Chương 156
"Hai đứa đi chơi đi, mai QC phải về rồi", ba QC ra lệnh cho tôi.
Tôi nhìn sang cô bé mà chẳng biết nói gì. Trong đầu tôi là một hỗn độn mơ hồ những cảm xúc. Chúng tràn ngập và xô lấn khiến cho tôi cất lời một cách khó khăn.
- "Đi... nào em"
Cuộc sống là một chuỗi những quyết định, có người chọn cho mình lối đi này, cũng có người lại chọn cho mình lối đi kia. Tùy hoàn cảnh, tùy hệ tư tưởng và tùy vào hoài bão mà mỗi người có lối đi riêng. Trong tình yêu cũng vậy. Tỏ tình hay không tỏ tình? Giữ chặt hay buông tay? Tiếp tục hay đầu hàng? Ai cũng có lựa chọn của riêng mình dẫu biết rằng hạnh phúc cuối cùng có một nửa phụ thuộc vào người còn lại.
Tình yêu chia làm bốn loại, bao gồm đúng người đúng lúc, sai người sai lúc, đúng người sai lúc và sai người đúng lúc. Đúng người đúng lúc và sai người sai lúc thì không cần bàn nhiều vì chúng quá rõ ràng rồi. Nhưng còn hai cái còn lại thì sao? Sai người, đúng lúc là khi người ta mất phương hướng và muốn tìm một người để khỏa lấp khoảng trống trong tâm hồn. Chỉ có điều người được tìm thấy không phải là người cần tìm, để đến khi người ta tìm thấy một nửa đích thực của mình thì người bị tổn thương nhiều nhất lại chính là người lấp chỗ trống kia. Đúng người sai lúc, theo tôi, còn buồn hơn. Cái suy nghĩ "giá mình gặp người ta sớm hơn thì hay biết bao nhiêu" là cực kì bức bối. Có người từ bỏ, có người kiên trì và cũng có người lại chọn cách được ở bên "người đó" của mình một thời gian ngắn rồi mới từ bỏ. QC là người chọn cách sau cùng... Tiếc một điều cô bé là em họ của HN. Cho dù HN chẳng còn tôi cũng không đáp lại, huống hồ gì...
- "Em muốn đi đâu? Để anh dẫn đi", tôi cố cười.
- "Rủ chị H với chị L chơi bowling đi rồi sau đó đi ăn", QC cười tươi rói như không có chuyện gì xảy ra.
- "Nhưng anh đã chơi bowling bao giờ đâu", tôi che mặt vì sự nhà quê của mình.
- "Ra đó em chỉ. Dễ òm à..."
Vậy là mọi chuyện đã quyết định. Về đến nhà tôi gọi cho hai nhỏ bạn. Được đi chơi ké, tụi nó gật đầu cái rụp mà không thèm băn khoăn chút gì. Bó tay.
Nhắc đến chuyện chơi bowling tôi mới nhớ đến một kỉ niệm đau thương của mình. Chuyện là thế này...