Chương 157


Tôi có một anh bạn tên là Dũng. Ông này học chung với tôi ở đại học. Rất thích chọc tôi, nhưng đùa lại vô duyên, nên tôi rất ghét. Tôi ghét thì tôi dìm hàng. Thế cho nhanh.

Nghỉ hè, tôi về nhà được 2 tuần, chán, bỏ lên thành phố đổi gió. Đang vi vu với đám bạn thì nhận được tin nhắn. "M! Anh Dũng này. Anh mới đến SG chiều nay. Anh hỏi thì biết em đang ở trên này. Tối nay đi bowling với anh và bạn gái anh nhé!". Định từ chối vì cũng chẳng ưa lão này lắm, nhưng nghĩ sao tôi lại đồng ý vì dù gì chúng tôi cũng học cùng nhau. Tôi chết vì cái tính cả nể này.

Đúng giờ, tôi đến chỗ hẹn, thì đã thấy đôi uyên ương đã chờ sẵn. Ông này được cái đúng giờ. Chào ông ấy xong, tôi quay sang chào bạn gái ông ấy. Giờ mới để ý, bạn gái thằng cha xinh đáo để. Trong lòng phải nói là GATO, nhưng tôi vẫn cố tỏ ra mình là một thằng đàn ông chân chính không thèm đoái hoài đến nữ sắc Đường tăng, nên chỉ gật đầu chào nhẹ và quay mặt đi. Con gái mà nhìn thấy hành động ấy chắc chắn sẽ nghĩ rằng "Ôi! Anh ấy thật là đàn ông, thật là phớt đời", nhưng em ấy đâu biết rằng lúc sau chạy song song với thằng chả, tôi cố gắng đi hơi chậm lại để lâu lâu liếc một phát cho khỏi bị phát hiện. Đời bạc thật. Một thằng nhìn như nông dân mới đi cày về lại đang chở một em xinh như mộng ngồi đằng sau. Bình thường đã ghét lão này, thấy cảnh đó tôi càng ghét hơn.

Rồi cũng đến chỗ chơi Bowling. Tôi gửi xe xong trước, ra cổng chính chờ. 5 phút sau thấy ổng với con bé xinh xinh đi vào cùng. Con bé chắc người thành phố, rất biết ăn mặc, nhìn dễ thương lắm. Lão đi giữa, tôi đi bên trái, con bé đi bên phải. Đi được một khúc tôi thấy mấy người đi ngược lại cứ nhìn vào chúng tôi khúc khích cười. Tôi hoảng. Kiểm tra lại mọi thứ... tất cả vẫn ổn. Nhìn sang thằng chả thì tôi mới tá hỏa, ông giời con đang "để cho nó mát". Tôi nói nhỏ.

- "Anh Dũng! Cửa sổ kìa", giọng tôi điềm tĩnh nhất có thể.

- "Cửa sổ nào em?", anh ấy vẫn đang bận toe toét cười với em kia.

- "Cửa sổ của anh ấy!", tôi tăng volume.

- "Anh làm gì có cửa sổ nào"

- "Cửa sổ quần ba kìa, ba ơi", giọng tôi như muốn khóc.

Tôi tưởng anh ấy sẽ xấu hổ ôm lấy mặt mà vừa chạy vừa khóc lao vào trong toa- let, nhưng tôi đã lầm. Anh ấy rất từ từ kéo chiếc khóa lên đơn giản như chuyện người ta đang chỉnh trang lại quần áo. Tôi sững sờ, bạn anh ấy sững sờ, tất cả mọi người nhìn thấy đều sững sờ, còn anh ấy thì không. Thời gian lúc đó như đọng lại, kéo dài tưởng như vô tận. "Đi thôi em", tôi và em kia bị tiếng nói của anh ấy kéo về thực tại. "Vâng", cả tôi và e kia trả lời và cùng đưa tay đẩy cho hai hàm khớp lại. Anh ấy vẫn nói chuyện như chưa có chuyện gì xảy ra, tôi và em kia bắt đầu thấy sợ. Ít ra tôi cũng có đồng minh để nếu nhục thì còn chia làm đôi, chứ chịu một mình chắc tôi chết. Hình như em kia cũng có suy nghĩ giống tôi, nên quay sang nhìn tôi ra vẻ đồng cảm lắm.

