng khẽ gật đầu chào lại. Tôi đang tính bỏ đi thì QC đã nắm cổ tay kéo thẳng về phía gian hàng lớp Hoài Anh...