Chương 145

Và đó là một quyết định sáng suốt khi lượt tới tôi và QC bị đem ra "xử trảm"...

- "Ha ha, thằng M. Tao chờ cái ngày này lâu lắm rồi", thằng Khánh khoái chí khi biết tôi là người về bét.
- "Bình thường tao cũng đối xử tốt với mày mà Khánh", tôi trưng ra bộ mặt đau khổ.
- "Chỉ trừ những lúc mày không tốt, còn lại lúc nào mày cũng tốt, đúng không?", nó hất hàm.
- "... hic"
- "Muốn chọn truth hay dare đây?"

Suy đi tính lại, tôi đành chọn dare, vì nếu chọn truth, chắc chắn khối bí mật của tôi sẽ bị phơi bày. Mà tôi thì chẳng ưa gì điều đó. Chọn dare, một phần tôi nghĩ thằng Khánh sẽ nể tình mà nương tay với tôi. Và tôi đã lầm...

- "Lâu lắm rồi tao chưa mời mày nước. Hôm nay tao sẽ đãi"
- "Ồ... thằng này được đấy. Bạn bè là phải thế chứ", tôi ngây thơ như nai tơ, đâu biết sói già đang mài nanh chờ sẵn.
- "Hôm nay tao sẽ mời mày món nước do tao tự chế. Món nước mang tên... đừng rời xa em"
- "Nước gì mà nghe kêu vậy ba?", tôi tò mò.
- "Cứ bình tĩnh. Rồi mày sẽ hiểu tại sao thứ hỗn hợp... à nhầm... thứ nước kỳ diệu đấy lại có cái tên mỹ miều như vậy", thằng Khánh ba hoa chích chòe.
- "Cái gì? Thứ hỗn hợp?", tôi bắt đầu nghi ngờ về cái thứ nước "thần thánh" mà nó đang nhắc tới.

Không đáp, thằng Khánh bắt tay vào công cuộc "sáng chế". Nó lấy một cái cốc giấy, đổ một ít coca vào.

"Uống coca à, sướng thế", tôi cười thầm trong bụng.

Nó đổ thêm một ít 7-Up.

"Hai cái này trộn lại uống cũng ngon chán"

Nó đổ thêm chút rượu.

"Rượu pha nước ngọt, chắc cũng không đến nỗi nào"

Nó đổ thêm chút bò húc.

"Nước ngọt pha rượu à? Lạ nhỉ"

Nó đổ thêm chút nước mắm. Đám bạn xung quanh bắt đầu râm ran cười.

"Thằng này nó đang làm cái trò gì thế này!?"

Nó đổ thêm chút nước tương.

- "Mày làm cái vẹo gì vậy Khánh?"
- "Chờ đi rồi biết", nó mím môi cười bí hiểm.

Nó đổ thêm tương ớt.

"...", tôi chỉ biết câm nín.

Đề xuất Voz: Cách chinh phục gái hơn tuổi
Quay lại truyện Vị tình đầu
BÌNH LUẬN