Mọi chuyện sẽ dừng lại ở mức tai nạn, nếu như sau đó mọi chuyện đều tốt đẹp. Nhưng đó đâu phải là đời, đời là phải thật khó lường và thật khó kìa.

Sau "tai nạn cho nó mát", ba người chúng tôi đi vào lấy băng để chơi. Chia làm hai đội. Hai người kia đội xanh, mình tôi đội đỏ. Cô đơn nó khổ thế đấy. Tôi tưởng anh ấy biết chơi cơ, thế mà lại không phải các bạn ạ. Đội xanh ném trước, ừ thì đồng ý, trước hay sau thì có quan trọng gì. Anh ấy cầm quả bóng nặng 10kg. Tôi hơi hoảng vì thường thì 5- 7kg là vừa, chắc anh ấy khỏe quá nên cầm nặng chắc vừa tay hơn, tôi tự trấn an.

Anh ấy cầm quả bóng lên, dáng dấp có vẻ chuyên nghiệp lắm. Tôi đang lo không biết ổng mà cao thủ chắc đội đỏ một thành viên của tôi thua muối mặt mất. Tim tôi như thắt lại dõi theo bước chạy điêu luyện của vận động viên trẻ thì... hỡi ôi tôi nghe tiếng rầm một cái, kéo theo là một tràng dài chuông báo động. Vì anh ấy ném quá cao và bóng quá nặng, nên khi đáp xuống, bóng vô tình để lại một lỗ kha khá trên đường băng.

Một đàn các anh bảo vệ chạy đến. Tôi và em kia chỉ biết câm nín nhìn lão ấy xin lỗi các anh bảo vệ. Buồn cười lắm mà không dám cười, chỉ dám bặm môi, lấy tay gác trán như kiểu đang giải một bài toán cực kì hóc búa. Sau 5 phút giải thích là do ném trượt tay thì chúng tôi cũng được tha, sau đó nhờ sự xinh xắn và khéo miệng của em kia chúng tôi được chuyển sang băng khác. Ơn trời!

Đội xanh tiếp tục là đội bắt đầu, và lại là anh ấy bắn phát súng đầu tiên. Rút kinh nghiệm từ sai lầm lần trước anh ấy chọn bóng nhẹ hơn. Biết rút kinh nghiệm thế là tốt, tôi gật gù. Để chứng tỏ sức mạnh, tài năng và những rắc rối trước chỉ là tai nạn, cầm quả bóng anh ấy thảy luôn.

Nhưng giời ôi, băng này đang khởi dộng lại, nên khi bóng anh ấy lao đến thì thanh đặt ky vẫn chưa kịp rút lên. Tôi chạy theo ngăn anh ấy mà không kịp. Chuyện gì đến cũng đến, sức mạnh của anh ấy tỉ lệ thuận với độ cong của thanh đặt ky. Một lần nữa tiếng chuông báo vang lên. Một lần nữa một đàn các anh bảo vệ lao đến làm nhiệm vụ của mình. Tất cả mọi người nhìn ba chúng tôi. Tôi và em kia chỉ biết cúi gằm mặt xuống như kiểu vừa làm một điều gì đó bất hợp pháp. Nhục đến thế là cùng. Tôi thề là tôi với em kia chưa biết mặt mũi quả bóng nó như thế nào, thế mà bây giờ chúng tôi ngồi đây vào vai bị cáo trong một vụ án phá hoại.

Trò chơi kết thúc bằng 2 cú ném kinh hoàng của lão ấy trong vòng chưa đầy 10 phút. Anh ấy bị bắt ngồi lại viết kiểm điểm, trong khi tôi và e kia được thả vì vô can.

Sau đấy vài ngày, tôi nghe tin anh ấy chia tay bạn gái mà chẳng hiểu tại sao...
 

Đề xuất Huyền Huyễn: Thái Cổ Thần Vương
Quay lại truyện Vị tình đầu
BÌNH LUẬN