Chương 146

Nó đổ thêm bột canh, bột ngọt, mì chính, mỗi thứ nửa thìa cà phê. Cứ mỗi khi bỏ thêm được thứ gì, nó lại quay sang nhìn tôi "âu yếm". Thằng Khánh muốn tra tấn tinh thần tôi trước khi giết tôi bằng cái thứ hổ lốn này. Kinh dị, đúng là kinh dị.

Chưa hết, thằng Khánh còn cho thêm vào một thìa súp mà nó mua bên lớp 10 Văn và mấy cọng hành lá...

Xong xuôi, nó trộn đều tất cả mọi thứ lại rồi chìa ra trước mặt tôi.

- "Uống đi M. Thứ này sẽ giúp mày trường sinh bất tử đấy", thằng Khánh ôm bụng cười ngặt nghẽo.

Liếc nhìn vào cái cốc... tôi chỉ ước mình chết ngay lập tức còn hơn. Cái thứ thằng Khánh bắt tôi uống, nó không còn là nước nữa rồi. Nhìn thật kinh tởm với cái mùi chẳng giống ai.

- "Làm ơn nói với tao là mày đang đùa đi Khánh", tôi nhìn nó, chân tay bủn rủn.
- "Trẫm không biết đùa bao giờ. Cầm lấy, uống một ngụm rồi nói cảm nhận cho mọi người biết", nó dúi cái cốc hỗn hợp kinh dị đó vào tay tôi...

Bỗng dưng tôi hết sợ. Một tay bịt mũi, một tay cầm cốc nước, tôi làm một hơi sạch bách trong sự ngỡ ngàng của đám bạn. Tôi cố giữ vẻ mặt tỉnh bơ như không có chuyện gì xảy ra. Sợ nhất là cái mùi, nhưng tôi bịt mũi rồi thì còn sợ gì nữa. Nhìn cái mặt tiu nghỉu của lũ bạn, tôi phá lên cười.

- "Định chơi anh à? Chưa đủ trình nhé cưng", tôi khinh khỉnh.

Đến lượt QC, em chọn truth. Nhỏ Thủy không thân với QC bằng nhỏ L và H. Vì không thân lắm, nên nhỏ Thủy bê nguyên câu hỏi đã dành cho con L.

- "Điều gì làm em hối hận nhất hả QC?", nhỏ Thủy khẽ mỉm cười.
- "Từ nhỏ đến lớn hả chị?"
- "Tùy em. Chị muốn hiểu thêm về em", nhỏ Thủy nhẹ nhàng đáp.
- "Dạ vâng..."

Em xoa trán suy nghĩ một hồi rồi bắt đầu...

- "Em đã từng đốt rác trong thùng rác với hy vọng làm như vậy sẽ giúp ba mẹ đỡ mất công đi đổ. Và hậu quả là thùng rác cháy ngùn ngụt... May mà anh hai em về kịp, không thì cháy nhà cũng nên"

Tôi lắc đầu với cái hành động trẻ con của QC.

- "Vậy thôi à?", tôi ngạc nhiên khi mãi không thấy QC kể tiếp.
- "Vậy thôi", em tỉnh rụi.
- "Trời! Trong khi anh cực khổ muốn chết, sao cái thử thách của em nó nhẹ nhàng vậy?"
- "Chắc tại em là người lương thiện nên ông trời thương em", QC lè lưỡi trêu.

Đề xuất Voz: Cuộc tình như trong mơ của em ^^
Quay lại truyện Vị tình đầu
BÌNH LUẬN