Chương 154
-"Ba em đâu?", tôi chạy lại khi thấy QC quay lại nhà mình.
-"Ba em ở khách sạn", QC ôm mặt như thể trời sắp sập đến nơi.
-"Sao em lại về đây?"
-"Em về để dọn quần áo"
-"Là sao?", tôi ngạc nhiên.
-"Ba em mua vé quay lại Pháp rồi. Chiều mai em bay", cô bé trả lời nhẹ bâng.
-"Vậy là sáng mai em phải lên lại Sài Gòn?", giọng tôi bỗng dưng trùng xuống.
-"Dạ vâng..."
-"Vé khứ hồi em mua cho cuối tuần sau thì sao?"
-"Vứt thôi anh"
-"Vứt?", tôi trợn tròn mắt. "Vứt tức là vứt tiền đó hả?"
-"Anh chưa thấy người ta vứt vé xe vé tàu bao giờ à?"
-"Nhưng đây là vé máy bay. Trời ơi. Bay quốc tế chứ không phải bay nội địa nữa", tôi ôm đầu tiếc rẻ.
-"...", QC quay sang chỗ khác mà không đáp lại.
-"Thôi không đùa nữa... Ba em nói gì không?"
-"Ba em chắc là giận lắm. Nhưng không nói gì cả. Chắc là lo cho sự an toàn của em thôi"
-"Anh thấy ba em không nói gì mà em cung cúc lên xe với ông ấy. Nhìn hãi thật đấy", tôi vuốt trán.
-"Ba em chín chắn lắm anh. Chẳng bao giờ quát tháo chỗ đông người đâu..."
-"Vậy à..."
-"Chiều nay ba em muốn gặp anh...", QC đan hai tay vào nhau.
-"Để làm gì vậy?", mặt tôi căng thẳng.
-"Chắc là để nói chuyện thôi ạ"
-"..."
-"Anh đừng lo. Có em ba em không làm gì anh đâu"
-"Ừ..."
Tôi không sợ gặp ba QC và tôi cũng chẳng sợ ba em sẽ làm gì tôi, vì quả thật tôi chẳng làm gì sai cả. Tôi chỉ cảm thấy hơi hụt hẫng khi biết rằng ngày mai em sẽ đi. Tôi có cảm giác tôi sẽ không bao giờ gặp lại em nữa. Không hiểu tại sao tôi lại có suy nghĩ kì lạ như vậy...
Trưa đó mặc dù thấm mệt nhưng tôi cũng chẳng ngủ được. Cứ lăn qua lăn lại thao thức vì cái hẹn chiều nay. Trong đầu tôi hiện ra cả nghìn câu hỏi. Câu hỏi này chưa bay đi, câu hỏi khác đã lao đến.
Không biết chú ấy sẽ hỏi mình những gì...
Không biết chú ấy có mắng QC không...
Không biết QC có buồn không...
Không biết...
Tôi ngủ lúc nào không hay...