Chương 153

Tôi há hốc mồm trướng những gì mình thấy. Vừa thương em mà lại vừa buồn cười. Đó là lần đầu tiên tôi thấy một người con gái say. Và mọi chuyện chưa kết thúc ở đó...

Sau khi kết thúc bài "Tia nắng hát mưa", QC tiếp tục bằng "Lời ru buồn", một sê- ri tiếng Pháp "nghe hiểu chết liền" và kết thúc bằng "Cho vừa lòng em"... nghe chẳng liên quan gì. Tôi và nhỏ L là khán giả bất đắc dĩ của cô bé. Đôi ba lần, tôi định dừng QC lại, nhưng nhỏ bạn lại ngăn tôi. Con nhỏ bảo.

-"Đừng, M. Con gái ít khi say lắm. Nhưng khi say là người ta buồn thật đấy"

Thế rồi, tôi lại thôi, lại ngồi xuống một băng ghế gần đó nhìn cô bé. Nỗi buồn của em là do tôi mang lại, vì vậy tôi đáng phải chịu đựng em những lúc như thế này...

Buồn thật. Tình yêu mang đến hạnh phúc khôn cùng và cũng tàn nhẫn đẩy con người ta xuống vực sâu của thất vọng. Hạnh phúc cuối cùng cần cả duyên và nợ vậy mà tôi chỉ có chữ duyên với em. Hẹn kiếp sau... em nhé!

Hạnh phúc phải tìm trong chông gai
Tương lai phải tìm trong quá khứ
Tình yêu phải tìm trong ba chữ
Hai chữ "yêu thương" một chữ "chờ"

Hết hát, QC ngồi kể chuyện. Chuyện về gia đình em. Về bạn bè và cả mấy anh chàng theo em mà em không chịu. Lần này cô nàng không bắt tôi phải nghe như trước khi hát, mà chỉ kể một cách vô thức. Từng câu nói, từng hành động và cảm xúc được em biểu lộ qua gương mặt. Và tôi chăm chú lắng nghe như muốn nuốt từng lời nói của em.

QC kể được một hồi, bất ngờ em gục đầu vào vai nhỏ L ngủ lúc nào không hay.

Đêm hôm đó kết thúc bằng việc tôi kéo chăn lên quá cổ cho cô nàng...

*
**
***

Sáng hôm sau trước khi dỡ trại, ban chấp hành đoàn trường có tổ chức một vài trò chơi nho nhỏ. Tôi không hứng thú lắm nên không tham gia. Lúc cả đám lớp tôi tụ tập ở ngoài sân trường để xem thì tôi ở lại trong trại. QC cũng không đi.

-"Em tỉnh chưa?"

-"Dạ rồi anh"

-"Đêm qua ngủ có ngon không?"

-"Ngon. Em ngủ chẳng biết trời trăng đất dày gì luôn. Mà không hiểu sao em đau đầu quá...", cô bé xoa xoa hai thái dương.

-"Em không nhớ gì thật sao?", tôi tỏ rõ sự ngạc nhiên.

-"Thật mà", cô bé dụi mắt.

-"Con gái lần sau đừng uống rượu nhé. Dù buồn mấy...", tôi nói bâng quơ mà không nhìn em.

-"Vâng, em biết rồi..."

-"Em dọn dẹp đồ đạc để chuẩn bị về đi"

-"Dạ vâng anh"

Sau khi dọn xong trại, chúng tôi chia tay nhau ai về nhà nấy. Khi xe tôi chở QC ra khỏi cổng được tầm 10m, bỗng dưng có một người đàn ông bước xuống từ một chiếc ôtô và chặn trước xe tôi. Bị bất ngờ, nhưng tôi vẫn kịp phanh. Tôi lên tiếng.

-"Có chuyện gì vậy chú?"

Người đàn ông không trả lời và ông cũng chẳng nhìn tôi. Ông nhìn chăm chăm vào QC.

-"Ba em... đó anh...", giọng cô bé run run.
 

Đề xuất Voz: Yêu con gái của Anh!!!
Quay lại truyện Vị tình đầu
BÌNH LUẬN