Chương 138

Lễ hội ẩm thực không chỉ có mỗi trường tôi tham gia, mà còn có cả học sinh từ các trường khác nữa. Và việc một cô bé xinh xắn, mang nét lai như QC xuất hiện bên cạnh tôi đã thu hút không ít lời bàn tán và xuýt xoa. Có người còn tán dương QC, cứ tưởng em sẽ tự hào lắm, nhưng không, cô bé vẫn giữ cái mặt lạnh tanh, khó gần, như một lời cảnh báo: "Các anh đừng phí công vô ích, tôi đã có người trong mộng rồi." Tôi lại rất thích nhìn QC những lúc như vậy, chẳng hiểu vì sao nữa.

Khi tôi còn đang mải mê với những dòng suy nghĩ trên mây, bất giác tôi đã đứng trước cửa lớp 12 Hóa từ lúc nào không hay. Và y như rằng, tôi lại bị đám 12 Hóa "cướp cạn". Đúng là lũ không có đức!

- "A, chúng mày ơi! Đại gia ăn ngon quá quay lại ủng hộ tiếp này," thằng Dũng nhanh như sóc quàng lấy vai tôi khi thấy tôi ló mặt.
- "Mày dở à. Cái món mì xào cá gia truyền của bạn Hà tao còn chưa đụng tới kia kìa," tôi né người để tránh cái tay của nó đang đặt trên vai mình. Đàn ông con trai với nhau mà cứ đụng chạm. Thấy mà ghê.
- "Thôi M để hộp đó chút nữa ăn nhé. Còn hộp này thì ăn ở đây đi không đói đấy," nhỏ Hà nói ngọt xớt rồi quay đầu sang bên trái, nháy mắt, ra hiệu cho đứa bạn đưa cho một cái hộp đã được chuẩn bị sẵn.

Bình thường tôi biết nhỏ Hà này chẳng hiền lành gì, vậy mà hôm nay tôi mới khám phá ra con nhỏ này còn cà chớn nữa chứ.

- "M lạy Hà đấy. Hà tha cho M đi," tôi nửa đùa nửa thật.
- "M con trai chịu đói thì không sao, nhưng còn cô bé xinh đẹp này thì sao? Chẳng lẽ M để em ấy bụng lép kẹp như vậy à?"

Tôi quay sang nhìn QC nháy mắt rồi giả bộ hỏi.

- "Em ăn rồi đúng không?"
- "Em đã ăn gì đâu. Em chờ anh đói muốn chết," QC nhẹ nhàng rút kíp và ném quả lựu đạn vào chỗ tôi đang đứng. Em ấy ném chính xác lắm, vì tôi đang đầy máu, nghe xong chỉ còn đúng 10 giọt thôi.

Điên người, tôi bấm tay QC. Người đâu mà đần thế không biết. Đã nháy mắt thế rồi. Bị tôi bấm mạnh, QC la lên.

- "Á đau em!"
- "Em ấy chưa ăn mà M cứ ép em ấy nói xạo làm gì không biết," nhỏ Hà ranh mãnh nhận ra hành động của tôi liền đổ thêm dầu vào lửa.
- "Vậy chứ em mua 20 cái gỏi cuốn này để làm gì?", tôi giơ cái túi đang cầm lên ngang mặt, vừa để cho nhỏ Hà khỏi thấy tôi đang nháy mắt ra hiệu cho QC muốn rụng cả lông mi, vừa để chất vấn em.

Mà hình như, QC sinh ra là để vùi dập tôi hay sao ấy...

- "À! Em mua cho các anh chị lớp anh mà. Em đâu có ý định ăn đâu. Anh cho em ăn thử món gia truyền gì đó của lớp này đi," cô bé rút dao găm thẳng vào đầu tôi cướp đi 10 máu ít ỏi còn lại.

Nhỏ Hà và mấy đứa lớp Hóa nghe thấy thế cười như được mùa.

- "M kìa! Mua cho em ấy đi"

Hết thuốc, tôi đành bấm bụng móc tiền ra trả...

- "Nãy em có thấy anh nháy mắt không vậy?", tôi hỏi QC với ánh mắt bất bình.
- "Có. Mà em tưởng mắt anh bị ngứa"
- "Có em ngứa thì có. Hâm!"
- "Haha...", QC bật cười.
- "Tự nhiên cười", tôi hừ mũi.
- "Thật ra em cố tình làm vậy"
- "Để làm gì?", tôi ngạc nhiên.
- "Để trêu anh thôi", cô bé cười hiền.
- "Trêu được anh em vui lắm hả?"
- "Nếu không vui thì em đã chẳng làm"

Đề xuất Tiên Hiệp: Thôn Thiên Ký
Quay lại truyện Vị tình đầu
BÌNH LUẬN