Chương 139
Bỗng dưng, tôi thấy đôi mắt của QC buồn thăm thẳm...
- "Có chuyện gì?"
- "Chuyện gì là chuyện gì?", em hỏi lại nhưng nhìn lảng sang chỗ khác.
- "Anh có cảm giác em đang có chuyện gì không vui"
- "Anh lại nhạy cảm quá rồi...", cô bé cười nhạt.
Tôi nắm chặt hai vai của QC rồi xoay để cô bé đứng đối diện với mình. Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt của em.
- "Có chuyện gì? Nói anh nghe", tôi ra lệnh.
Em nhắm hờ mắt lại và khẽ lắc đầu.
- "Không sao đâu anh"
- "Em muốn anh phải năn nỉ em hay sao?"
- "Dù anh có năn nỉ thì em cũng không nói được đâu"
- "Nói đi"
- "Làm ơn...", cô bé nhìn tôi van nài.
Tôi vội buông vai QC ra...
- "Em sẽ không sao chứ?"
- "Điều này trước hay sau nó cũng sẽ xảy ra thôi. Em chỉ không ngờ nó đến sớm hơn em dự tính"
- "..."
- "Vì vậy anh ạ... Nếu em mà có thích trêu anh thì cũng đừng thắc mắc gì cả. Em chỉ đang muốn tận dụng tối đa những giây phút hiếm hoi bên cạnh người đó của em thôi..."
Tôi đang định phủ nhận cụm từ "người đó của em", vì thực chất là tôi chẳng là gì của QC, nhưng nghĩ sao lại thôi. Điều này không giống với tính cách của tôi lắm... rất rõ ràng trong chuyện tình cảm... không thích là nói không thích chứ không có ỡm ờ để người ta hiểu nhầm.
Tôi gật đầu chấp nhận lời thỉnh cầu của QC, bởi tôi biết chắc chắn sẽ có chuyện xảy ra...
Đề xuất Linh Dị: Thành Cổ Tinh Tuyệt - Ma Thổi Đèn