Chương 147
Chơi thêm vài ván nữa, tôi bỏ cuộc và ra ngoài. Ngoài sân, lửa trại vẫn cháy rừng rực. Trăng hôm nay sáng thật. Đã quá nửa đêm, nhưng tôi vẫn nghe được tiếng râm ran tâm sự nhỏ to của đôi bạn hoặc nhóm bạn dưới tán cây, trên mấy băng ghế đá nào đó. Tiếng cười khúc khích, tiếng trêu đùa, và đôi khi là tiếng cười lanh lảnh khiến tôi không thể tin được là đã quá khuya. Tìm được một băng ghế đá trống, tôi ngả lưng xuống. Chưa đầy một phút sau, QC đến và ngồi cạnh tôi.
- "Sao em không ở trong chơi tiếp?"
- "Em với anh là một cặp. Anh nghỉ thì em cũng nghỉ"
- "Hì..."
- "Anh này", QC gõ nhẹ vào vai tôi.
- "Anh đây"
- "Em đang giữ một bí mật"
- "Lại định trêu anh hả?", tôi cốc nhẹ vào trán QC.
- "Về HN... anh có muốn nghe không?", cô bé nói một cách nghiêm túc.
- "Người đã không còn, anh biết làm gì hả em?", tôi lảng tránh câu hỏi của QC. Hay nói trắng ra, tôi cảm thấy khó chịu khi QC nhắc đến chị của em.
- "Anh ạ! Đôi khi sự việc mình nhìn và nghe thấy không giống với bản chất của nó... Em cảm thấy quá mệt mỏi khi cứ phải che giấu sự thật này. Chị em xứng đáng nhận được nhiều hơn những gì chị ấy đang có"
- "Ý em là sao?"
- "Chị em vẫn còn anh ạ. Chị em vẫn còn...", QC bật khóc nức nở.
- "Đây là lần thứ bao nhiêu anh nghe điều này rồi hả QC? Anh đâu phải trẻ con để em muốn nói gì là nói như vậy".
Mặc dù cố tỏ ra cứng rắn, nhưng trong đầu tôi là một mớ hỗn độn cảm xúc. Tôi thở dài.
- "Em nói điều này để làm gì? Sao em cứ phải nói một điều không đúng sự thật như vậy?"
- "Em sai rồi! Em sai từ đầu. Em sai vì đã thích anh. Em sai vì không thể giúp gì cho chuyện của hai người. Em sai cả khi HN vẫn còn mà em lại bỏ mặc tất cả chỉ để gặp anh thế này", cô bé vừa nói vừa khóc.
Với những cảm xúc tôi nhìn thấy ở QC, tôi không nghĩ là cô bé đang nói dối tôi vì một mục đích nào cả.
- "Kể anh nghe. Anh muốn nghe từ đầu", tôi chậm rãi nói.
Tôi cũng không thể hiểu tại sao lúc đó tôi có thể bình tĩnh đến vậy. Một sự bình tĩnh lạ lùng...
- "HN... vẫn còn là sự thật", QC ngửa mặt lên trời, mặc cho những giọt nước mắt lã chã rơi.
- "Anh không hiểu..."
- "Anh không hiểu là điều dễ hiểu thôi. Vì mọi chuyện xảy ra như một giấc mơ. Chị em, HN, không cho mình có một lựa chọn nào khác"
- "..."
- "Anh có nhớ hai cô gái gặp anh hôm anh có tiết thể dục chứ?"
- "... Là em?"
- "Là em và chị em..."
- "Anh nghe giọng em lúc đó hơi khác mà. Cả mái tóc nữa..."
- "Hôm đó em bị viêm họng, giọng hơi khàn khàn. Còn tóc thì thay đổi dễ mà anh"
- "... Tại sao? Tại sao HN không nói đó là cô ấy?"
- "Chị ấy đã hỏi anh rằng anh có muốn chị ấy bỏ kính ra không còn gì..."
Khung cảnh ngày hôm đó dần dần hiện ra trước mặt tôi như một thước phim quay chậm. Cô bé đó là em, HN của tôi. Vậy là những linh cảm của tôi là hoàn toàn chính xác. Thật không ngờ tôi lại để lạc mất em một cách dễ dàng như vậy...
- "HN đã về gặp anh rồi. Tại sao cô ấy không...", tôi bỏ dở câu nói như cái cách tôi đã tuột mất tay em.
- "Mối lương duyên của HN và anh trắc trở quá..."
Và QC chậm rãi thay chị kể lại những chuyện đã xảy ra. Những tâm tư tình cảm, những suy nghĩ, đấu tranh tư tưởng và cả những quyết định trong nước mắt của HN được cô bé chiếu chậm lại với cảm xúc dạt dào. Tôi như không tin vào tai mình... Vì tôi, HN đã chịu nhiều thiệt thòi. Vì suy nghĩ cho tôi, em đã cắn răng đưa ra những quyết định mà em biết sau đó bản thân sẽ khóc rất nhiều. Nợ tiền còn có thể trả được, nhưng nợ tình liệu có trả được hay không!?
Đề xuất Huyền Huyễn: Trùng Sinh Đường Tam